Philip K. Dick, “Phía bên kia là con wub”

21/01/2020

“Nó ăn hầu như mọi thứ. Nó có vẻ thích ăn. Ăn xong thì nó nằm ngủ.”
“Hiểu rồi,” thuyền trưởng Franco nói. “Giờ về hương vị của nó. Đấy mới là vấn đề thực sự.”

Ray Bradbury, “Tiếng Sương Mù”

21/01/2020

Âm thanh của Tiếng Sương Mù gọi rồi ngưng, gọi rồi ngưng, và anh bơi đi, chậm thôi, chậm thôi, vì anh phải đội trên đôi vai mình cả một đại dương trĩu nặng.

Kurt Vonnegut, “2 B R 0 2 B”

21/01/2020

Luật nói rằng không có trẻ sơ sinh nào được quyền sống sót trừ khi bố mẹ chúng tìm được ai đó tình nguyện chết. Điều đó có nghĩa là, nếu họ muốn giữ hết lứa con này lại, họ phải tìm ra ba người.

Oscar Wilde, Salomé: Bi kịch một hồi

21/01/2020

Khi Người đến, những miền cô quạnh sẽ mừng vui. Hoa huệ nở, người mù được sáng mắt, người điếc được thính tai… Đứa trẻ sơ sinh ấy sẽ đặt tay lên hang rồng, sư tử để nó nắm bờm dẫn đi.

Jaroslav Hašek, Vận mệnh người lính tốt Švejk trong Đại chiến thế giới (trích)

31/07/2019

Ngày nay, trên các nẻo đường Praha, chúng ta có thể gặp một người đàn ông ăn mặc tồi tàn, một người không hề biết mình có ý nghĩa gì trong lịch sử của thời đại lớn lao mới. Người đàn ông ấy khiêm tốn rảo bước trên đường đi của mình, không làm phiền ai và cũng chẳng bị các nhà báo làm phiền để xin được phỏng vấn ông. Nếu mà bạn hỏi ông tên là gì, thì ông ấy sẽ trả lời một cách đơn giản và khiêm tốn: „Tôi là Švejk…“

John M. Ellis, Đọc Kafka như thế nào: Phần II

31/07/2019

…rất nhiều người đã tường thuật lại rằng Kafka thường cười phá lên khi đọc tác phẩm của mình: ông không hề thấy nó u ám, và không có lý do gì chúng ta nên thấy như vậy cả. Có những yếu tố nghịch dị nhất định ở Kafka thật đấy, nhưng đây là sự nghịch dị của người vẽ tranh biếm họa. Biếm họa bóp méo hiện thực của một khuôn mặt, chẳng hạn, để nó có thể tô đậm thêm những đường nét nổi bật và thú vị nhất.

Bruno Schulz, “Những cửa hiệu quế”

31/07/2019

Cho tới cái lúc bắt đầu những ngày đông mơ màng ngắn ngủi nhất, sáng tối đều phủ một lớp màn chạng vạng mịn như lông, khi thành phố vươn mình ngày càng sâu vào mê cung của những đêm đông, và miễn cưỡng cựa mình tỉnh thức trước bình minh ngắn ngủi, bố tôi đã đánh mất hẳn mình và hoàn toàn lạc vào cái thế giới kia.

Olga Tokarczuk, Flights (trích)

31/07/2019

Mỗi lần xuất phát cho bất kỳ chuyến đi nào, tôi đều lọt ra khỏi vùng phủ sóng. Không ai biết tôi ở đâu. Ở điểm mà từ đó tôi khởi hành? Hay ở điểm mà tôi đang tiến đến? Liệu có một nơi ở giữa không? Tôi có giống cái ngày bị mất khi ta bay về phía đông, và đêm có thêm khi đi về phía tây đó không?

1 2 3 4 7