Eva Menasse, “Tội lười biếng”

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi
Luilekkerland của Pieter Bruegel the Elder
Thời gian đọc: 19 phút

(Bài viết thuộc Zzz Review số 11: Về văn học Đức, ngày 31-7-2022)

Eva Menasse (1970), là nhà văn người Áo nổi tiếng với tiểu thuyết đầu tay Vienna (2005) với bản dịch tiếng Anh lọt vào chung khảo giải Independent Foreign Fiction Prize của Anh vào năm 2007, và đã được dịch ra mười ba thứ tiếng. Bà đã nhận được nhiều giải thưởng, như giải Heinrich Böll và giải Jonathan Swift cho sự Châm biếm và Hài hước trong tác phẩm của bà.

Fritz gặp “cái cô Hilda ấy” trong một quán rượu tên Paradise Now, tình cờ thôi. Anh không mấy khi qua lại những nơi như thế, bao năm qua, anh chỉ loanh quanh ba hay bốn quán rượu và cà phê, một vài nhà hàng trung lưu đếm trên đầu ngón tay, nhà ăn công ty, và quầy cà phê ngay liền sân bóng quần. Một đêm nọ, trong cơn kích động, Karin vẫn còn đủ tỉnh táo mà gọi tới tất cả những nơi này theo một trật tự nào đó. Và cô tìm thấy anh như thế đấy, ở Blaubichler hoặc Jakobinerwirt, vừa quá nửa đêm. Fritz là người dễ đoán, không thích lạc khỏi những lối mòn quen thuộc. Vì thế mà bao năm qua, anh chỉ yêu đương vụng trộm với đồng nghiệp, hay hiếm hơn, với vợ mấy người bạn chơi bóng quần. Mỗi khi nghĩ lại, anh vẫn thường an ủi mình rằng một người phụ nữ như “cái cô Hilda ấy” thật chẳng hợp với đời anh chút nào.

Cô thật sự rất ưa nhìn, dù khá sậm. Anh chỉ có chút ít kinh nghiệm với phụ nữ tóc đen; không rõ vì sao, anh toàn quen những cô gái tóc vàng. Liệu ấy có phải sở thích hay không, anh cũng không biết nữa. Karin có mái tóc vàng hoe của một cô bé Thụy Điển, và tất nhiên, cả hai đứa con chung của họ đều tóc vàng cả, chẳng trách, chính anh cũng là một gã trai tóc cực sáng màu. Nhưng ngay cả Judith, đứa lớn nhất, là con gái riêng của Karin từ cuộc hôn nhân trước, cũng có mái đầu như cánh đồng ngô, bởi vậy mà cả năm người họ nom như thể một gia đình hạnh phúc đúng nghĩa. Karin vẫn hay đùa rằng vùng này hiếm có nhiều người tóc vàng như vậy bởi quá nhiều dân Slavơ đã nằm đè lên đây, câu nói ấy dường như khiến cô thấy mình dạn dĩ. Phải nhiều năm sau, khi họ đã không còn chung sống, anh mới chợt nhận ra rằng tất thảy bạn gái của Karin đều tóc vàng, dù cũng có người tóc nhuộm chứ không phải tự nhiên. Nhưng ngay cả khi ấy, anh cũng không nghĩ phát hiện này có gì quan trọng.

