Văn học Việt Nam 2018: Dấu ấn, Hay Ấn mãi không ra dấu?

Năm nay làng nhà ta cũng có chút rộn: nào Nguyễn Ngọc Tư đoạt giải thưởng văn học LiBeraturpreis và ra tập truyện mới, nào Tuổi 20 bao năm lưu lạc xứ người của Nguyễn Huy Thiệp giờ áo gấm vinh quy, nào cuộc thi Văn học tuổi 20 lần thứ 6 khai quật được một loạt tác giả trẻ viết lạ. Câu hỏi sau rốt khi khép lại cuối năm, lại chỉ giản dị là: thế có cuốn nào hay, cho anh em ta liền tay hốt? Continue reading Văn học Việt Nam 2018: Dấu ấn, Hay Ấn mãi không ra dấu?

Advertisements

Đọc Lưng rồng – Bóng đè và những truyện mới… theo công thức toán!

Hai thập niên trở về trước, phê bình văn chương tại Việt Nam thực sự là một công việc đơn giản khi một tác phẩm hay thường gắn liền với một vài cụm từ không mấy đẹp đẽ như “kiểm duyệt”, “cấm xuất bản”, “thu hồi”. Tính thuyết phục của những con chữ ấy còn được tăng lên đáng kể nếu vị tác giả “bị kết án” được thể nghiệm sáng tác trong các không gian mới như: nhà tù, chốn lưu vong hoặc giản đơn là “được” giam lỏng trong căn nhà của họ. Continue reading Đọc Lưng rồng – Bóng đè và những truyện mới… theo công thức toán!

Thuận, Thư gửi Mina (trích)

Pema bảo nó thèm những điều ngọt ngào, khi không có tình yêu thì nó yêu những cái giống như tình yêu. Rằng thật là oái oăm, càng thèm món chính thì nó càng phải ăn món tráng miệng, càng nhớ anh nhà báo chiến tranh thì nó càng có nhu cầu làm tình với thằng trai trẻ. Trên giường, chúng nó vừa làm tình vừa cầu nguyện cho Kabul. Nó, theo tôn giáo của nó. Thằng kia, theo tôn giáo của thằng kia. Mỗi đứa tin vào một Thượng Đế khác nhau, nhưng cầu nguyện là việc mà chúng nó vẫn làm. Mina, có lẽ mày không tưởng tượng được, không ai tưởng tượng được rằng giữa Sài Gòn, nguyên Ho Chi Minh city, thành phố lớn nhất, hiện đại nhất dải đất loằng ngoằng hình chữ S mấp mé bờ Đông của Thái Bình dương, từng có hai cơ thể khỏe mạnh và đẹp đẽ cứ sắp đạt cực khoái lại tự động tách khỏi nhau để thầm xin đức Phật và Chúa Giêsu hãy ra tay khiến bom ngừng rơi, máu ngừng đổ ở mảnh đất Kabul xa lắc xa lơ của chúng mày nơi cả hai chúng nó chưa đứa nào từng có kỷ niệm, thậm chí từng đặt chân. Continue reading Thuận, Thư gửi Mina (trích)

Nhảy, hay không nhảy, đó là vấn đề

“Không có nơi nào tạo nhiều cảm hứng nhảy lầu hơn là cái ban công nhà tôi.” Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới, cuốn tiểu thuyết thứ hai của nhà văn trẻ Nguyễn Hải Nhật Huy bắt đầu đầy ấn tượng như thế. Tác phẩm thứ 2 của Nguyễn Hải Nhật Huy cho thấy một sự lên tay rõ rệt trong kỹ năng viết, độ sâu của tư tưởng, lẫn cách xây dựng nhân vật và phạm vi câu chuyện. Continue reading Nhảy, hay không nhảy, đó là vấn đề

“Việc viết, bản thân nó đúng là một nghệ thuật”

Nguyễn Hải Nhật Huy sinh năm 1987, viết code dạo từ thuở 16, đến tuổi 30 bèn sở hữu vốn lận lưng là hai cuốn tiểu thuyết Cô gái Hà Nội mập mặc Burqa và Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới. Cuốn tiểu thuyết thứ 2 xuất hiện như một tín hiệu đáng mừng cho văn học Việt nửa đầu 2018, nơi cứ tưởng đìu hiu, nhưng lại có vài bất ngờ, nho nhỏ. Zzz Review xin giới thiệu bài phỏng vấn với tác giả trẻ này. Continue reading “Việc viết, bản thân nó đúng là một nghệ thuật”

Cái gì còn tiếp?

