“Việc viết, bản thân nó đúng là một nghệ thuật”

Nguyễn Hải Nhật Huy sinh năm 1987, viết code dạo từ thuở 16, đến tuổi 30 bèn sở hữu vốn lận lưng là hai cuốn tiểu thuyết Cô gái Hà Nội mập mặc Burqa và Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới. Cuốn tiểu thuyết thứ 2 xuất hiện như một tín hiệu đáng mừng cho văn học Việt nửa đầu 2018, nơi cứ tưởng đìu hiu, nhưng lại có vài bất ngờ, nho nhỏ. Zzz Review xin giới thiệu bài phỏng vấn với tác giả trẻ này. Continue reading “Việc viết, bản thân nó đúng là một nghệ thuật”

Advertisements

“Người dịch nào cũng sống luôn trong cuốn sách mình đang dịch”

Nếu đã từng đọc, bất kỳ trong số các cuốn sau, mà có lẽ là hơn một, Kiêu hãnh và định kiến, Ăn, cầu nguyện, yêu, Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Đại dương cuối đường làng, Yêu Dấu, Người con trai, Ngựa chứng đầu xanh, Tiếng kèn thiên nga v.v… thì bạn đã tiếp xúc với dịch giả Thiên Nga qua những con chữ. Là cộng tác viên thân thiết của nhiều công ty sách, Thiên Nga dịch nhiều và cực đa dạng, âm thầm suốt nhiều năm qua. Continue reading “Người dịch nào cũng sống luôn trong cuốn sách mình đang dịch”

Günter Grass, Nghệ thuật Tiểu thuyết số 124

Ngày còn bé tôi nói dối rất tài. Được cái may là mẹ tôi thích nghe những chuyện tôi bịa ra. Tôi hứa với bà đủ thứ điều hay ho. Năm tôi mười tuổi, mẹ gọi tôi là Peer Gynt. Peer Gynt này, bà bảo tôi, nghe con nói mà xem, giờ con đang kể cho mẹ đủ những chuyện hay ho về cái lúc nhà mình sẽ đến đi du lịch đến Naples… Chẳng mấy mà tôi bắt đầu viết lại những chuyện mình bịa ra. Và giờ đây tôi vẫn vậy! Continue reading Günter Grass, Nghệ thuật Tiểu thuyết số 124