Tổng quan văn học Séc

31/07/2019

Do nhà in trả sách chậm nên hai bài viết này chưa thể đến tay bạn đọc ngày hôm nay. Xin chân thành tạ lỗi và xin thông báo ngay trên website zzzreview.com cùng page Bên phía nhà Z khi xuất hiện sản phẩm.

Hannah Weber, Thành công vụt sáng của Olga Tokarczuk, tiểu thuyết gia xuất sắc người Ba Lan

31/07/2019

Ở giữa phòng là một cái bàn gỗ dài ngoằng, ít nhất một trăm năm tuổi. Phải mất một lúc tôi mới chú ý đến chính Tokarczuk, gần như lẫn vào thiên đường dành cho người mê sách này. Bà ngồi một mình trên chiếc ghế thấp, trông càng nhỏ bé hơn so với chiếc bàn và cuộn mình vào một chiếc khăn choàng, một cặp kính gọng tròn, dày, phản chiếu ánh sáng mùa thu yếu ớt và che khuất tầm mắt.

John Fuller, Những cuộc chiến tranh của Bảo Ninh

20/04/2019

“Các nhà văn chỉ biết viết thôi. Tôi viết cho những người lính, về cuộc Chiến tranh Việt Nam, từ quan điểm của một Việt Cộng, tức những người lính Bắc Việt. Vào thời kỳ đó, những người lính được đọc những thứ rất nực cười. Tôi muốn viết cái gì đó cho những người lính Bắc Việt, một cái gì đó thật gan ruột đối với họ.”

Sabine Peschel, Kafka của Hàn Quốc? Chủ nhân giải thưởng Man Booker Han Kang giải thích vì sao cô ấy biến một người phụ nữ thành một cái cây

20/04/2019

Tôi nhớ rất rõ cái hàng dài dằng dặc những người muốn hiến máu cho những nạn nhân sau vụ nổ súng hàng loạt. Hai câu hỏi này đã hằn sâu trong tâm trí tôi. Tôi không chỉ muốn viết về vụ thảm sát. Tôi muốn đào sâu vào ý nghĩa của tồn tại nhân sinh.

Emma Hooper: “Đi đi, làm bất cứ điều gì, bất cứ khi nào”

30/10/2018

Nhịp điệu là một phần rất lớn trong văn của tôi. Tôi thường quay lại thay đổi câu này câu nọ vì nó có quá nhiều hay quá ít âm tiết, hay điểm nhấn nằm sai vị trí, mặc cho nghĩa của từ ngữ có thế nào. Nhịp điệu câu văn có thể cuốn bạn vào và dẫn bạn đi, như trong âm nhạc vậy. Điều đó người ta thừa nhận ở thơ, tôi nghĩ thế, nhưng ở văn xuôi thì ít được chú ý hơn. Tuy vậy tôi nghĩ nhịp điệu ở văn xuôi cũng quan trọng ngang ngửa, nếu không nói là hơn, đối với tôi, bởi cả chồng cả đống câu chữ cần nhịp điệu mới có thể không ngừng dẫn dắt và đưa bạn qua, cả người viết lẫn người đọc.

Jeffrey Eugenides, Nghệ thuật tiểu thuyết số 215

30/10/2018

Tình huống mà tôi chọn cho người kể chuyện của mình – hiện tượng thiếu hụt enzim 5-alpha-reductase (5-ARD) – cực kỳ hợp với mục đích của tôi. Những người sinh ra với tình trạng này – lúc mới sinh thì là nữ giới nhưng đến lúc dậy thì lại phát triển rất mãnh liệt các đặc điểm của nam giới. Tuy nhiên, thông tin đáng chú ý nhất về tình trạng này là nó là kết quả của một đột biến lặn. Ngay khi tôi biết được điều này, toàn bộ cuốn sách thực sự đã trở thành một điều gì đó khác biệt. Thay vì là một cuốn hồi ký hư cấu ngắn gọn giống như một Herculine Barbin nữa, cuốn sách sẽ là câu chuyện về một gene đột biến được truyền qua ba thế hệ trong một gia đình, cho tới khi 2 bản sao của gene này rơi vào nhân vật người kể chuyện của tôi, và từ đó đem tới cho anh ta một cuộc đời bất thường,  nhưng rất thuyết phục và chân thực.

1 2