Dù sao, Fritz cũng thấy có chút kỳ cục khi tiếp cận một người phụ nữ đang ngồi trước ly cốc-tai màu xanh như vỏ chai với miếng đào mỏng trang trí. Trong nhóm những người anh quen biết, người ta hay uống bia hoặc rượu vang ngon, phụ nữ thường uống sâm-panh. Nhưng thế nào mà cả tối ấy trượt hết khỏi quỹ đạo chỉ vì gã đồng nghiệp tên Wolfgang, sau ca muộn buổi chiều ngồi lại căng-tin cùng Fritz, rồi đột nhiên phun ra hết toàn bộ câu chuyện đời hắn, cuộc hôn nhân tan vỡ, đứa con tật nguyền, rồi ép anh hộ tống hắn tới Paradise Now này, ngược hẳn với thói quen của anh. Fritz không cách nào từ chối. Xúc cảm con người là thứ thế lực thiên nhiên anh vô phương chống cự. Anh không quen nói chuyện riêng tư, dù kha khá những đồn thổi về Wolfgang đã lan khắp phòng biên tập. Khi Wolfgang gọi vại bia thứ ba, mắt đỏ ngầu nhìn anh chòng chọc và nói rằng hắn lúc nào cũng nghĩ đến chuyện giết người tự sát nhưng chỉ chưa quyết được nên giết vợ hay để cho cô ta sống còn hắn chết mới là hình phạt tuyệt vời nhất dành cho ả, Fritz bất an nghĩ rằng Pavlovic, mụ tổng biên tập xảo quyệt, chắc chắn đã tránh dây vào những chuyện thế này ngay từ đầu. Nhưng mà anh, anh lại có tiếng là một kẻ thật thà. Người ta dốc hết cho anh những điều tư mật, những chi tiết khiến kẻ khác nghe như uống lấy từng lời lại khiến anh ngượng ngùng xấu hổ. Fritz toát mồ hôi, và phải hằng nhiều phút đồng hồ thống khổ trôi qua, anh mới nhận ra rằng Wolfgang không hề trông đợi một lời khuyên nhủ. Thế là cuối cùng, bởi vì nhẹ nhõm, vì dằn vặt lương tâm, và vì một thứ cảm giác toàn năng đã biết ngụy trang hoàn hảo thành ý thức trách nhiệm đang khẽ khàng ngóc đầu trỗi dậy, anh lại theo gót gã tới Paradise Now.

Fritz đương nhiên coi mình là người biết suy nghĩ thấu đáo. Karin hay vu cho anh là kẻ lười biếng, nhưng cứ khi nào anh buông thả, anh đều gật gù rằng mình đang buông thả một cách hoàn toàn có ý thức. Anh không bao giờ công nhận mình có thiếu sót gì trong nhận thức về bản thân. Nếu anh chấp nhận một sự việc như nó vốn có, thì ấy là bởi anh cho rằng phản kháng là vô nghĩa. Chính vì vậy mà anh coi sự khuất phục của mình là một quyết định có ý thức. Về điểm ấy, anh cực kỳ cương quyết. Mà chính Karin là người hưởng lợi nhiều nhất từ những quyết định không tiêu tốn năng lượng thừa thãi của anh! Ngay chuyện họ quen nhau đã vội vã tới mức ai cũng sẽ phản đối trên nguyên tắc. Cậu trai hai mươi lăm tuổi nào lại dọn về ở với một người đàn bà và đứa con thơ của cô ta chỉ sau một đêm làm tình? Tới cả những năm tháng sau này, Fritz vẫn thấy sự thực dụng của Karin là hoàn toàn hợp lý. Hà cớ gì cô phải cất công tìm nhà lúc này, khi chỉ sáu tháng nữa thôi, cô và anh sẽ hiểu nhau hơn, và bởi vậy sẽ yêu nhau nhiều hơn, để rồi căn hộ ấy sẽ lại trở nên quá mức chật chội? Mà cô lại đang cần nơi ở. Mặc dù cha đứa bé, một tay đạo diễn trẻ, đã đầy ăn năn mà để lại cho cô căn hộ họ từng chung sống sau khi thú nhận đã từng không chung thủy, rồi lập tức phủi tay cuốn gói. Em sẽ không lấy gì từ hắn hết, trừ lấy mạng, thằng lợn bẩn thỉu ấy, cô rít lên như thế, rồi cắn môi theo cái cách mà về sau, Fritz sẽ thường trông thấy. Nhưng khi đó, Fritz chỉ hình dung bên trong người mẹ trẻ vừa bị ruồng rẫy là một sinh vật đã khóc tới đỏ bầm, không đừng được mà ngưỡng mộ cơn thịnh nộ đầy cương quyết của cô. Đây thực sự một người phụ nữ biết rõ mình muốn gì, chứ không phải cô gái tóc cắt mái bằng, trên giường đầy những tiểu thuyết bìa mềm giấy bóng dầu anh vẫn thường dắt về từ các bữa tiệc hay trường đại học.

Cô chỉ nói cho Fritz biết tin mình mang bầu mấy tuần sau đó, khi hợp đồng thuê nhà đã được kí xong xuôi. Anh không có phàn nàn gì, đêm đầu tiên với nhau mà đã dính bầu thậm chí còn khiến anh có chút tự hào. Mà chuyện ấy chỉ có tốt cho Judith bé nhỏ. Dù sao, nó vẫn đang còn gặm nhấm cú sốc vì vụ tráo bố, anh cũng thấy vậy. Tay đạo diễn, cha đẻ Judith, thực ra cũng không tồi tệ đến thế, nhưng điều ấy Fritz chỉ giữ trong lòng. Cảm xúc của Karin về khoản này khá phức tạp, việc ấy anh nghĩ mình hiểu. Trong những năm tháng Judith và Paula trưởng thành – hai đứa nom không khác gì sinh đôi – Fritz thi thoảng vẫn phải làm trung gian cho Karin và tay đạo diễn. Câu chuyện luôn xoay quay tiền bạc, những trường hợp thế này bao giờ chả vậy.

