Han Kang, Trắng (trích)

20/04/2019

Suốt thời gian tôi dừng mọi việc đang làm để chống chọi cơn đau, từng giọt thời gian rơi xuống hệt như những viên đá quý được hợp thành bởi vô vàn lưỡi dao cạo, dường như chỉ cần lướt nhẹ qua là đầu ngón tay ứa máu.

Lâm Thanh Huyền, “Mười hai tấm thiếp hữu tình”

20/04/2019

Kiếp trước, hẳn chúng ta cũng giã biệt bên dòng suối thế này! Nếu không, vì sao tôi đi suốt từ con đường núi đến đây, nhìn thấy dòng suối này, cõi lòng đang rất mực bình yên lại dâng trào như sóng nước?

Ngô Minh Ích, Chiếc xe đạp mất cắp (trích)

20/04/2019

Ông thậm chí từng nhờ một người biết chữ trên thị trấn đọc cho nghe tin tức đăng trên tờ báo nọ, nhờ vậy mà ông nắm làu làu chuyện xảy ra vào ngày mình ra đời. Nghe mẹ tôi kể lần đầu bà được thấy tờ báo “xốp giòn, vàng ệch” ấy, ông ngoại chỉ vào mẩu tin nho nhỏ đăng dưới góc phải mà đối với ông là một tin tức cực kỳ quan trọng, mẩu tin có tiêu đề “Xe tự quay quay đâu mất rồi” đưa tin danh y Đài Nam Nhan Chấn Thanh khi ấy đạp xe đi thăm bệnh, đến nơi liền xông xáo vào thẳng nhà người bệnh, người bệnh cho rằng xe dựng ở ngoài không ổn lắm, bèn sai đứa ở ra dắt xe vào trong nhà thì phát hiện xe đã bị người ta đạp đi mất, “như hoàng hạc không biết bay về đâu”.

Trương Gia Giai, Ngang qua thị trấn Ngàn Mây (trích)

20/04/2019

Hiệu trưởng gõ gõ xuống bàn, “Thập Tam viết thư tình dở ẹc.”
Lưu Thập Tam khinh khỉnh liếc thầy, “Em đọc hết sách trong thư viện trường rồi, thầy dựa vào cái gì mà nghi ngờ năng khiếu văn học của em.”

Humayun Ahmed, “Kiến”

20/04/2019

Nurul Afsar không thể nói hết câu. Ông nhận thấy một đàn kiến đỏ đang tiến về phía bàn tay phải của Makbul đặt trên bàn. Kiến thường di chuyển theo một hàng, nhưng giờ chúng đang đi thành ba hàng.

Cho Nam Joo, Kim Ji Young, Sinh năm 1982 (trích)

20/04/2019

Những ngày sau đó lại có thêm những dấu hiệu lạ khác. Cô bắt đầu gửi những tin nhắn với đầy các biểu tượng cảm xúc dễ thương mà bình thường cô không bao giờ dùng, cô nấu cả những món ăn như canh xương bò hoặc miến trộn, những món hoàn toàn không phải sở trường và sở thích của cô. Nhiều khi Dae Hyun cảm giác vợ mình như một người hoàn toàn xa lạ.

Monique Truong, Cuốn sách muối (trích)

20/04/2019

Ở Gare du Nord ngày hôm ấy, ánh đèn chớp sáng của máy ảnh chiếm trọn tâm trí tôi, không hiểu vì sao, những thứ này chưa bao giờ thôi làm tôi sợ. Chúng là ánh đèn vờ như soi sáng nhưng thực chất chỉ tổ làm ta lóa mắt. Ánh chớp lóe trước cơn bão lớn đây mà, tôi từng nghĩ vậy. Nhưng tôi cho rằng ấy là mối lo âu của người thủy thủ trong tôi đang lên tiếng. Đã mười một năm trôi qua kể từ lần cuối tôi thực sự vượt đại dương. Đối với hai Madame tôi thì là hơn ba mươi năm rồi. Đại dương với họ chỉ còn là kí ức, một vùng xanh rộng lớn tĩnh lặng trải dài giữa nơi này và nơi kia. Đối với tôi nó còn sống và dữ tợn, một sự gợi nhớ rằng khoảng cách không thể đo lường bằng sự mênh mông của biển cả, rằng đó chỉ là sự khởi đầu.

1 2