“Người dịch nào cũng sống luôn trong cuốn sách mình đang dịch”

Nếu đã từng đọc, bất kỳ trong số các cuốn sau, mà có lẽ là hơn một, Kiêu hãnh và định kiến, Ăn, cầu nguyện, yêu, Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Đại dương cuối đường làng, Yêu Dấu, Người con trai, Ngựa chứng đầu xanh, Tiếng kèn thiên nga v.v… thì bạn đã tiếp xúc với dịch giả Thiên Nga qua những con chữ. Là cộng tác viên thân thiết của nhiều công ty sách, Thiên Nga dịch nhiều và cực đa dạng, âm thầm suốt nhiều năm qua. Continue reading “Người dịch nào cũng sống luôn trong cuốn sách mình đang dịch”

Advertisements

Günter Grass, Nghệ thuật Tiểu thuyết số 124

Ngày còn bé tôi nói dối rất tài. Được cái may là mẹ tôi thích nghe những chuyện tôi bịa ra. Tôi hứa với bà đủ thứ điều hay ho. Năm tôi mười tuổi, mẹ gọi tôi là Peer Gynt. Peer Gynt này, bà bảo tôi, nghe con nói mà xem, giờ con đang kể cho mẹ đủ những chuyện hay ho về cái lúc nhà mình sẽ đến đi du lịch đến Naples… Chẳng mấy mà tôi bắt đầu viết lại những chuyện mình bịa ra. Và giờ đây tôi vẫn vậy! Continue reading Günter Grass, Nghệ thuật Tiểu thuyết số 124

“Sống đứng còn hơn chết quỳ”

Bẫy-22 là một trại điên vui nhộn nơi không ai tự nhận mình điên và tất cả đều nghĩ người khác điên và lần lượt các nhân vật đều bị các nhân vật khác gọi là điên, mà trùm cuối của điên chính là Yossarian. Với 228 từ điên, với nhân vật liên tục kết cho nhau là điên, nào “các anh điên rồi,” “bọn họ toàn những kẻ điên,” nào “bệnh điên rất dễ lây lan,” nào “Clevinger nghĩ Yossarian điên,” “McWatt bị điên,” “Nately cũng điên không kém,” “Orr cũng là một trong mấy gã điên,” “Hungry Joe bị điên,” “Dubar bị điên,” “thượng sĩ White Halfoat nghĩ bác sĩ Daneeka bị điên.” Họ lần lượt vu cho nhau điên, thuyết phục nhau rằng mày điên, tao không điên. Continue reading “Sống đứng còn hơn chết quỳ”

Ngọt buồn man mác như con tê giác xưa

Tão docemente triste quanto um rinoceronte, câu thành ngữ cổ xưa của Xứ Bồ Đào, nói về sự biến mất sầu muộn và kỳ lạ của loài tê giác Iberia, dường như cũng trở thành linh hồn cho mọi câu chuyện Yann Martel chọn kể. Cuốn tiểu thuyết mới nhất của ông, Miền Non Cao Xứ Bồ Đào, một lần nữa, tiếp nối tinh thần cuốn sách trước đó, Cuộc đời của Pi, đặt con người trong vô vàn những tình thế ngặt nghèo nhất của cuộc sống, soi chiếu mình qua tấm gương của tổ tiên chúng ta, để thấy rằng điều gì mới thực sự quan trọng nhất, và rồi sẽ còn lại sau cuối giữa kiếp người buồn bã mà ngọt ngào này? Continue reading Ngọt buồn man mác như con tê giác xưa

Andrew Sean Greer, Less, Pulitzer 2018 (trích dịch)

Ở cái tuổi mấp mé năm chục, Arthur Less thấy mình là một thất bại toàn tập. Sự nghiệp văn chương khiêm tốn của gã giậm chân tại chỗ khi cuốn sách mới nhất gã gửi cho nhà xuất bản vẫn chưa thấy hồi âm. Đường tình duyên thì trắc trở chẳng kém khi bạn trai cũ chín năm qua gửi thiệp mời đám cưới. Continue reading Andrew Sean Greer, Less, Pulitzer 2018 (trích dịch)

Hwang Jungeun, Khoảnh vườn của Đậu

Hwang Jungeun, sinh năm 1976 tại Seoul, là một cây bút độc đáo và giàu nội lực của văn chương Hàn Quốc hiện đại. Suốt mười ba năm sáng tác, với ba tập truyện ngắn và ba tiểu thuyết đã xuất bản (trong đó có tiểu thuyết nhan đề Một trăm cái bóng sắp ra mắt bản tiếng Việt), Hwang Jungeun chưa bao giờ ngần ngại tiến tới những ngưỡng huyền ảo khó ngờ nhất để khắc họa một hiện thực chân thực, tàn khốc nhất cùng những số phận nhạt nhờ, nhỏ nhoi nhất bị rào buộc trong hiện thực ấy. Continue reading Hwang Jungeun, Khoảnh vườn của Đậu