Lắm khi anh suýt thấy cảm thông với tay đạo diễn. Ừ thì đương nhiên tổng khoản hắn trả hoàn toàn có thể là quá ít, và bởi hắn tính thuế thu nhập sai bét. Karin phao tin này đi khắp nơi. Nhưng sau từng ấy chuyện, Karin lại bùng nổ chỉ vì một cái áo khoác mùa đông mua khi giảm giá, rồi gào thét đòi luật sư, thẩm phán, cả phòng phúc lợi trẻ vị thành niên, việc này đến Fritz cũng không tài nào hiểu nổi. Anh chưa bao giờ thừa nhận điều ấy, hay sự hòa hảo của những lần đàm phán với tay đạo diễn. Anh luôn cân nhắc thật chính xác giải pháp trước mỗi buổi gặp, thường sau khi đã tìm hiểu những điều Judith mong ước lúc bấy giờ. Cứ chào hỏi xong là anh vào ngay vấn đề, để sau đó họ có thể an tâm mà uống rượu vang đỏ và trao đổi tình hình văn hóa nghệ thuật.

Sau sự kiện áo khoác mùa đông là một ngày trượt tuyết ở Semmering. Ông bố cuối tuần thậm chí còn rủ cả Paula. Nhưng việc ấy không hẳn đã khiến Karin nguôi ngoai – hắn ta keo kiệt với cả con gái đẻ ngay từ vật dụng hằng ngày, đến cuối tuần lại ra vẻ ông bố phiêu lưu! – nhưng ít nhất nó cũng đặt dấu chấm hết cho những hành động pháp lý của cô: Lá thư đáng lẽ gửi cho luật sư nằm lại trên bàn Karin thêm hai ba ngày rồi biến mất, nhưng không phải vào thùng thư.

Về những mặt khác, tay đạo diễn là một người khá thoải mái. Năm nào anh ta cũng tổ chức một kỳ nghỉ hè tử tế cho cô con gái, thỉnh thoảng cả nghỉ đông, anh ta luôn đón con bé về với mình hai tuần một lần vào các ngày nghỉ, và rất hiếm khi để nó phải trông thấy một đoàn rồng rắn những người anh ta hẹn hò, đặc biệt, khi Judith bắt đầu đến tuổi dậy thì, con bé có vẻ thích thú cuộc sống kép đầy bí ẩn với bố nó. Người ta nói rằng hai bố con thường phân vai, đọc Beckett và Brecht cho nhau nghe trên bãi biển vùng Provençe.

Như đã nói, tất cả những cãi vã đều vì tiền. Khi Karin đột nhiên quyết định Judith phải bỏ họ bố nó và lấy họ Fritz, Fritz hài lòng ngạc nhiên, bởi tay đạo diễn gần như không hề phản kháng. Karin gửi Fritz đi thăm dò. Như đã được căn dặn, Fritz giải thích rằng như vậy sẽ dễ dàng hơn cho Judith ở trường. Người ta sẽ không kỳ thị con bé vì là đứa trẻ từ một gia đình tan vỡ, mà chính Judith cũng thường hỏi vì sao họ con bé lại khác người trong nhà – đoạn này anh có thổi phồng lên đôi chút. Sự việc xảy ra như vậy, mặc dù, như Fritz đã tường thuật lại cho Karin sau đó, vẻ mặt tay đạo diễn lúc ấy trở nên lạ lùng, gần như run rẩy, chi tiết này dường như mang tới cho cô một thứ cảm giác thỏa mãn dung tục.

