Margaret Atwood, Huyễn tưởng cưỡng dâm

… Chẳng hạn khi đêm xuống, tôi đang đi dọc con phố tối mịt thì bỗng một gã nom thấp bé, xấu hoắc tiến lại túm tay tôi. Mà gã không chỉ xấu thôi đâu, mặt mũi phù nề, hệt mấy tên nhân viên ngân hàng mà bạn phải cật lực giải thích mỗi khi số dư tài khoản bị âm—đương nhiên tôi không có ý nói rằng mọi nhân viên giao dịch đều có khuôn mặt như vậy—mà khắp người còn chi chít mụn. Tôi bị gã dồn vào tường, gã tuy nhỏ con nhưng khỏe, gã bắt đầu cởi đồ và khóa quần bị kẹt. Thế đấy, trong thời khắc trọng đại nhất đời người con gái, ngang ngửa chuyện kết hôn hay sinh con, gã lại không kéo được khóa quần. Continue reading Margaret Atwood, Huyễn tưởng cưỡng dâm

Advertisements

Atwood đã dạy tôi làm đàn bà như thế nào: Đọc lại Chuyện người Tùy nữ năm 2018

Xét trên góc độ “vấn đề phụ nữ”, cả trong tác phẩm lẫn trong sự tương tác với thế giới bên ngoài, thì Chuyện người Tùy nữ là một cuốn vỡ lòng rất tốt; nó không chỉ gom hầu như đầy đủ mọi vấn đề Atwood từng bàn đến về cái tạm gọi là căn tính nữ, mà còn tiếp cận những vấn đề đó theo những hướng mà các tác phẩm về sau chỉ củng cố và làm rõ thêm chứ không hề lật ngược. Sự tiếp nhận bùng nổ của những người xem đối với season 1 của phim, việc cuốn sách trở thành đầu sách bán chạy nhất của Amazon và Audible năm 2017, cho thấy bộ vấn đề đó đã và vẫn là những điều cơ bản mà phụ nữ ngày nay phải đối mặt, dù có thể hình hài đã thay đổi chút ít. Và Atwood, một nhà hoạt động xã hội/chính trị/môi trường cũng nhiều như một nhà văn, hẳn không phiền khi thấy thế hệ mới đã hớn hở cướp lấy biểu tượng ruột của bà để biến thành một biểu tượng hùng mạnh của hoạt động chính trị thập kỷ 201x. Continue reading Atwood đã dạy tôi làm đàn bà như thế nào: Đọc lại Chuyện người Tùy nữ năm 2018

Sự trình hiện cái tôi phân thân: 3 cuộc đi bộ trong “Tay sát thủ mù”

Dưới sự miêu tả của một người kể chuyện bất khả tín, chính là Iris Griffin, các nhân vật trong “Tay sát thủ mù” đều có một sự đơn giản và một chiều nhất định. Như chính Iris đã tự nhận ra, người chồng Richard của bà được khắc họa không đa chiều, một nhân vật ác rất phẳng phiu, và có lẽ không phải đơn giản chỉ vì Iris không có khả năng nhìn nhận cho được nhân vật không có quan dạng rõ ràng này. Ngay cả Laura cũng xuất hiện rất mờ nhạt, hiện lên toàn bộ … Continue reading Sự trình hiện cái tôi phân thân: 3 cuộc đi bộ trong “Tay sát thủ mù”

“Tay sát thủ mù,” Ai đoan chắc nạn nhân không phải kẻ thủ ác?

TAY SÁT THỦ MÙ Của Margaret Atwood. Dịch bởi An Lý. 474 trang. Nhã Nam và NXB Hội Nhà Văn. 103.500 đ Đánh giá: **** “Tay sát thủ mù” của Margaret Atwood, được trao giải Man Booker Prize năm 2000, là một tiểu thuyết đồ sộ nơi một thời đại lịch sử của Canada giai đoạn Đại Suy Thoái được tái hiện và làm nền cho những số phận nữ nhi thường tình được phơi bày, những kẻ trở thành nạn nhân trong gia đình và xã hội trưởng giả đầy nam quyền, nơi tiếng nói của phụ nữ bị … Continue reading “Tay sát thủ mù,” Ai đoan chắc nạn nhân không phải kẻ thủ ác?