Marcus Mạnh Cường Vũ, Du (trích)

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi
Thời gian đọc: 15 phút

Chương I – Romantic75

 

Romain bảo: “Em lãng mạn lắm.” Lúc ấy, Du không hiểu.

Khi đi ngang qua tượng đài chiến thắng Siegessäule nằm ở điểm giao năm nhánh đại lộ của Berlin, cách tầm nhìn của nàng Else từ trên đỉnh tượng không đầy một trăm mét, Du kéo Romain vào chiếc ghế băng bên lề đường của công viên Tiergarten, nhẹ nhàng kiếm môi anh. Công viên vắng ngắt, chỉ có vài chiếc ô tô chạy ngoài đại lộ với tốc độ quá mức cho phép, mấy chiếc xe đạp vội vàng phi qua nhanh tránh cái nắng gắt. Mặc kệ, ngồi trên đùi Romain, hai chân với không tới đất, Du tận hưởng vị ngọt ngào từ cặp môi mọng và chiếc lưỡi dài ma mị của anh.

Thực ra ý Romain muốn nói, em khờ lắm. Điều này Du chỉ nhận ra khi đã về đến căn phòng sinh viên của mình, ngồi lọt thỏm trong bồn tắm rỉ sét, cố gắng gột rửa những mê muội của buổi làm tình nơi căn hộ bừa bộn của Romain.

 

*

 

Hôm ấy Du mặc áo ba lỗ đỏ, quần bò lửng xanh dương nhạt quá đầu gối. Toàn đồ Tàu mua ở một cửa hàng trên phố Trần Phú vào một mùa hè nào đó trong một lần hứng thú bất chợt nào đó. Cửa hàng này có những cô nhân viên trẻ chắc hẳn mới nghỉ hè từ một trường quê ra Hà Nội kiếm thêm. Có cô chơi nguyên chiếc áo tím hoa cà và chiếc quần xanh đen đồng phục. Có cô thản nhiên kéo rideaux phòng thử quần áo đàn ông, ngó đầu vào tỉnh bơ: “Có vừa không anh ơi?” Những thứ ấy ở Hà Nội, Du sẽ chẳng buồn mặc. Nhưng ở đây chúng thành của độc.

Lễ hội đường phố mang tên Straßenfest như mọi năm, kéo dài từ quảng trường Nollendorfplatz dọc phố Motzstraße đến quảng trường Viktoria-Luise-Platz, tổng cộng chừng một cây số với những hàng quán hai bên đường tràn ra phố. Tiếng hò reo của đám đông trước sân khấu chính trên quảng trường Nollendorfplatz át cả tiếng tàu điện ngầm chạy trên cao. Một drag queen trong trang phục sặc sỡ vừa kết thúc phần trình diễn với bóng bay hình dương vật cỡ lớn, đang vung tay ném bao cao su miễn phí cho đám đông trước khán đài. Những chiếc biển quảng cáo của hãng bia Beck’s chiếm phần lớn không gian sân khấu. Khiêm tốn phía sau là một tấm backdrop với biểu trưng hai bàn tay nắm vào nhau tạo thành một dải lụa đỏ kêu gọi phòng chống AIDS. Mấy thùng loa lớn án ngữ hai góc khán đài. Đám đông cả nam lẫn nữ đủ mọi thể loại đường lối tình dục đang cười nói cụng bia, cocktail và rượu. Một số ít người đứng ngoài vòng đó, tựa lưng vào những bức tường nhà chi chít hình grafitti hai bên đường, vờ như quan sát những chuyện diễn ra trên phố với vẻ nửa hồ nghi nửa không quan tâm, tuy nhiên lại chẳng rụt rè chút nào khi trông thấy những đối tượng hấp dẫn. Có thể chia những người hiện diện ở đây ra làm hai nhóm: người quan sát và người bị quan sát, nhưng có lẽ phần đông trong số họ thuộc cả hai nhóm đó: Sehen und gesehen werden.