Khi Fritz chen ngồi vào băng ghế đối diện “cái cô Hilda ấy”, vai anh sượt qua một cành cọ giả. Cô cười với anh. Giọng cô cao và non hơn nhiều so với những gì anh đoán từ ngoại hình nóng bỏng. Cô sống một mình và có một người con trai đã lớn. Cô nói mình luôn hối hận vì chỉ sinh mỗi một đứa, nhưng cuộc hôn nhân của cô hồi ấy vốn đã phức tạp lắm rồi, và chẳng mấy lâu sau thì tan vỡ. Cô không hề giấu diếm nỗi ghen tị trước “hai đứa con rưỡi” của Fritz. Sao tự dưng anh lại nói “hai đứa rưỡi”? Ngày trước, anh vẫn luôn nói “ba”, nhưng từ ngày anh và Karin chia tay, thi thoảng anh có cảm giác phải trả lại một thứ gì cho tay đạo diễn. Hoặc chia sẻ gì đó với anh ta, nhưng anh không đắn đo tỉ mỉ về việc ấy.

Hilda nói cô rất mong có cháu và đã khiến con trai khó chịu với chủ đề này đến mức có thể nó sẽ bất chấp hết, chỉ để không bao giờ cho cô thứ cô muốn. Ít nhất, nó dọa thế. Lúc đấy tôi chỉ còn biết trách mình thôi, cô nói rồi cười.

Fritz không thoải mái với chủ đề ấy. Dù sao, đứa con gái út của anh còn chưa tròn bốn tuổi. Karin đã muốn có con bé như một minh chứng sau muộn cho tình yêu, sự tạ tội cho một cuộc tình sai trái nào đó mà Fritz đã không còn nhớ nổi. Quyết định sống riêng ngay sau khi tốt nghiệp phổ thông của Judith có vẻ cũng có phần trong đó, không ai ngờ được cô bé rụt rè này lại có gan ấy.

Hilda khăng khăng đòi Fritz cho xem hình con anh. Lúc đầu, anh còn lưỡng lự, cho rằng Paradise Now không phải nơi phù hợp cho những chuyện riêng tư như thế. Cô nói điều ai cũng nói (“ôi chao, tóc mới vàng làm sao”) và giữ bức ảnh trong tay một lúc lâu, nhưng rồi chủ đề ấy tạm không được nhắc tới nữa.

Những tuần sau đó thực sự tuyệt vời. Lo sợ ban đầu của Fritz nhanh chóng được hóa giải – Hilda sống trong cùng một tòa nhà với Paradise Now và chỉ xuống quán khi căn hộ trang nhã của cô đã hết sạch rượu vang.

Điều tuyệt vời nhất ở Hilda là thân hình đáng kinh ngạc. Sau từng ấy năm tháng, những trải nghiệm, và cả những cô gái thường trẻ hơn cô rất nhiều ở phòng biên tập, Fritz không hề nghĩ sẽ lại nhiệt tình với cơ thể một người phụ nữ đến vậy. Dù Hilda từng trải qua rất nhiều cuộc phẫu thuật xương sống, những vết sẹo lại chỉ nằm trên lưng cô. Anh không mấy khi nhìn thấy chúng, Fritz là một người tình cổ điển. Nhưng những bài thể dục cải thiện đau đớn ở lưng, những khóa rèn luyện cơ và một nỗi gần như ám ảnh với mọi phương diện của hệ thống cơ xương khớp đã giữ cho Hilda thon thả và dẻo dai. Lông mu cô được một chuyên gia thẩm mỹ lột bỏ hoàn toàn, chỉ trừ lại một dải nhỏ giữa. Fritz thấy vậy thật trung thực và thanh lịch, chứ không đáng sợ như những bụi lông tua tủa phổ biến khoảng hai mươi năm về trước.

Karin lại không nhất quán về khoản ấy. Cô từng thử nghiệm với những loại kem khiến cô phát ban, với dao cạo nhưng lại cắt vào da rồi chảy máu, hoặc quên hẳn cả hai rồi để cho râu tóc lởm chởm giữa hai chân. Cả sắc nhàn nhạt riêng biệt, từa tựa màu ôliu của làn da Hilda cũng mê hoặc Fritz. Ngược lại, gần đây Karin hơi lạm dụng buồng nhuộm da.

Dù sao đi nữa, Fritz thấy Hilda thật hoàn hảo. Anh từng mô tả chi tiết tới từng bộ phận cơ thể cô với Anton, bạn cùng nhà với anh từ khi chia tay Karin – hai người đồng nghiệp với hai cuộc hôn nhân không ai ngờ bỗng nhiên bung bét. Anton cười, giễu rằng không ngờ Fritz lại là kẻ thành kiến giới tính như thế. Nhưng Fritz thấy khó mà mô tả gì khác ngoài ngoại hình Hilda. Cô tốt vô cùng, mãi anh mới nói, khoan dung, chu đáo, tất nhiên không mạnh mẽ bằng Karin, mấy ai trên đời lại mạnh mẽ đến thế. Anh giấu nhẹm việc Hilda thường gửi anh thư điện tử với những hình mặt cười và trái tim nhấp nháy ngốc nghếch. Nhưng sau một lần Anton cùng họ uống rượu vang, anh dường như đã hiểu. Con mèo nhỏ của cậu thế nào rồi, sau đó anh ta thỉnh thoảng hỏi như vậy, giả đò ghen tị. Câu nói ấy găm trong trí nhớ Fritz như một cái gai. Anh không nghĩ Anton có ý móc máy anh, nhưng vẫn thấy hơi khó chịu.

