Murakami và Bolaño: Hai cách nhìn đối lập về tiểu thuyết toàn cầu

2666 phản ánh rõ nét quan điểm của Bolaño rằng thế giới chia thành những vùng miễn nhiễm và những vùng dễ tổn thương. Nếu tất cả chúng ta đều đang trên đường đi đến cơn đại hồng thủy của năm 2666, như một cách diễn giải nhan đề tác phẩm, thì những nơi khác nhau trên thế giới sẽ tiến về thảm họa ấy với tốc độ khác nhau. Continue reading Murakami và Bolaño: Hai cách nhìn đối lập về tiểu thuyết toàn cầu

Haruki Murakami bàn luận về cách ký ức đóng vai trò châm ngòi câu chuyện

Thế nhưng sự thật ta phải đối mặt hằng ngày thì khác xa với biểu tượng. Và đôi khi không gì có thể lấp đầy khoảng cách giữa cả hai – giữa biểu tượng và thực tế. Đây đương nhiên là một câu chuyện hư cấu, nhưng tôi đoán rằng đa số mọi người đều có những trải nghiệm tương tự. Continue reading Haruki Murakami bàn luận về cách ký ức đóng vai trò châm ngòi câu chuyện

Haruki Murakami, “With the Beatles”

Tôi từng nghe nói rằng khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong đời ta chính là thời kỳ mà các bản nhạc pop thực sự có ý nghĩa với chúng ta, chạm đến được chúng ta. Có thể là thật. Hoặc cũng có thể không. Rốt cuộc, các bản nhạc pop có thể chả là gì ngoài các bản nhạc pop. Và có khi cuộc sống của ta chỉ đơn thuần là những vật phẩm trang trí, dùng rồi vứt, một cú bùng nổ sắc màu trong chớp mắt và chẳng có gì hơn thế. Continue reading Haruki Murakami, “With the Beatles”

Những Bài học từ Nabokov: Tự do Tự tại trong một Ngôn ngữ Xa lạ

“Tôi biết gì đấy. Tôi biết cái gì đây. Nhưng thể hiện nó ra thật khó quá làm sao! Không, tôi không thể nào… Tôi rất muốn bỏ cuộc – nhưng tôi cũng có cảm giác thiêu đốt và dâng trào, một sự ngứa ngáy, và nó sẽ khiến anh phát điên nếu anh không tìm được cách diễn tả nó.” Continue reading Những Bài học từ Nabokov: Tự do Tự tại trong một Ngôn ngữ Xa lạ

Ðọc

Giữa hai hành vi, đọc và viết, có lẽ người Việt cho đến gần đây vẫn chú trọng đúc kết kinh nghiệm xung quanh việc viết hơn, tuy những lời chỉ giáo cho việc viết chỉ dừng ở bình diện một lý thuyết chung và lại vĩnh cửu nữa; nói cách khác, người ta có thể thuộc lòng chúng mà vẫn không viết nổi. Như thể viết ra một cái gì, dù tầm thường, vẫn đáng quan tâm hơn việc đọc ra một cái gì khác thường. Continue reading Ðọc

Một năm đọc sách: 2019 – năm của những nhà văn đồng tính bị bỏ rơi

Tôi, không giống nhiều người có thể đọc ở bất cứ nơi nào, tôi phải đọc ở thư viện, hoặc trong phòng riêng, khi tôi có nhiệt độ vừa phải, một tách cà phê hoặc một ly rượu, dù bên ngoài trời có lạnh hay gió có gầm rú thế nào. Nếu Virginia Woolf nói ta luôn cần một căn phòng riêng để viết, tôi nghĩ ta còn cần một căn phòng riêng để đọc. Continue reading Một năm đọc sách: 2019 – năm của những nhà văn đồng tính bị bỏ rơi

Những hành động mang tính công nhận: Về các nhân vật nữ trong văn Haruki Murakami

Mối quan hệ giữa các tác phẩm của Murakami và độc giả của ông hết sức siêu phàm. Biết bao người trên thế giới này, đến từ những hoàn cảnh văn hoá và bối cảnh lịch sử khác nhau, trong những bản dạng giới khác nhau và thuộc về các thế hệ khác nhau, đều đã đọc văn của Murakami. Rất nhiều người trong số đó đã cầm lên và không bao giờ đặt xuống. Continue reading Những hành động mang tính công nhận: Về các nhân vật nữ trong văn Haruki Murakami

“Đẹp và buồn”: Khi tình yêu hủy diệt

Năm 1938, 30 năm trước khi trở thành người Nhật đầu tiên được nhận giải Nobel Văn chương, Kawabata Yasunari viết, “Ngẫm về đặc trưng của văn chương Nhật trong truyền thống cổ xưa, thì một trong những đặc điểm nổi bật nhất chính là cảm xúc cảm thấy trong một chuyến đi. Đúng hơn, nó là nỗi buồn cảm thấy trong một chuyến đi.” Luôn tìm cách trở về với nỗi sầu cổ xưa ấy, các tác phẩm của Kawabata, đều là những cuộc xê dịch. Cuốn tiểu thuyết cuối cùng của ông, “Đẹp và buồn”, quả có thế, … Continue reading “Đẹp và buồn”: Khi tình yêu hủy diệt

Chết trong ngày Chúa nhật (trích) – Nguyễn Nguyên Phước

  Thượng đế chỉ kể duy nhất một câu chuyện: sự trốn chạy của con người ra khỏi chính bản thân họ. Nếu các anh em tình cờ đọc logbook của một ngày nào đó thì xin các anh em hãy nhớ cho rằng ngày đó chắc chắn là một ngày đặc biệt, điều đặc biệt không nằm ở bản thân nó, cái ngày chết tiệt đó hoàn toàn chẳng có gì đáng để lưu tâm, càng không phải bởi tính chất sự kiện của nó, dẫu có là gì thì chúng tôi cũng chẳng buồn để ý, đã từ … Continue reading Chết trong ngày Chúa nhật (trích) – Nguyễn Nguyên Phước

“Kim Ji Young, sinh năm 1982”: Khi người phụ nữ bị mất đi tiếng nói của chính mình

Hiếm có tác phẩm nào với câu chuyện và nhân vật rất đỗi bình thường, thậm chí không có gì đặc sắc, như “Kim Ji Young, sinh năm 1982” của Cho Nam Joo, lại gây tiếng vang và nhiều tranh cãi đến thế ở nơi mà nó ra đời, Hàn Quốc, lẫn các nước châu Á lớn khác. Được xuất bản vào năm 2017, đã bán được hàng triệu bản, được dịch sang 16 thứ tiếng, nằm trong danh sách bán chạy nhất ở Nhật Bàn, Đài Loan, cuốn tiểu thuyết kể về cuộc đời một người phụ nữ tên … Continue reading “Kim Ji Young, sinh năm 1982”: Khi người phụ nữ bị mất đi tiếng nói của chính mình