Khi ở đoạn đông đúc nhất giữa phố, cảm nhận sự thăm viếng của nhiều ánh mắt vào cơ thể của mình mà chỉ đáp lại được một số, Du bỗng dưng muốn có được một sự che chở nào đó. Romain là cái tên vang lên không do dự. Du đã làm quen với Romain được vài hôm qua tin nhắn trên mạng. Vẻ lãng tử của Romain cuốn hút Du ngay từ cái nhấp chuột đầu tiên vào trang thành viên của anh, tất nhiên dưới một cái tên khác: Romantic75. Đây Romain tóc đen kính đen khăn đen phấp phới nơi sa mạc. Đây Romain trên lưng ngựa đượm vẻ cao bồi. Nhưng cũng chỉ dừng đến việc trao đổi số điện thoại di động cho nhau, cho biết tên thật, gửi vài tin nhắn bâng quơ. Romain có vẻ hơi hờ hững. Du cũng cố tỏ ra như vậy. Không ai chịu hẹn gặp ai trước. Nhưng khi ở giữa phố Motzstraße, Du là người lấy điện thoại di động mổ cò viết tin nhắn.

“Chào Romain, Du đây. Em đang ở Straßenfest. Anh đang ở đâu?”

“Giữa đám đông cuối phố em à.” Romain là vậy, luôn trả lời trực tiếp vào câu hỏi, không rườm rà trước sau.

Du gắng bước nhanh hơn trong dòng người chen chúc theo đủ mọi hướng. Cuối phố nơi quảng trường Viktoria-Luise-Platz là một sàn nhảy lớn ngoài trời với live DJ nhạc house đang gầm rú. Đám đông ngất ngư theo nhạc và rượu bia. Bây giờ Du không còn nhớ hai người đã làm cách nào nhận ra nhau. Có thể là nhờ cái áo đỏ của Du. Có không nhiều người Châu Á diện áo đỏ trong đám đông ấy. Có thể nhờ chiều cao của Romain. Có không nhiều người cao hai mét như Romain trong đám đông ấy.

Du bất ngờ khi có người vỗ vai từ phía sau. Romain đẹp hơn trong hình. Mắt xanh biếc. Môi mọng. Mũi thanh tú. Tóc hung ngả đen hơn là vàng dài rợp mang tai được vén gọn tình cờ bởi gọng chiếc kính đen kéo lên quá trán. Anh mặc một chiếc áo thun màu trắng pha kem với viền áo được đốt xanh đen loăn xoăn, cổ khoét rộng lộ ra vồng ngực vạm vỡ lún phún lông hung hung và làn da rám nắng. Quần bò xanh dương đậm vốn là một chiếc quần dài cắt bỏ phần dưới gối nay tua tủa vết xơ vải nham nhở. Có lẽ Romain cũng nhận ra là Du không ăn ảnh lắm. Chạm má phải, chạm má trái, chạm má phải. Romain làm đúng kiểu người Paris chào hỏi nhau. Sau này Du mới biết, Romain có một nửa dòng máu Pháp trong huyết quản, cha anh là thanh niên Paris thời 1968. Anh hồ hởi kéo Du vào đám đông, chụp cặp kính che đôi mắt biếc và tiếp tục nhún nhảy. Dù Romain vẫn có vẻ hơi khép mình, Du cảm nhận được sự gần gũi và thân mật ngày càng rõ rệt. Từ phía Romain, ánh mắt hình như xoáy sâu từ sau cặp kính đen, cơ thể dường như chủ động tiến tới. Đôi lúc Du cong người gần như ngả sát rạt vào cơ thể cường tráng của Romain phía sau. Từng thớ thịt của Romain cọ cựa rồi như tan ra trong tiếng nhạc ồn ã. Có vẻ như không cầm lòng được, Romain thốt lên:

“Em nhảy đẹp quá. Có học ở đâu không?”

“Dạ không. Em quen vận động từ nhỏ. Em yêu nhạc và múa.”

“Thật vậy à. Em uốn người thật tuyệt!”

