Linda Lê: Người chết viết văn

Linda Lê cũng là người dẫn lối đưa tôi trở về đọc văn học Việt. Trước tôi vốn ít đọc bởi cứ thấy cây đa giếng nước là ngán tận họng. Ở Linda Lê, cô cũng chẳng thiếu những cảnh ấy, nhưng rõ ràng, câu chuyện dù quen thuộc tưởng đến ngán, nhưng qua tay một “cao thủ”, vẫn có những ý vị riêng. Continue reading Linda Lê: Người chết viết văn

Advertisements

Yuika Kitamura, Sự nổi lên của manga dành cho thiếu nữ và văn hóa thiếu nữ

Manga dành cho thiếu nữ, phát triển từ bước đầu khiêm tốn, đã đóng một vai trò cốt yếu trong văn hóa thiếu nữ thời hậu chiến. Gần đây, nó đã mở rộng ra khỏi văn hóa thiếu nữ để có được lượng độc giả rộng lớn hơn bao gồm phụ nữ trưởng thành, nam thiếu niên, đàn ông và độc giả toàn thế giới. Continue reading Yuika Kitamura, Sự nổi lên của manga dành cho thiếu nữ và văn hóa thiếu nữ

Margaret Atwood, Huyễn tưởng cưỡng dâm

… Chẳng hạn khi đêm xuống, tôi đang đi dọc con phố tối mịt thì bỗng một gã nom thấp bé, xấu hoắc tiến lại túm tay tôi. Mà gã không chỉ xấu thôi đâu, mặt mũi phù nề, hệt mấy tên nhân viên ngân hàng mà bạn phải cật lực giải thích mỗi khi số dư tài khoản bị âm—đương nhiên tôi không có ý nói rằng mọi nhân viên giao dịch đều có khuôn mặt như vậy—mà khắp người còn chi chít mụn. Tôi bị gã dồn vào tường, gã tuy nhỏ con nhưng khỏe, gã bắt đầu cởi đồ và khóa quần bị kẹt. Thế đấy, trong thời khắc trọng đại nhất đời người con gái, ngang ngửa chuyện kết hôn hay sinh con, gã lại không kéo được khóa quần. Continue reading Margaret Atwood, Huyễn tưởng cưỡng dâm

Jeffrey Eugenides, Nghệ thuật tiểu thuyết số 215

Tình huống mà tôi chọn cho người kể chuyện của mình – hiện tượng thiếu hụt enzim 5-alpha-reductase (5-ARD) – cực kỳ hợp với mục đích của tôi. Những người sinh ra với tình trạng này – lúc mới sinh thì là nữ giới nhưng đến lúc dậy thì lại phát triển rất mãnh liệt các đặc điểm của nam giới. Tuy nhiên, thông tin đáng chú ý nhất về tình trạng này là nó là kết quả của một đột biến lặn. Ngay khi tôi biết được điều này, toàn bộ cuốn sách thực sự đã trở thành một điều gì đó khác biệt. Thay vì là một cuốn hồi ký hư cấu ngắn gọn giống như một Herculine Barbin nữa, cuốn sách sẽ là câu chuyện về một gene đột biến được truyền qua ba thế hệ trong một gia đình, cho tới khi 2 bản sao của gene này rơi vào nhân vật người kể chuyện của tôi, và từ đó đem tới cho anh ta một cuộc đời bất thường,  nhưng rất thuyết phục và chân thực. Continue reading Jeffrey Eugenides, Nghệ thuật tiểu thuyết số 215

Atwood đã dạy tôi làm đàn bà như thế nào: Đọc lại Chuyện người Tùy nữ năm 2018

Xét trên góc độ “vấn đề phụ nữ”, cả trong tác phẩm lẫn trong sự tương tác với thế giới bên ngoài, thì Chuyện người Tùy nữ là một cuốn vỡ lòng rất tốt; nó không chỉ gom hầu như đầy đủ mọi vấn đề Atwood từng bàn đến về cái tạm gọi là căn tính nữ, mà còn tiếp cận những vấn đề đó theo những hướng mà các tác phẩm về sau chỉ củng cố và làm rõ thêm chứ không hề lật ngược. Sự tiếp nhận bùng nổ của những người xem đối với season 1 của phim, việc cuốn sách trở thành đầu sách bán chạy nhất của Amazon và Audible năm 2017, cho thấy bộ vấn đề đó đã và vẫn là những điều cơ bản mà phụ nữ ngày nay phải đối mặt, dù có thể hình hài đã thay đổi chút ít. Và Atwood, một nhà hoạt động xã hội/chính trị/môi trường cũng nhiều như một nhà văn, hẳn không phiền khi thấy thế hệ mới đã hớn hở cướp lấy biểu tượng ruột của bà để biến thành một biểu tượng hùng mạnh của hoạt động chính trị thập kỷ 201x. Continue reading Atwood đã dạy tôi làm đàn bà như thế nào: Đọc lại Chuyện người Tùy nữ năm 2018

