Một thế kỷ văn học Hong Kong

Hỏi thế gian văn học Hong Kong là gì để mà kẻ mộ đạo phải nhất quyết sang Hong Kong học cho bằng được còn người ngoài nhìn vào cười chê, Hong Kong có gì để mà học? Continue reading Một thế kỷ văn học Hong Kong

Advertisements

Tàn Tuyết, Những chuyện tình thế kỷ mới (trích)

Sau khi nếm mùi thất bại, Long Tư Hương bắt đầu động não. Chị đắn đo không biết mình đi làm điếm liệu có được không. Nhưng điếm không phải cứ muốn mà làm được, đầu tiên phải có phòng riêng, sau đó phải được dẫn mối, ngoài ra còn phải bắt quen với công an. Đây đều là chướng ngại vật chị không vượt qua nổi.
Lại thêm hai năm nữa, trong những ngày tăm tối không thấy mặt trời, hai người phụ nữ gần như đã sắp tuyệt vọng với cuộc đời. Song đúng lúc này, nghề bán hoa trong thành phố lại dần khởi sắc. Thoạt đầu là lén lút, về sau ngày càng trắng trợn ngang nhiên. Nữ công nhân trong xưởng lần lượt gia nhập ngành này, đặc biệt là những cô trẻ trung lại có chút nhan sắc. Continue reading Tàn Tuyết, Những chuyện tình thế kỷ mới (trích)

Mishima Yukio, Kịch Noh hiện đại

Mishima đã “cải biên” một cách tài tình hai vở kịch Noh truyền thống nổi tiếng, đặt chúng vào bối cảnh thế kỷ hai mươi, với ít nhiều thay đổi trong thành phần nhân vật, cốt truyện. Hạt nhân hay mô-típ chủ đạo của câu chuyện, cũng như cốt cách và phong vị của kịch Noh truyền thống hầu như vẫn nguyên vẹn, và đồng thời đấy là kịch của thời nay, rộng mở cho những phương pháp biểu đạt khoáng đạt, phóng túng nhất của sân khấu hiện đại. Continue reading Mishima Yukio, Kịch Noh hiện đại

Những cuộc chiến tranh của Bảo Ninh

“Các nhà văn chỉ biết viết thôi. Tôi viết cho những người lính, về cuộc Chiến tranh Việt Nam, từ quan điểm của một Việt Cộng, tức những người lính Bắc Việt. Vào thời kỳ đó, những người lính được đọc những thứ rất nực cười. Tôi muốn viết cái gì đó cho những người lính Bắc Việt, một cái gì đó thật gan ruột đối với họ.” Continue reading Những cuộc chiến tranh của Bảo Ninh

Kafka của Hàn Quốc? Chủ nhân giải thưởng Man Booker Han Kang giải thích vì sao cô ấy biến một người phụ nữ thành một cái cây

Tôi nhớ rất rõ cái hàng dài dằng dặc những người muốn hiến máu cho những nạn nhân sau vụ nổ súng hàng loạt. Hai câu hỏi này đã hằn sâu trong tâm trí tôi. Tôi không chỉ muốn viết về vụ thảm sát. Tôi muốn đào sâu vào ý nghĩa của tồn tại nhân sinh. Continue reading Kafka của Hàn Quốc? Chủ nhân giải thưởng Man Booker Han Kang giải thích vì sao cô ấy biến một người phụ nữ thành một cái cây

Han Kang, Trắng (trích)

Trắng như bánh trăng tròn là như thế nào, tôi từng rất tò mò và đến năm bảy tuổi, lúc nặn bánh trăng khuyết tôi bất chợt nhận ra. Những chiếc bánh được nặn hình bán nguyệt từ bột gạo trắng tinh nhào kỹ, lúc chưa được hấp chín nhìn đẹp đến mức như không thuộc về thế giới này. Continue reading Han Kang, Trắng (trích)

Hiệu ứng Murakami: Về hiểm nguy bị đồng hóa của thứ văn chương dễ chuyển ngữ

… những người như Murakami Haruki, thúc đẩy dòng chảy văn chương, và những người như Mizumura Minae, tạo ra những trở ngại đầy kích thích cho dòng chảy—vốn thường hiển hiện chính bởi chúng tồn tại song song với thứ văn hư cấu toàn cầu mới chán ngắt. Continue reading Hiệu ứng Murakami: Về hiểm nguy bị đồng hóa của thứ văn chương dễ chuyển ngữ

Ngô Minh Ích, Chiếc xe đạp mất cắp (trích)