Mồ hôi và sức nóng mang đến cái khát. Miệng Du khô. Nhưng cơ thể vẫn uyển chuyển. Vượt qua những lộn nhộn hơi người, Romain kéo Du ra quầy bán rượu gần đó, gọi hai Caipi. Sáu Euro một cốc. Một Euro tiền đặt cọc cho mỗi chiếc cốc nhựa. Vị chi là mười bốn Euro. Du tranh trả tiền, đưa một tờ 10 Euro, một tờ 5 Euro, không lấy lại tiền thừa. Người Châu Á thường vậy, khá thoải mái dễ dãi trong việc mời mọc. Romain mỉm cười cám ơn. Người Châu Âu thường không dùng dằng nếu có người ngỏ ý trả tiền giùm. Cẩn thận nâng cốc cocktail lên cao quá đầu, hai người từ từ từng bước theo nhau ra góc phía sau quầy rượu, nơi hàng rào kẽm không gai ngăn một khu nhà đang sửa sang dang dở với khu phố nhộn nhịp ngập ngụa người. Vừa nhấp rượu, vừa tiếp tục lắc lư theo tiếng nhạc, cơ thể gần như chạm nhau. Cốc Caipi cạn dần, vài cục đá còn sót lại lúc lắc giữa đám vỏ chanh. Sau khi nhìn vào cốc với vẻ hơi suy tư, đúng lúc một bản nhạc vừa dứt và DJ đang chuyển đĩa ở khoảnh khắc vài giây, đột nhiên Romain hỏi:

“Em có muốn hôn anh không?”

Chẳng lẽ Du nói không. Lời đề nghị khó từ chối. Làm sao từ chối. Du có lẽ đã tiếc và uất hận cả đời nếu từ chối. Nụ hôn dài nhất, tuyệt nhất trong số những lần Du đã có. Nó ngân nga mãi, lấn lướt trong miệng Du, làm rực nóng cả những nơi khác, lên cả trên đầu.

“Về chỗ anh nhé?” Romain hỏi mà như đã biết luôn câu trả lời.

 

*

 

“Mình cuốc bộ em nhé?”

Du đồng ý bằng một cái gật đầu nửa quả quyết nửa hơi miễn cưỡng, vì không chắc từ đây đến nhà của Romain bao xa. Tuy nhiên Du tin vào đề nghị của Romain, dù biết rằng Du không thể đi bộ giỏi như Romain với đôi chân của người cao hai mét. Khi đi dọc công viên Tiergarten, Du hơi mỏi chân và cố tình kéo Romain xuống để hôn. Lần chủ động thứ hai Du đạt ước nguyện.

Căn hộ của Romain kiểu một phòng dành cho người độc thân chừng ba mươi mét vuông kể cả nhà vệ sinh và bếp, nằm trong một tòa nhà chung cư đã xuống cấp khu Moabit – nơi cho dân tứ xứ thuê với giá nhà rẻ hơn trung bình. Khi theo Romain bước vào phòng, một thoáng lưỡng lự lướt qua trong đầu Du. Vỏ đồ hộp và các loại bao bì đồ ăn đã sử dụng vứt lung tung ngay từ hành lang nhỏ sau cánh cửa ra vào. Romain ngại ngùng xin lỗi.

Nhưng rồi không chờ lâu, hai người quấn vào nhau. Du thậm chí chẳng kịp ngó thêm quanh căn phòng. Chiếc giường độ một mét tư chiều rộng, trải nệm đen. Romain từ từ nằm xuống, kéo Du theo. Nồng nàn môi, nồng nàn tay ôm. Romain với tay kéo áo ra khỏi đầu, để lộ bộ ngực tuyệt đẹp lún phún lông. Du gần như quỳ bên mép giường, nhoài người hôn ngực anh rồi từ từ trườn xuống dưới, thi thoảng dừng vội ngước mắt ngẩn ngơ ngắm cơ thể tuyệt diệu của Romain, hai tay thận trọng cởi khuy quần và chiếc thắt lưng da của anh. Romain không mặc quần lót. Romain cao to bên ngoài, và bên trong cũng dài rộng như vậy. Du ngạc nhiên quá đỗi.

“Làm sao vừa hả anh?”

Du cúi đầu ngấu nghiến một cách thèm thuồng. Bỗng dưng có gì đó như vải vụn trong miệng Du.

“Để anh rửa qua đã nhé.” Romain xin lỗi rồi đi vào buồng tắm.

Lát sau anh trở ra, thơm tho sạch sẽ hơn nhiều. Du tận hưởng nhưng không toàn vẹn. Vẫn quá dài và rộng. Không thể khít trọn.

