Theo chân chị Hoài

Đã từ lâu, khi dò dẫm vào sự nghiệp đọc, tôi phát hiện ra bí kíp: nên đọc theo lối đã phát quang của một vài người. Phạm Thị Hoài chẳng hạn. Me Hoài gối đầu giường Nabokov và Kafka. Me Hoài coi Joyce là nhà văn mà nếu không có chàng thì lịch sử văn học bị thay đổi. Me Hoài mê, như chính me nói, một loạt nhà văn viết bằng tiếng Đức mà lại là người nước ngoài “Canetti, Robert Walser, Paul Celan, Thomas Bernhard và Dürrenmatt”. Ấy vậy mà, tôi biết đến Dürrenmatt hơi bị muộn. … Continue reading Theo chân chị Hoài