Nhung Đặng, Mẹ ơi

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi
Thời gian đọc: 4 phút

Vở kịch thuộc khuôn khổ dự án sân khấu “Việt Nam của tôi”, Viện Goethe Việt Nam x Zzz Review, 2021-2023.

Mẹ ơi?

Mẹ…

Mẹ ơi

Mẹ ơi, giờ đã an toàn

Mẹ có thể bước ra

Bọn họ đã rời đi

Sẽ không ai làm đau mẹ

Sẽ không ai châm lửa đốt nhà của mẹ

Sẽ không ai thả bom xuống trường của mẹ

Hay nổ súng bắn vỡ sọ mẹ

Sẽ không kẻ nào cưỡng hiếp mẹ trước ánh nhìn của mẹ cha

Và rên rỉ vinh quang khi mái nhà rung lên tiếng van xin và oán thán

Khúc hòa giọng kẻ sống và người đã chết

Tất thảy ai oán vọng từ phía bàn thờ

Mẹ, mẹ có biết người nào đã từng quên được kí ức chiến tranh?

Hay chúng ta cứ phải nhớ mãi, nhớ suốt đời?

Con biết con chẳng thể bắt cơ thể mẹ quên

Những nỗi kinh hoàng cuộc chiến này đã hằn lên nó

Và con biết mẹ sẽ vẫn nhìn thấy chúng ở nơi không có chúng

Ở nơi dường như là bình yên và an toàn nhất

Bởi vì nhỡ đâu

Nhỡ đâu đây chỉ là cái bẫy, và nguy hiểm thực ra vẫn ở trước mặt?

Đợi chờ ta sa chân bước rồi tan biến vào thinh không

Như bãi mìn

Mẹ, con đã thấy cách chiến tranh cướp đi tuổi thơ mẹ, tước đoạt khỏi mẹ mơ ước và sự

ngây thơ

Cách nó dồn đẩy mẹ làm mẹ khi còn bé dại

Làm mẹ của người em gái

Cách nó chống mắt nhìn một đứa nhỏ bảo vệ một đứa nhỏ khác

Biết thừa viễn cảnh xấu nhất sẽ như thế nào

Vì biết rằng một khi đã yêu là sẽ sẵn sàng làm tất cả để người ta yêu được sống

Để họ được vẹn nguyên

Trong thế giới đầy rẫy bãi mìn

Thế là trong mắt mẹ, cuộc đời đã luôn thế, phải không?

Mẹ còn có thể học thêm gì từ việc giẫm lên xác trên đường đi học?

Mẹ còn có thể học thêm gì từ việc nhìn anh trai thét gào kêu cứu trong biển lửa?

Những gã thợ săn ngoài kia, sẽ không dừng lại chừng nào chưa tìm thấy mẹ

Vậy nên mẹ đề phòng vẫn là hơn

Nên làm bất kể điều gì cần thiết

Nên quên luật chơi đẹp và đúng hay sai

Bởi thoát chết bằng cách nào có nghĩa lý gì đâu

Trong thế giới hoặc chết hoặc không chết

Nhưng ngoài kia bốn thập kỷ đã trôi qua và chiến trường đã dịch chuyển

Giờ nơi khói đạn là Yemen

Là Libya

Là Ukraine

Trong khi chúng ta an ổn chốn này

Trên mảnh đất xứ Bohemia nơi mẹ và cha tìm thấy nhau

Và con biết có thể hai người đã gặp nhau ở Hải Phòng, bởi hai người cách nhau chỉ một khu phố

Nhưng nhỡ đâu xứ Bohemia này mới là nơi duy nhất hai người có thể phải lòng nhau?

Nơi duy nhất sự tồn tại của con – da thịt con, giọng nói con, tinh thần con – có thể thành hình?

Đôi lúc khi thấy những cô gái Việt khác trên tivi, con không ngăn nổi dòng suy nghĩ “Đó có thể

là mình, hoặc đó có thể là mình, có thể là mình”

Nhỡ đâu mình nói giọng cô gái ấy, hay cử chỉ hoang dại ấy?

Nhưng mẹ cho con thân xác này

Thân xác chứa đựng trong nó hai sinh thể đối lập nhau

Thân xác ta không thể dối lừa, phải không mẹ?

Thân xác con đau và thét gào mỗi khi nhìn những bức ảnh cảnh thảm sát Sơn Mỹ

Hà My

Bình An, Đắk Sơn, Huế và những nơi khác

Và con cảm thấy điều con không cảm thấy khi nhìn những bức ảnh ngày Tiệp Khắc bị xâm lược

năm 1968

Mặc dù đó là điều xảy ra ngay trên mảnh đất con sinh ra

Mà hượm đã, con lại sa đà rồi, và chẳng còn nhiều thời gian nữa

Con chỉ đang muốn nói rằng

Mẹ ơi, có cả một cuộc sống bên ngoài cánh cửa này

Ngoài căn boong-ke mà mẹ ẩn náu kĩ càng

Nơi một thời từng bảo bọc mẹ giờ lại đang chắn giữa

Mẹ và những đứa con và mọi người đợi chờ ở phía bên kia

Nơi cuộc sống không hẳn sạch bóng nỗi đau

Nơi sự tàn nhẫn và đau thương là không tránh khỏi

Nhưng cũng có nhiều điều khác nữa

Hoàng hôn phủ trên cánh đồng

Tiếng râm ran tối muộn nơi phố phường Hà Nội

Những ngọn núi Bohemia thấp thoáng trong sương

Làn gió thoảng qua khi chạy xe xuống dốc

Tiếng mưa rơi

Tình yêu

Con xiết bao mong mỏi ta có thể học cách yêu thương nhau

Con, đứa con gái cần mẹ

Cần một mái ấm trong thế giới con thấy bơ vơ

Còn xiết bao điều con muốn sẻ chia nếu như ta cùng nói một ngôn ngữ

Nếu như mẹ dạy con những từ đúng cho những cảm xúc của con

Nếu như ta còn ngày rộng tháng dài

Mà rõ ràng đâu phải thế

Vậy nên con sẽ vẫy chào tạm biệt và nói

Mẹ à?

Mất bao lâu không quan trọng

Bất cứ khi nào mẹ sẵn sàng

Hãy bước ra ngoài gặp con

Ngô Hà Thu dịch

Chấm sao chút:

Đã có 0 người chấm, trung bình 0 sao.

Hãy là ngôi sao đầu tiên của chúng tôi <3

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*