Người khổ sở nhất sau vụ chia tay của Fritz và Karin là Paula. Lottie bé bỏng, may thay, vẫn chưa hiểu chuyện, Judith không chỉ bận bịu học hành mà còn có cả mối tình đầu làm cho xao lãng, nhưng Paula lại chẳng có nơi nào bấu víu. Con bé trở nên khó tính từ khi Judith chuyển ra ngoài và sụt cân nhanh đáng sợ.

Vài tuần sau khi Karin chửi bới nguyền rủa ném Fritz ra khỏi nhà, tuyên bố rằng anh chỉ được tiếp xúc với bọn trẻ ở mức tối thiểu “vì lợi ích của chúng”, anh bị Anton đánh thức giữa đêm, anh ta đứng đó, tay giơ ra chiếc điện thoại, nom nhàu nhĩ lạ thường trong bộ đồ ngủ. Cô không quản nổi con anh nữa, cô gào khóc, và đấy không phải lỗi của cô, thực tình không phải, đừng có đổ hết tội tình lên đầu cô. Sau cuộc điện thoại kéo dài hai tiếng đồng hồ, trong khoảng thời gian ấy cô đã giận dữ dập máy mấy lần nhưng luôn lập tức gọi lại, họ cuối cùng cũng nhất trí rằng Fritz sẽ giúp Paula học bài theo lịch trình đã định. Những tuần sau đó, lần nào quay về căn hộ cũ, anh cũng thấy Paula một mình. Karin rất cẩn thận không đụng mặt anh, còn Paula từng có lần cạnh khóe rằng cô đã có người mới từ lâu rồi.

Fritz và Paula hòa hợp hơn cả mong đợi. Con bé nhu mì như một con cừu nhỏ và rất cố gắng học hành. Chỉ có điều, mỗi lần từ biệt, nó đều bám lấy cổ anh như một người tình nhỏ, sục cả hai tay vào cổ áo anh như thể một con thú tham lam, cầu xin trong nước mắt cho nó được theo với. Và lần nào anh cũng đầy tội lỗi mà trì hoãn với con bé, tới khi nào anh có căn hộ của riêng mình. Anh thực sự không thể đem theo một đứa trẻ tới căn hộ chung đụng toàn đàn ông thế này được, mà anh cũng không tin tưởng Anton, từ khi li dị, những cô gái anh ta hẹn hò cứ ngày một trẻ hơn. Nhưng nỗ lực săn tìm nhà mới của anh cùng lắm cũng chỉ nửa vời. Cuộc sống độc thân không trói buộc này quả thực là một thứ tự do ngọt ngào lạ lẫm, chí ít anh cũng thầm thừa nhận vậy.

Thi thoảng, khi hẹn hò với Hilda sau giờ làm, anh lại thấy cô xách theo cơ man những túi giấy to đùng với lô-gô của các hãng đồ chơi đắt tiền. Cô dường như lúc nào cũng bắt chuyện với trẻ con, và sinh nhật con cái đồng nghiệp nào cũng có quà. Cô cống hiến nhiều thời gian và tình cảm cho những món quà này. Mỗi khi hay tin một đứa bé mới chào đời, cô đều vui ngây ngất. Luôn trong trạng thái sẵn sàng chúc mừng, cô chất đầy một ngăn tủ ở văn phòng với đủ loại giày ống len, khăn hình thú mềm, và đồ chơi nhồi bông chống thấm. Fritz không hay biết gì, nhưng đồng nghiệp lại trêu ghẹo suốt về việc ấy. Lần duy nhất Fritz tới đón Hilda, anh có thấy một bảng ghim lớn phủ đầy ảnh trẻ em sau bàn làm việc, nhưng lại không mấy quan tâm bởi còn đang vội vã biến khỏi nơi đó.