 

*

 

Đó là lần đầu tiên và lần cuối cùng với Romain, Du quyết định thế khi ngồi trong bồn tắm rỉ sét ở căn hộ tuy cũ kỹ nhưng gọn gàng của mình. Quyết định như thể là nó chỉ phụ thuộc vào một mình Du mà thôi. Quyết định mà chính Du cũng hơi do dự rằng liệu bản thân có sẵn sàng bảo vệ nó. Romain đã nói gì nhỉ? “Anh không quen từ chối.” Gì nữa? “Em lãng mạn lắm.” Gì nữa? “Anh chưa thể quên được người ấy.” Gì nữa? “Đừng đánh đồng tình yêu và tình dục em à.” Gì nữa? À, em khờ lắm. Thực ra ý anh là thế.

 

*

 

Sau khi làm tình xong, Romain với tay lấy bao thuốc, kéo ra một điếu mời Du nhưng cậu từ chối. Anh liền châm thuốc cho mình. Trong tư thế khỏa thân, anh đứng lên đi lại gần chiếc cửa sổ duy nhất của căn phòng, người hơi nghiêng tựa vào thành cửa sổ, nhìn ra ngoài. Ánh nắng hắt vào gương mặt thỏa mãn của Romain một luồng sáng lấp lóa. Cơ thể anh từ đoạn hông trở lên bừng bừng như hào quang thiên thần. Du ngồi trong chiếc ghế bành duy nhất ở góc đối diện chiếc giường, phía sau lưng là một chiếc tủ gỗ đen bóng đựng quần áo. Lúc này Du mới có thời gian ngắm kỹ hơn căn phòng của Romain. Ngoài chiếc giường nệm đen một mét tư và chiếc ghế bành sờn vải màu xám, căn hộ một phòng của Romain bộn bề sách vở, tràn ra cả ngoài hệ thống giá sách có vẻ khá xập xệ. Một chiếc đèn lồng cũ kỹ đỏ thẫm phủ bụi ở giữa phòng, có lẽ là đồ mua ngoài chợ trời. Một chiếc máy tính vỏ đen với màn hình màu bạc được dán thêm những mẩu giấy màu vàng ghi chi chít những điều cần nhớ. Một chiếc đài thu sóng nhỏ có hai chiếc loa màu xanh dương, cái cần ăng ten lóc chóc phía sau treo phất phơ một cái quần sịp màu trắng, có lẽ là của Romain. Một cái vô tuyến vỏ đỏ tươi mà Du áng chừng cũng là đồ second hand nốt. Một đầu máy xem phim băng cassette loại thế hệ đầu, to đùng và đen sì. Vài chiếc thùng carton không nắp đựng đầy băng đĩa và sách báo cũ. Trên bức tường nâu vàng tróc sơn vài mảng treo nhiều affiche phim có vẻ cũ kỹ không kém. Du nhận ra ba tấm khổ lớn là các phim Pháp kinh điển thời Làn sóng mới: Les quartre cents coupsJules et Jim của François Truffaut, và À bout de souffle của Jean-Luc Godard.

Tất cả toát lên một vẻ cổ kính nhưng tạm bợ. Tuy nhiên điều làm Du chú ý hơn cả là hình ảnh một chàng trai da đen tầm 30 tuổi, vạm vỡ và tươi tắn trong tấm hình lồng khung kính đặt cuối bàn, tại góc sâu nhất của căn phòng. Nơi ấy gọn ghẽ một cách nực cười trong cái sự bộn bề nói chung.

“Simon. My Black Mamba. Người yêu của anh.”

Giọng Romain bất chợt vang lên như đoán được câu hỏi của Du. Anh đã quay người lại hướng về phía Du từ lúc nào không rõ. Du hơi nóng mũi với vẻ thản nhiên của Romain. Nhưng rồi cậu tự vấn mình. Chuyện bình thường mà Du ơi. Mày đâu có là gì của Romain đâu.

Có vẻ đoán được sự tò mò của Du, nhưng cũng có thể là vì Romain đang cần được trút bầu tâm sự, anh bắt đầu say sưa kể về Simon cho Du nghe. Simon làm trong ngành công nghiệp giải trí, cụ thể ra sao Romain không đề cập. Anh nói nhiều hơn về những cuộc điện thoại thâu đêm với New York, nơi người ấy đang sống. Về việc người ấy nấu ăn ngon ra sao. Việc đi lại giữa New York và Berlin tốn kém thế nào. Lần cuối gặp người ấy là bao lâu.