Top 10 văn học dịch nửa đầu 2018

Văn học dịch nửa đầu 2018, rực rỡ như mọi khi, nuốt chửng văn học trong nước, như mọi khi. Trăm hoa đua nở, trăm nhà ra sách: từ kinh điển tới đương đại, từ Đông sang Tây, sách ra không kịp mua, chứ đừng nói đến kịp đọc. Xuất bản Việt Nam những năm gần đây tự hào là một trong những nơi biên dịch tốc độ thần sầu, nhiều khi song song, hoặc chỉ chậm sau bản gốc vài tháng. Đó là còn chưa kể vô số in lại, mà hoành nhất hạng là Cái trống thiếc của Gunter Grass, mặc áo vải, trị giá 300 bìa đậu phụ. Continue reading Top 10 văn học dịch nửa đầu 2018

Lại chơi với kitsch

Kundera, một con người chống kitsch kịch liệt bằng cả sức bình sinh, chính Kundera ấy, quá hiểu dù khinh miệt kitsch thế nào thì nó vẫn luôn là yếu tố “bất khả phân ly của kiếp sống con người”. Đời nhẹ khôn kham, với tôi, là một cuốn tiểu thuyết chơi với kitsch, một cách khéo léo, lừa lọc, và đầy nguy hiểm. Continue reading Lại chơi với kitsch

Tác phẩm nghệ thuật trong kỷ nguyên nhân bản kỹ thuật

“Tác phẩm nghệ thuật trong kỷ nguyên nhân bản kỹ thuật”, được coi là văn bản sáng lập ngành lý thuyết truyền thông ngày nay, tiểu luận nổi tiếng nhất và có thể là quan trọng nhất của Walter Benjamin, ra đời năm 1935 tại Pháp, nơi ông đang lưu vong và khá cô đơn về tinh thần. Ông hy vọng qua đó tham dự vào việc đề ra một đường lối nghệ thuật cách mạng, song không như ông mong đợi, nó vừa không được công bố tại Liên Xô, vừa đụng phải những phản ứng gay gắt trong giới trí thức cánh tả ở Pháp. Continue reading Tác phẩm nghệ thuật trong kỷ nguyên nhân bản kỹ thuật

Nhảy, hay không nhảy, đó là vấn đề

“Không có nơi nào tạo nhiều cảm hứng nhảy lầu hơn là cái ban công nhà tôi.” Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới, cuốn tiểu thuyết thứ hai của nhà văn trẻ Nguyễn Hải Nhật Huy bắt đầu đầy ấn tượng như thế. Tác phẩm thứ 2 của Nguyễn Hải Nhật Huy cho thấy một sự lên tay rõ rệt trong kỹ năng viết, độ sâu của tư tưởng, lẫn cách xây dựng nhân vật và phạm vi câu chuyện. Continue reading Nhảy, hay không nhảy, đó là vấn đề

“Việc viết, bản thân nó đúng là một nghệ thuật”

Nguyễn Hải Nhật Huy sinh năm 1987, viết code dạo từ thuở 16, đến tuổi 30 bèn sở hữu vốn lận lưng là hai cuốn tiểu thuyết Cô gái Hà Nội mập mặc Burqa và Tôi ngồi đây chờ cơn bão tới. Cuốn tiểu thuyết thứ 2 xuất hiện như một tín hiệu đáng mừng cho văn học Việt nửa đầu 2018, nơi cứ tưởng đìu hiu, nhưng lại có vài bất ngờ, nho nhỏ. Zzz Review xin giới thiệu bài phỏng vấn với tác giả trẻ này. Continue reading “Việc viết, bản thân nó đúng là một nghệ thuật”

Cái gì còn tiếp?

Tham vọng thoát khỏi những tiểu thuyết về chiến tranh Đông Dương 1955-1975 xưa cũ của Trọng Khang được thể hiện ngay từ cách đặt nhan đề cho hai cuốn tiểu thuyết của mình. Chính vì vậy, có thể nói Những vọng âm nằm ngủ là một tiểu thuyết xếp vào loại có ít “mùi máu” và “khói súng” so với các tiểu thuyết chung đề tài. Thay vào đó, cuốn tiểu thuyết này tập trung vào những “vi sử” vốn ít được các nhà văn có kinh nghiệm và trải nghiệm về chiến tranh quan tâm hay nhắc tới: thân phận của những công dân Hoa Kỳ tại Việt Nam, cuộc đời của những tình báo nhị trùng dưới chế độ Việt Nam Cộng hòa, kết cục của tình yêu dị chủng Hoa Kỳ-Việt Nam, cuộc sống của những nữ thuyền nhân và trẻ em trong thời kỳ hậu chiến vv. Continue reading Cái gì còn tiếp?