Fritz tránh mọi tình huống có thể công khai quan hệ giữa họ. Khi hai người đi ăn tối, anh tra bản chỉ dẫn để tìm những nhà hàng ngoài vùng hay lui tới. Anh vẫn chưa thật sẵn sàng, anh từng cố giải thích như vậy với Anton, bạn tâm giao duy nhất của anh, dù đã lâu lắm rồi anh không cảm thấy hạnh phúc với ai như với Hilda. Tuy rằng bình thường, anh là kiểu người khinh rẻ vô số những bàn tán khắp nơi về chấn thương tâm lý và cải thiện tâm hồn, anh vẫn đùa rằng mười tám năm bên Karin có lẽ đã thật sự để lại trong anh vết thương lòng. Anh chỉ không muốn cư xử hấp tấp, anh nói, vả lại, anh không ưa cái cách Judith và Paula bình luận về những người đàn ông Karin hẹn hò. Nhưng khi Anton, theo thói quen mà lỡ miệng buông mấy lời bình luận vô tâm (“sợ mấy đứa con gái ở nhà”), Fritz nổi trận lôi đình – điều ấy lại khiến chính anh giật mình hơn cả. Vấn đề không phải sợ hãi, anh rít lên, mà là sự tôn trọng, đối với đám trẻ và cả Hilda nữa, tôn trọng, hiểu không, mày có còn biết đấy là cái gì nữa không?

Một ngày nọ, Hilda mang tới một con ếch xanh nhồi bông. Cô mua nó cho Lottie bé bỏng dù hai người chưa từng gặp mặt, vâng, nhất định phải mua nó, cô thì thầm và nhấn món đồ chơi vào tay anh. Anh nhìn con ếch ấy chằm chằm, hai chân trước của nó rung rinh sợ hãi. Khi anh ngước lên, đôi mắt cầu khẩn của Hilda cùng hai mắt ếch kia dường như giống nhau một cách quái đản. Fritz phẫn nộ phản ứng không kiểm soát, như anh thường muốn nhưng lại chưa từng làm với Karin.

Anh ném thứ bông xốp ấy vào lòng cô, hỏi đầy khinh bỉ, rằng cô hình dung anh phải thay cô gửi lời chào đứa bé ba tuổi cô “chưa từng gặp” như thế nào? Hay phải vờ như món quà ấy là của anh? Mà tóm lại cô có ý định gì? Cô muốn ép anh làm gì đấy đúng không? Thế thì anh xin nói luôn với cô rằng… Không, không, Hilda thút thít, nâng niu ẵm con ếch trong vòng tay, cô xin lỗi, cô vô ý quá, chỉ là bé ếch nhỏ này dễ thương biết bao nhiêu, thế rồi cô… trong sạch thực sự mà, thỉnh thoảng em chỉ hơi ngu ngốc chút thôi, tha thứ cho em nhé, được không? Cả buổi tối hôm ấy, Fritz luôn trong trạng thái hoan hỉ tồi tệ của một kẻ miễn cưỡng ban phát sự khoan dung và được cảm tạ bằng dào dạt những trìu mến chứa chan và quỵ lụy. Trò chơi nguy hiểm này tiếp diễn tới tận khuya, Hilda phục tùng anh tới độ, chỉ những ký ức về đêm trước đã đủ làm anh cương cứng giữa buổi họp biên tập ngày hôm sau, nhưng sau ấy lại khiến anh khá hổ thẹn.

Tiếp theo đó, gã bác sĩ thú y tương lai mặt tái của Judith đã phản bội nó, và Karin, Fritz cùng tay đạo diễn thay nhau trông nom bên giường bệnh con bé. Hai ông bố được giao nhiệm vụ thu dọn đồ đạc của Judith từ căn hộ trên đường vành đai. May mà họ không đụng độ Mặt Tái ở đó, vì Fritz không tưởng tượng nổi mình sẽ làm ra chuyện gì. Khao khát phục thù của những người phụ nữ là vô biên, nhưng cả Fritz lẫn tay đạo diễn đều không cách nào hoàn thành những ước mong thầm lặng ấy. Trong những tuần này, quan hệ của Fritz và Karin dịu đi đáng kể. Tập trung vào đứa con gái đang tổn thương tinh thần và, như anh được biết sau ấy, một mối tình đang chớm nở, Karin trở nên thật sự hòa nhã. Bởi vậy, Fritz thấy chẳng có lý do gì mà không chiều lòng cô, nguyện ý chuyển về ở với lũ trẻ trong ba tuần Karin đi Caribê cùng người yêu mới.

Tất cả tưởng như ngày xưa khiến anh không khỏi có chút đa cảm: Mỗi ngày anh thức dậy, làm bữa sáng, đưa đứa út tới vườn trẻ rồi ngồi uống một cốc cà phê bên bàn bếp trước khi lên đường tới tòa soạn. Tiếc rằng anh và Hilda phải tạm xa nhau. Tính anh không ưa phải bịa ra lịch trình buổi tối, dù đã từng quá quen làm vậy với Karin. Người ta chỉ làm thế với vợ mình, chứ với bọn trẻ, anh không khỏi cảm thấy có chút vô luân. Lâu tới mức anh lại phải thủ dâm, và cũng như khi trước, anh chú ý chỉ dùng khăn bông trắng. Anh tự an ủi rằng thời gian kiêng cữ này chỉ có hạn. Những thư điện tử tục tĩu anh và Hilda gửi cho nhau ban ngày mang đến khá nhiều sung sướng. Nhưng một lần, sau khi thứ xuất hiện không phải tin tục tĩu, mà đột nhiên lại là một bức thư đầy khao khát và quá đỗi lâm li với rất nhiều những trái tim nhấp nháy, kết bằng câu hỏi, liệu hai đứa lớn có thể trông em gái nhỏ một buổi tối hay không, Fritz không liên lạc lại với Hilda hẳn mấy ngày.

Ở nhà, mấy đứa con gái anh dần mơ hồ trở nên bồn chồn. Lần nào anh ngồi với chúng, chúng cũng bắt đầu kể lể những phiền hà với mẹ, ca thán rên rỉ và tự thương hại liệt kê những thiếu sót cùng bất công của Karin, nhưng Fritz lại phân tâm, lãnh đạm, và không muốn nghe những thông điệp ẩn giấu trong ấy. Một điều sớm đã trở nên rõ ràng: Giờ không phải lúc giới thiệu Hilda với bọn trẻ.

Cuối cùng, một buổi tối nọ, Hilda phá vỡ tất cả giao kèo và gọi điện tới nhà anh. Paula bắt máy, đầu tiên tê liệt mất một lúc rồi nhăn mặt với Judith – con bé chỉ ru rú ở nhà kể từ cú choáng váng ác nghiệt ấy. Nghe thấy giọng nói ngây thơ của Hilda, Fritz vừa giận vừa hứng tình. Anh chỉ trao đổi vài từ rồi dập máy, rít lên với Paula và Judith rằng anh phải ra ngoài và đêm chắc sẽ không về. Hi vọng Judith sẽ có thể đưa Lottie tới nhà trẻ ngày hôm sau. Rồi anh huyên náo rời đi trong sự im lặng của hai cô con gái.

Khi Hilda mở cửa, anh tóm lấy cô và đẩy cô vào phòng ngủ. Mãi về sau anh mới nhận ra rằng cửa căn hộ vẫn mở toang. Anh ngã lên cô như kẻ điên, như thể bằng cách ấy, anh có thể mù quáng mà dứt mình khỏi cô, khỏi Karin, khỏi đám trẻ con hư hỏng, khỏi cả cuộc đời thối tha của mình. Anh chưa bao giờ thấy mình lạ lẫm đến thế. Khi anh miễn cưỡng tỉnh khỏi cơn mê, sau cực khoái dữ dội khiến anh rống lên như một con thú – Fritz luôn ghê tởm tiếng kêu của đàn ông khi làm tình, anh mới thấy vùi dưới thân Hilda là một con gấu bông màu nâu khổng lồ. Anh không tiêu hóa nổi ánh nhìn ngất ngây hạnh phúc của Hilda. Nhưng cùng lúc, anh cảm giác như vừa được gột rửa. Anh bỗng thấy mình nằm trong vòng tay cô, thề non hẹn biển. Sau ấy, họ tay trong tay xuống Paradise Now, hôn hít như lũ choai choai dưới cây cọ giả.

Sau này, anh cũng không rõ liệu ấy có phải tại Paula, bắt đầu xử sự như kẻ mất trí và dọa tuyệt thực, hay Karin, trở về từ Caribê lại trở nên khó đoán, hung hăng và đầy dọa dẫm y hệt giai đoạn tồi tệ nhất trong cuộc hôn nhân của họ, hay là Hilda, gần như bóp nghẹt anh với sự thấu hiểu vô biên, hay chính bản thân mình, có lẽ đã đánh giá quá cao chuyện với Hilda. Có lẽ đó cũng chỉ là một cuộc tình tầm thường, vừa trở nên bó buộc đã không còn quyến rũ.

Trong những năm sau đó, mỗi lần cãi vã, hai đứa con gái lớn của anh thỉnh thoảng lại đay nghiến nhận xét về “cái cô Hilda ấy” như thể chúng nắm được thóp anh. Về cơ bản, chúng chỉ có thể nói cô “tóc đen phát gớm” bởi chúng chẳng biết gì về cô. Lúc sự việc còn tươi mới, lũ trẻ nói những điều khác hẳn về Hilda, nhưng Fritz cho rằng chúng bị kích thích cảm xúc quá độ, rồi lập tức quên khuấy.

Khi Fritz ăn mừng sinh nhật thứ năm mươi, ở Blaubichler hay Jakobinerwirt, anh mời cả Anton. Hai người thế nào lại mất liên lạc qua năm tháng, giờ Fritz cũng không rõ tại sao. Tất nhiên, cả Karin cũng tới với ông chồng thứ ba, một quan chức Phòng Công nghiệp. Kể từ những tuần lễ khủng khiếp ấy, khi Paula phải nằm hai ngày trời trong phòng Hồi sức Cấp cứu và làn da rám nắng Caribê của Karin dưới ánh đèn nê-ông trông còn lạ lùng hơn đứa con gái trên mình gắn đủ thứ dây ống của anh, mối quan hệ giữa hai người đã thực sự tốt đẹp trở lại. Nhưng Fritz không thân thiện với tên quan chức bằng đạo diễn. Anh cảm thấy gần như bất công, khi tên quan chức kia được mời tới dự sinh nhật anh trong khi đạo diễn lại vắng mặt. Dù sao gần đây, Karin còn liên hệ thợ sửa sang căn hộ giúp anh, việc đáng lẽ đã phải làm từ lâu. Bếp thậm chí còn chưa được sơn sửa lại từ khi Paula chào đời! Karin vẫn luôn có tài với những việc thiết thực như thế. Cô giúp anh chọn cả gạch lát sàn, Fritz không có phàn nàn gì về việc đó, dù sao chính cô cũng từng sống ở đó khá lâu rồi.

Ngày ấy, sau chuyện với Hilda, khi anh đã thu dọn đồ đạc từ chỗ Anton và chuyển về ở hẳn với bọn trẻ, anh từng cân nhắc trong chốc lát, phải làm gì với những thùng anh từng nghĩ sẽ chỉ tạm thời gửi dưới tầng hầm nhà Karin. Anh quyết định cứ kệ chúng ở đó, ừ thì dù sao tầng hầm ấy giờ cũng là của anh rồi. Những gì anh không cần tới trong từng ấy tháng ở cùng Anton chắc chẳng quan trọng đến thế. Tới một lúc nào đó trong vài năm tới, có lẽ anh sẽ lục lại chúng. Thấy lại những đồ vật đã quên mất từ lâu có lẽ sẽ thú vị lắm. Nhưng anh chắc sẽ chẳng bao giờ đụng đến những chiếc thùng cũ kỹ đó nữa. Mỗi khi anh phải nghĩ về những ngày tháng khủng khiếp ấy, ký ức anh yêu nhất vẫn là một khoảnh khắc với Lottie bé bỏng. Khi anh hổn hển kéo theo chiếc thùng các-tông đầu tiên lên tới tầng bốn, cô con gái út mở tung cánh cửa, đầy điệu bộ kéo veo núm vú giả khỏi miệng rồi véo von: “Từ giờ trở đi, bố sẽ ở lại đây mãi mãi.”

Trương Thùy An dịch

Original Title: „Lässliche Todsünden“ by Eva Menasse

Copyright © 2009, Verlag Kiepenheuer & Witsch GmbH & Co. KG.

Dịch từ nguyên bản tiếng Đức “Trägheit” in trong tập Lässliche Todsünden (Thất hình đại tội).

(Xin trân trọng cảm ơn tác giả Eva Menasse và NXB Kiepenheuer & Witsch GmbH & Co. KG đã chấp thuận cho Zzz Review dịch đăng truyện ngắn này.)

Chấm sao chút:

Đã có 1 người chấm, trung bình 4 sao.

Hãy là ngôi sao đầu tiên của chúng tôi <3

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi

Be the first to comment

Leave a Reply

Your email address will not be published.


*