“Liệu ở cách nhau xa thế thì tình yêu có còn khả năng bền vững hay không hả anh?”

Du hỏi mà trong lòng dường như đã tìm được câu trả lời, nhưng vẫn le lói một tia hy vọng nhỏ nhoi. Romain nhún vai.

 

*

 

Những lần gặp sau đó giúp Du xác định rằng Romain là một người hiểu biết, từng trải, nhưng không thành công trong sự nghiệp. Ngoài dòng máu Pháp, Romain có mẹ là người Rumani gốc Đức và anh đã trải qua một phần tuổi thơ của mình ở đất nước Đông Âu thuộc dạng nghèo nhất Liên hiệp Châu Âu đó. Thông thạo bảy thứ tiếng gồm Pháp, Đức, Rumani, Anh, Nhật, Tây Ban Nha, Ý, đáng lẽ Romain phải đang làm cho một tập đoàn đa quốc gia nào đó.

“Anh đã có bao nhiêu bạn tình với quốc tịch khác nhau rồi?” Một lần Du không kiềm chế nổi sự tò mò.

“Hỏi gì khó thế!” Romain cười phá lên và bỏ lửng không trả lời.

Ngoài thời gian tu nghiệp tại Nhật, Romain đã từng đến Đông Nam Á hồi cuối những năm 90. Trong số những vùng đất Đông Nam Á anh đã đặt chân đến, Romain có vẻ đặc biệt quan tâm đến Việt Nam, không biết có phải vì nói chuyện với Du mà anh tỏ ra thế hay không.

Một lần, Du than phiền về những mặt trái của quá trình phát triển thành con hổ Châu Á mới của Việt Nam. Romain không tranh luận, chỉ nhắc vu vơ: “Một thế kỷ, đánh thắng hai cường quốc. Không đơn giản chút nào đúng không em?” Du ậm ừ, nửa tự hào, nửa tự thấy mình lăn tăn về chính niềm tự hào ấy.

Trong cách nói của Romain phảng phất tư tưởng của những người xuống đường phố Paris cổ động chống chiến tranh Việt Nam hồi năm 68. Anh không phủ nhận tầm ảnh hưởng của người cha quá cố của mình, một trí thức cánh tả nguyên là đảng viên đảng cộng sản Pháp.

Mơ ước lớn nhất của Romain là trở thành nhà văn, nhưng anh chưa xuất bản được cuốn nào. Du đoán rằng chiếc bàn ở góc phòng anh là nơi sáng tác. Nó có vẻ độc lập với toàn bộ phần còn lại của căn phòng, như thế giới riêng của Romain vậy.

“Chủ nghĩa tư bản kinh khủng lắm em ạ,” Romain than vãn về cốt lõi của tổ chức xã hội nơi anh đang sống. Nhưng anh không hề phàn nàn rằng bản thân đang thất nghiệp diện Hartz IV – thuộc tầng đáy của xã hội Đức, ăn tiền trợ cấp từ cái xã hội đó và chỉ làm việc soát vé cửa vài tiếng một tuần ở một rạp chuyên chiếu phim và tổ chức hội thảo lớn trong thành phố.

“Để được xem phim miễn phí.”

Romain nói vậy, như thể bào chữa cho cái sự dây dưa đến xã hội tư bản của mình. Với sự kiêu ngạo không thể che giấu.

Y như anh từng nói với Du: “Anh không quen từ chối.”

Như thể Du là người đề nghị và Romain chỉ thương hại Du mà thôi. Ít nhất Du nghĩ thế.

Nhưng con người với cái lưỡi ma mị khi mơn trớn hai đầu vú của Du luôn là một khối-cần-khám-phá, về mặt tâm hồn và kiến thức. Vì thế Du tiếp tục gặp Romain, chỉ để trò chuyện với anh. Bực tức vì sự kiêu ngạo của anh. Vị nể vì kiến thức rộng rãi của anh. Say sưa nghe anh nói. Ngơ ngẩn ngắm chiếc miệng đàn ông mọng đỏ trong làn ria mép kiểu George Michael. Nhưng tuyệt đối cố không nghĩ đến cơ thể cường tráng lún phún lông tơ của anh. Du dùng lòng tự trọng của mình để kiềm chế. Có thể đó cũng là lý do mà Romain vẫn tiếp tục muốn gặp Du, chứ không chỉ là one-night-stand, một lần rồi đường ai nấy đi như với những chàng trai khác.