Ông thậm chí từng nhờ một người biết chữ trên thị trấn đọc cho nghe tin tức đăng trên tờ báo nọ, nhờ vậy mà ông nắm làu làu chuyện xảy ra vào ngày mình ra đời. Nghe mẹ tôi kể lần đầu bà được thấy tờ báo “xốp giòn, vàng ệch” ấy, ông ngoại chỉ vào mẩu tin nho nhỏ đăng dưới góc phải mà đối với ông là một tin tức cực kỳ quan trọng, mẩu tin có tiêu đề “Xe tự quay quay đâu mất rồi” đưa tin danh y Đài Nam Nhan Chấn Thanh khi ấy đạp xe đi thăm bệnh, đến nơi liền xông xáo vào thẳng nhà người bệnh, người bệnh cho rằng xe dựng ở ngoài không ổn lắm, bèn sai đứa ở ra dắt xe vào trong nhà thì phát hiện xe đã bị người ta đạp đi mất, “như hoàng hạc không biết bay về đâu”. Continue reading Ngô Minh Ích, Chiếc xe đạp mất cắp (trích)

Trương Gia Giai, Ngang qua thị trấn Ngàn Mây (trích)

Lưu Thập Tam sinh ra ở thị trấn Ngàn Mây, là cháu ngoại bà Vương Oanh Oanh, người thừa kế tiệm tạp hóa. Các bạn gái trong lớp đua nhau viết nhật ký, bà ngoại mua buôn hai thùng đầy sổ nhật ký sặc sỡ, vừa khai giảng đã bán hết veo. Bạn gái nào cũng kè kè quyển nhật ký bên mình, cứ như bên trong giấu đầy bí mật vậy. Lưu Thập Tam chẳng thèm, làm gì có ai có sổ bí mật to bằng nó. Thực ra cũng không thể coi là sổ được, chẳng qua nó dùng giấy kẻ ô riêng của nhà máy điện tử Đông Tín đóng lại mà thôi. Trang đầu tiên là lời mẹ dặn, nó nắn nót chép lại: Nhớ chăm học, đừng ham chơi. Lớn lên thi đỗ vào Thanh Hoa, Bắc Đại, ra thành phố kiếm việc, lấy một cô vợ yêu con, sống thật hạnh phúc. Continue reading Trương Gia Giai, Ngang qua thị trấn Ngàn Mây (trích)

Cho Nam Joo, Sinh năm 1982 (trích)

Những ngày sau đó lại có thêm những dấu hiệu lạ khác. Cô bắt đầu gửi những tin nhắn với đầy các biểu tượng cảm xúc dễ thương mà bình thường cô không bao giờ dùng, cô nấu cả những món ăn như canh xương bò hoặc miến trộn, những món hoàn toàn không phải sở trường và sở thích của cô. Nhiều khi Dae Hyun cảm giác vợ mình như một người hoàn toàn xa lạ. Continue reading Cho Nam Joo, Sinh năm 1982 (trích)

Halloween egg

Tình dục tồn tại ở khắp một nơi: trong cách bọn quan chức lột đống giấy tờ, cách quan toà thăng án, cách dòng tiền phóng ra từ lũ con buôn, cách bọn tư bản thông con dân lao động; vân vân và vân vân. Và ham muốn tình dục không phải là một ẩn dụ; nó chẳng cần phải hoá thành cái này cái khác. Hitler làm bọn phát xít rất nứng. Cái cờ, rồi các lãnh thổ quốc gia, cũng như quân đội tới nhà băng, làm rất nhiều người nứng. Một lực lượng tự do sẽ không … Continue reading Halloween egg

Hwang Jungeun, Khoảnh vườn của Đậu

Hwang Jungeun, sinh năm 1976 tại Seoul, là một cây bút độc đáo và giàu nội lực của văn chương Hàn Quốc hiện đại. Suốt mười ba năm sáng tác, với ba tập truyện ngắn và ba tiểu thuyết đã xuất bản (trong đó có tiểu thuyết nhan đề Một trăm cái bóng sắp ra mắt bản tiếng Việt), Hwang Jungeun chưa bao giờ ngần ngại tiến tới những ngưỡng huyền ảo khó ngờ nhất để khắc họa một hiện thực chân thực, tàn khốc nhất cùng những số phận nhạt nhờ, nhỏ nhoi nhất bị rào buộc trong hiện thực ấy. Continue reading Hwang Jungeun, Khoảnh vườn của Đậu