Thơ Rainer Maria Rilke

31/07/2019

Những cây thông cao khản hơi hít thở/ trong tuyết mùa đông, và xốp mềm thêm vẻ/ hào nhoáng của cây ấp ủ mọi mầm ươm./ Những con đường trắng trở nên khẽ khàng hơn,/ những túp nhà thân thương thêm phần ý nhị.

Stefan Zweig, Bí mật tày trời (trích)

31/07/2019

Rất nhỏ nhẹ, nàng gọi món, khiển trách con không được nghịch nĩa – mọi hành xử của nàng rõ ràng là chả bận tâm gì đến những cái liếc ngầm ý tứ của Nam Tước, dường như nàng cũng không mảy may để ý đến chàng, mặc dù chỉ bởi có sự rình quan sát của chàng thì nàng mới kiểm soát hành xử của mình kỹ càng đến vậy.

Anh chẳng biết quái gì về tác phẩm của tôi: Đọc Bernhard ở New York

21/01/2019

Nhưng tôi ngờ rằng nguyên nhân chính chúng ta đã bắt đầu thích Bernhard theo kiểu khiến dân nói tiếng Đức ngạc nhiên là từ lâu rồi chúng ta đã dần quen với những khoái lạc lớn mà nhà văn Anh Geoff Dyer đã gọi là “thứ văn chương của sự suy nhược thần kinh, lo âu, cáu kỉnh, than phiền.”

“Đốn hạ”: Buổi hoàng hôn của những thần tượng

21/01/2019

Đọc Bernhard luôn có liên tưởng về một người sơn nền nhà. Người đó lê chổi sơn tới tất cả mọi hóc hẻm trong căn phòng, và đến cuối cùng, tự nguyện nhốt chính mình vào một góc phòng, hai chân đứng trên diện tích tối thiểu sơn chưa quét tới, và để rốt ráo, tự quét sơn lên chính mình, chấp nhận mọi sự khó chịu nhất để hạ nhục bản thân. Dường như tất cả những hằn học nhằm vào người khác chỉ là nền để sỉ vả bản thân, rằng: anh thậm tệ ghê tởm cùng cực nhưng tôi còn buồn nôn hơn cả anh.

Günter Grass, Nghệ thuật Tiểu thuyết số 124

18/07/2018

Ngày còn bé tôi nói dối rất tài. Được cái may là mẹ tôi thích nghe những chuyện tôi bịa ra. Tôi hứa với bà đủ thứ điều hay ho. Năm tôi mười tuổi, mẹ gọi tôi là Peer Gynt. Peer Gynt này, bà bảo tôi, nghe con nói mà xem, giờ con đang kể cho mẹ đủ những chuyện hay ho về cái lúc nhà mình sẽ đến đi du lịch đến Naples… Chẳng mấy mà tôi bắt đầu viết lại những chuyện mình bịa ra. Và giờ đây tôi vẫn vậy!