 

*

 

Một lần, duy nhất một lần trong đầu Du lại le lói tia hy vọng. Đó là khi Romain đề nghị gặp Du ở Paris vào một ngày cuối năm.

Thời gian ấy Du đang sống ở thủ đô của điện ảnh và ánh sáng nhờ một học bổng liên chính phủ Pháp-Đức dành cho những sinh viên xuất sắc muốn nghiên cứu nâng cao. Thật tình Du tham gia chương trình học bổng đó chỉ vì muốn củng cố vốn tiếng Pháp của mình, chứ không phải vì cái mỹ từ dành cho Paris by night mà Du mơ màng từ khi còn là một đứa bé tám tuổi, cũng không phải vì chương trình học với đầy các con số và văn bản luật đã hấp dẫn cậu. “Quan trọng là được hít thở không khí của ngôn ngữ.” Romain từng có lần tâm sự bí quyết giỏi nhiều ngoại ngữ của anh.

Giáng Sinh năm ấy, Du về Berlin nghỉ ngơi và thăm một số người quen thân. Đêm cuối năm, Du bay trở lại Paris qua Amsterdam, mong kịp dự lễ mừng năm mới tại nhà một người bạn. Máy bay trễ muộn làm Du phải ngồi đợi vài tiếng ở sân bay Schiphol. Khi đó Du mở máy di động, chỉ định viết vài tin nhắn vu vơ giết thời gian. Không ngờ khi mở máy ra, một tin nhắn của Romain làm Du choáng váng.

“Anh đang lái xe một mình đến Paris, để gặp em, Du à.”

Romain đã vào gần đến địa phận Paris và đang tìm đường đến chỗ Du nhưng gặp khó khăn. Du quá bất ngờ, cậu đã về Berlin mấy ngày mà không cho Romain biết. Nay anh lái xe một mình từ Berlin qua chỉ để muốn thăm Du hay sao. Vào đêm cuối năm. Không cho Du biết trước. Du khấp khởi mừng thầm. Nhưng trong lòng cũng vặn vẹo bởi bao dấu hỏi chằng chéo. Điều gì đã xảy đến với anh? Có liên quan đến Du không? Vì sao trong số bao nhiêu người quen, người tình một đêm, Romain lại chọn Du để đến thăm bất ngờ trong đêm cuối năm?

 

*

 

Chuyến bay trễ cuối cùng cũng đáp xuống sân bay Roissy của Paris, ga đến số 1. Đó là cái ga hàng không được thiết kế quái gở nhất trên thế giới. Hình tròn. Nhiều tầng. Khó nắm bắt hướng. Tóm lại vô cùng bất tiện cho khách đi lại. Romain đã chờ Du ở sân bay bằng thời gian Du bay trên không từ Amsterdam qua Paris. Nay anh lái xe vòng vòng để tìm đón Du. Vài cuộc điện thoại qua lại mới giúp hai người tìm thấy nhau.

Bước xuống xe ô tô, Romain nhìn đượm vẻ mệt mỏi, râu ria dài hơn mức bình thường. Nụ cười buồn của anh làm Du ái ngại. Cái ôm nồng ấm và lâu làm Du cảm động. Ngoài trời tuyết rơi đều. Đã hai năm qua tuyết không rơi vào mùa đông Paris. Lần này khi Du trở lại, tuyết rơi ngoài trời cùng với Romain rơi vào lòng Du. Vừa lạnh lẽo, vừa ấm áp. Du thấy lòng mình rối bời hơn lúc nào hết. Đã quá nửa đêm. Trên đường lái xe vào thành phố vẫn còn lan ran tiếng pháo hoa, ánh sáng mờ ảo trong đêm tuyết trắng.

“Em có hẹn với bạn bè đón năm mới ở một buổi tiệc tại gia, anh đi cùng em chứ?” Du hỏi Romain dù hơi ái ngại vì biết đâu tiệc đã tàn rồi, trong khi Romain nhìn mệt mỏi thế kia.