Tham vọng thoát khỏi những tiểu thuyết về chiến tranh Đông Dương 1955-1975 xưa cũ của Trọng Khang được thể hiện ngay từ cách đặt nhan đề cho hai cuốn tiểu thuyết của mình. Chính vì vậy, có thể nói Những vọng âm nằm ngủ là một tiểu thuyết xếp vào loại có ít “mùi máu” và “khói súng” so với các tiểu thuyết chung đề tài. Thay vào đó, cuốn tiểu thuyết này tập trung vào những “vi sử” vốn ít được các nhà văn có kinh nghiệm và trải nghiệm về chiến tranh quan tâm hay nhắc tới: thân phận của những công dân Hoa Kỳ tại Việt Nam, cuộc đời của những tình báo nhị trùng dưới chế độ Việt Nam Cộng hòa, kết cục của tình yêu dị chủng Hoa Kỳ-Việt Nam, cuộc sống của những nữ thuyền nhân và trẻ em trong thời kỳ hậu chiến vv. Continue reading Cái gì còn tiếp?

Điểm sách, “Đêm núm sen,” “để con chữ tự mình làm nghĩa”

Trong Hồ sơ Nhân văn-Giai phẩm trên talawas, nhân tiện xin đặc biệt khuyến khích đồng bào nào muốn tìm hiểu về NVGP thì nên mò vào đây ngay và luôn, tiêu biểu có những bài rất mua vui, như bài đấu tố của Hoài Thanh, cả bài xin lỗi ăn năn của Hoài Thanh, có bài của Phạm Thị Hoài “Thủ lĩnh trong bóng tối”, có một câu tôi nhớ mãi: “Tôi hình dung rằng những vị tử vì đạo rất ghét kẻ nào chạy lăng xăng quanh nỗi đau của họ, ăn theo những thăng trầm của họ.” … Continue reading Điểm sách, “Đêm núm sen,” “để con chữ tự mình làm nghĩa”

Tiểu thuyết Việt 2016 và tín hiệu mới của thị trường xuất bản

Bài này thực ra là bài xào lại của bài “Văn học VN 2016: Ai thích thì đi mà đặt tít” để đăng báo. Bạn nào thích đọc giọng bông lơn, và cả có tí chê bai  cho vui thì đã có thùy link. Bạn nào thích nghiêm túc, xin mời bài này. Từ chỗ là một cuốn sách chỉ được lén lút chuyền tay những năm 1980, đến được xuất bản dưới hình thức “samizdat” (xuất bản ngầm) và phổ biến trên mạng internet vào năm 2005, đến trở thành một xuất bản phẩm của Công ti sách Nhã … Continue reading Tiểu thuyết Việt 2016 và tín hiệu mới của thị trường xuất bản

Văn học Việt Nam 2016: Ai thích thì đi mà đặt tít

Tôi chả có ý gì đâu. Chỉ là năm vừa rồi tôi mới đọc được một số tác phẩm văn Việt, mà đã nhăm nhe nhoi nhoi cho cái tít khái quát thì kể chướng. Vài chữ dông dài sau đây là để tóm tắt lại những ấn tượng mà tôi có được. Đầu tiên, tôi xin trình bày là tôi đã rơi vào 2 trạng thái tiêu biểu khi đọc văn Việt, và chúng liên quan với nhau, theo kiểu, cái có trước, cái có sau: với một người đọc văn học nước ngoài quen mắt quen não thì … Continue reading Văn học Việt Nam 2016: Ai thích thì đi mà đặt tít