Nhuận dịch ảnh hưởng thế nào đến việc phổ biến sách kinh điển nước ngoài ở Trung Quốc

Tôi khao khát muốn giới thiệu những tác phẩm văn chương xuất sắc nhất của nước ngoài tới độc giả trong nước, nhưng tham vọng của tôi liên tục bị thực tế xuất bản đầy bất hạnh ở Trung Quốc dập tắt. Giá sách rẻ mạt khiến cả dịch giả lẫn biên tập viên buộc phải làm việc với mức thù lao thảm hại, và dưới điều kiện làm việc bất công như vậy, thật khó lòng mà cải thiện chất lượng bản dịch. Continue reading Nhuận dịch ảnh hưởng thế nào đến việc phổ biến sách kinh điển nước ngoài ở Trung Quốc

Mặc Đỗ & Huỳnh Phan Anh: Những tài năng đa dạng

Mặc Đỗ và Huỳnh Phan Anh tuy không cùng độ tuổi cũng chưa từng là những người đồng hành nhưng sự nghiệp văn chương của họ có khá nhiều nét tương đồng. Họ đều là những tài năng đa dạng: sáng tác, tiểu luận, phê bình, dịch thuật… mà nổi bật nhất là họ đã mang đến cho độc giả Việt nhiều tác phẩm dịch thuật giá trị. Cả hai đều là những thủ lĩnh văn nghệ của thời mình khi tạo lập và khởi xướng các nhóm văn chương với dấu ấn rõ nét. Continue reading Mặc Đỗ & Huỳnh Phan Anh: Những tài năng đa dạng

Văn học Đông Nam Á: Những mảnh đời riêng trong lịch sử rối ren

Nhà nghiên cứu châu Á Benedict Anderson từng băn khoăn, suốt hơn 110 năm qua, khu vực Đông Nam Á chưa bao giờ có một nhà văn nào được nhận giải Nobel, trong khi các khu vực khác lần lượt đều có người đạt giải. Dẫu chưa được biết đến rộng rãi ở phương Tây, văn chương hiện đại của Đông Nam Á đã sản sinh ra những tác phẩm xuất sắc, động chạm đến những chủ đề lớn lao của nhân loại. Vốn cực kỳ đa dạng và khác biệt về lịch sử, chính trị, ngôn ngữ, văn hóa, … Continue reading Văn học Đông Nam Á: Những mảnh đời riêng trong lịch sử rối ren

GEORGE ORWELL REVIEW “CHÚNG TÔI” CỦA Yevgeny Zamyatin

  Mấy năm sau khi nghe biết có nó trên đời, cuối cùng tôi cũng sờ được vào cuốn Chúng tôi của Zamyatin, đấy thật là một quái sự văn chương trong cái thời đại đốt sách chôn học trò này. Giở cuốn Hai mươi năm văn học Nga Xô viết của Gleb Struve, tôi tìm được lịch sử của nó như sau: Zamyatin, tuy chết ở Paris năm 1937, là một tiểu thuyết gia kiêm nhà phê bình Nga đã cho xuất bản một số đầu sách cả trước lẫn sau cái mốc Cách mạng tháng Mười. Chúng tôi … Continue reading GEORGE ORWELL REVIEW “CHÚNG TÔI” CỦA Yevgeny Zamyatin

JOSEPH CONRAD: TẠI SAO TÔI LẠI VIẾT BẰNG TIẾNG ANH?

Vương Minh Thu dịch Nhà Z biên tập Nói đúng ra, việc tái bản cuốn sách này dưới một hình thức mới thì không cần lời tựa khác làm gì nhưng bởi đây vốn là nơi để thể hiện những ý kiến cá nhân nên tôi sẽ nhân cơ hội này mà đề cập đến, trong phần “Ghi chú của tác giả” này, hai điều trong những nhận xét về chính bản thân tôi mà tôi thấy trên báo chí trong những ngày gần đây. Một trong hai điều đó là vấn đề về ngôn ngữ. Tôi luôn thấy bản … Continue reading JOSEPH CONRAD: TẠI SAO TÔI LẠI VIẾT BẰNG TIẾNG ANH?