Tuy nhiên, Romain gật đầu sau một thoáng do dự thoảng qua rất nhanh. Anh có vẻ đồng ý một cách tự nguyện mọi đề nghị của Du lúc này. Ít nhất là Du nghĩ thế.

 

*

 

“Bonne année! Tụi bạn mở cửa đón Du và Romain trong trang phục Edit Piaf và lính thủy, có đứa chơi nguyên bộ rằn ri, hay công phu hơn kiểu vũ công Moulin Rouge.

“Sao em không nói anh đây là bữa tiệc hóa trang?” Romain trách móc lúc đi theo Du vào nhà.

“Thì em nghĩ rằng đứa nào cũng hóa trang cả, mình em không hóa trang thì cũng khác biệt rồi.” Du chống chế.

Romain liền cởi tất cả các áo có thể trên người anh ra. Du rùng mình trước sự cám dỗ. Tụi bạn Du có vẻ run lên vì ghen tị, ô a ghé tai nhau thì thụt điều gì đó. Du không quan tâm. Cậu kiếm hai ly champagne rồi kéo Romain vào bếp, đẩy Romain xuống chiếc ghế tựa bằng gỗ sơn đen, ngồi lên lòng anh, như trên chiếc ghế băng màu xanh lá bên lề công viên Tiergarten năm nào. Mấy cô Moulin Rouge và Edit Piaf lượn lờ trước cửa, rồi mạnh dạn bước vào làm quen. Romain xổ tiếng Pháp. Các cô ngạc nhiên bởi khả năng ngôn ngữ tuyệt diệu của anh. Sự ghen tị thấy rõ hằn lên trong những ánh mắt các cô ném về phía Du. Cho các cô một cơ hội. Dù sao Du biết rằng Romain cũng đã từng có quan hệ với các cô gái. Anh từng thổ lộ có thể một lúc nào đó anh sẽ lại có hứng thú với các cô. Du nghĩ thế và rời căn bếp bước vào phòng khách, Jacques Brel đang thổn thức Ne me quitte pas dẫn đường cho vài cặp ôm ấp.

Trong ánh nến phập phồng nơi góc phòng, Du ngẫm lại tình huống Romain đến Paris. Chắc hẳn có gì không bình thường đã diễn ra. Romain vỡ nợ chăng? Hay anh đang chạy trốn một điều gì đó? Ý tưởng Romain chạy trốn kích thích trí tưởng tượng của Du. Nhưng chưa được bao lâu thì luồng liên tưởng bị cắt đứt bởi dòng điện chạy ngang là cái ôm của Romain từ phía sau. Vòng tay ấy, bầu ngực ấy, cái cằm cựa gáy Du ấy, không thể của ai khác. Romain thì thầm bằng tiếng Đức:

“Anh chán ngấy mấy cô kia, và cả chốn này. Chúng ta hãy rời khỏi đây.”

“Vâng.”

Du lí nhí đồng tình, cái nóng bừng lên khắp các giác quan. Hai người liền mặc đồ, chào qua loa mấy người bạn của Du rồi cáo từ. Các cô mắt tròn mắt dẹt. Các chàng cũng láo liên.

“Sao vội thế, chúng mày có thể vào phòng trong, việc gì phải đi đâu.” Có đứa đá thêm.

Lúc khác chắc Du đã quăng vài câu đối đáp ra tấm ra món trở lại. Nhưng lúc này, Romain là số một.

 

*

 

“Về đâu em?”

Romain nổ máy, sau cái hôn nồng cháy ngoài trời tuyết. Du không để ý câu hỏi, bởi bận bịu xuýt xoa bấm hai tay vào nhau, rồi nghĩ lại, khều tay trái vào giữa hai đùi Romain, tay phải đút túi áo khoác. Tay trái được sưởi ấm hơn tay phải. Romain không phản đối.

“Về đâu em?” Anh nhắc lại câu hỏi, gần như van nài.

“Chỗ em chứ đâu.”

Du định thần rồi hướng dẫn Romain đường về căn hộ của mình. Tiếng pháo vẫn lác đác. Tuyết rơi ít hơn, nhưng đường vẫn trắng xóa hai bên.

Về đến khu nhà Du thuê đã gần ba giờ sáng. Ra khỏi ô tô, Romain ngỏ ý xách đồ giùm Du.

“Sao không mang đồ của anh lên?” Du thắc mắc.

“Anh chưa biết sẽ đi đâu em à.” Romain lưỡng lự.

Du hơi bất ngờ, nhưng không hỏi thêm, quàng tay ôm lấy cánh tay anh. Chiếc thang máy cũ kỹ chật hẹp lại hỏng hóc. Du ở tầng bốn. Vali của Du không nặng, nhưng chắc lòng Romain đang nặng trĩu nên anh cất bước khá khó nhọc. Du kéo tay anh tiếp sức, không quên hôn anh giữa những lần chuyển hướng cầu thang. Tổng cộng tám bận. Không có ai đón năm mới ở nhà mình, cả khu nhà vắng ngắt. Du mê man. Nhưng lòng bùng nhùng không kém. Romain đang ở đây, hãy tận hưởng giây phút này. Ở đây. Bây giờ.

 

*

 

Đặt vali của Du vào góc phòng, Romain ngỏ ý muốn uống một cốc trà gừng nóng.

Anh vẫn thường gọi một cốc trà gừng mỗi khi gặp Du tại quán nước nào đó ở Berlin, thường là một quán Việt Nam khu Hackescher Markt, nơi trong vòng một năm Du rời khỏi đã mọc thêm hơn mười quán treo biển tiếng Việt. Phở, bún và nem là ba món không thể thiếu trong thực đơn mấy quán này. Cà phê sữa đá và trà gừng nóng cũng vậy. Từ sự núp bóng quán Tàu vài chục năm, giờ đây người Việt tự tin treo biển hiệu quán Việt, mà không sợ mặc cảm nhược tiểu hay thiếu khách. Cộng đồng trên mười ngàn người nơi đây, tổng cộng trên nước Đức gần một trăm ngàn người, tính ra thì không đáng kể so với các cộng đồng người Thổ hay Ý, nhưng là cộng đồng gốc Á lớn nhất. Hơn nữa, quá khứ chia cắt hai miền của hai nước gần giống nhau cùng những xì căng đan của giới buôn thuốc lá lậu bên Đông Đức đã làm người Việt được chú ý hơn các cộng đồng Á Châu khác. Gần đây, việc cái tên Việt Nam đang dần trở nên hấp dẫn hơn trên bản đồ du lịch thế giới với ẩm thực được truyền tụng bởi những người Đức từ xứ sở xa xôi trở về – đắt hơn Thái Lan, nhưng ngon hơn, ít cay hơn – đã khiến cho bỗng dưng có chủ quán Việt được phỏng vấn trên die Zeit, tuần báo lớn nhất nước Đức, một trang đầy to rộng. “Trả lời đầy kiêu căng và phân biệt chủng tộc,” Du đã than phiền với Romain như thế. Anh chỉ nhún vai, rồi đòi Du đưa đến đó bằng được để ăn bún bò Nam Bộ và uống trà gừng.

Romain ngồi trên ghế bành màu đỏ gần chiếc giường cá nhân rộng tám mươi phân của Du, nhâm nhi cốc trà, thưởng thức hơi nóng ngất ngây mùi thơm nồng ấm của gừng, mắt anh đảo quanh bức tường căn phòng Du, nơi treo những tấm thiệp cảnh đẹp khắp nơi bạn bè Du đi chơi gửi về. Anh dừng lại ở bức chụp Nữ thần Tự do, phía sau là khu cao ốc Manhattan. Tấm này anh đã gửi cho Du từ bên kia đại dương. Du ngồi trên giường ở góc gần với Romain nhất, tay vân vê mép vải ga trải giường, quan sát anh trong im lặng. Bất chợt, Romain nhoài người nắm lấy tay Du, chặt hơn bình thường, nhìn thẳng vào mắt Du, chậm rãi từng từ một:

“Anh vừa giết Black Mamba. Anh không quen từ chối, em biết đấy.”

Chấm sao chút:

Đã có 5 người chấm, trung bình 4.8 sao.

Hãy là ngôi sao đầu tiên của chúng tôi <3

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi

Be the first to comment

Bạn nghĩ sao?

%d bloggers like this: