Douglas Stuart, “Không đủ”

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi
Douglas Stuart. Ảnh của Martyn Pickersgill cho Pan Macmillan.
Thời gian đọc: 23 phút

Tôi xấu hổ vì cặp mắt kiếng của mình. Cái gọng là loại rẻ nhất trong số được chính phủ trợ cấp, loại gọng cho những ông bà về hưu nghèo, hay học sinh con nhà trung lưu muốn khoác vẻ mỉa mai. Tròng kiếng thì dày tới độ đôi mắt xanh lục của tôi nhìn vàng ệch và nhỏ bằng phân nửa cỡ thật. Tôi chả bao giờ đeo kiếng những lúc đáng lẽ phải đeo. Bởi vậy tôi không hình dung được rõ khuôn mặt của ông Luật sư, nhưng xe ông ta là loại xe Đức và có màu đen. Nó lướt xuyên màn mưa phùn của Glasgow như một con chim sáo đá.

Tôi chờ ông ta bên ngoài ga Central, theo lời dặn trong thư. Hôm đó cũng là một ngày chèm nhẹp; cái quần denim cứng còng của tôi hấp hết hơi ẩm trên lề đường. Chiếc xe mới tới độ nước mưa chảy thành dòng xuống trên lớp sáp bóng. Ngồi ở ghế lái phụ, tôi nhận thấy qua khóe mắt là người đàn ông này có gương mặt ốm, bình thường và đáng quên. Mái tóc mới cắt ôm lấy đầu, hai bên để ngắn, mái dài vuốt qua một bên. Không có kiếng, thế giới xuất hiện thành từng vầng nhòa nhạt, và cái vầng bao quanh ông ta có màu pâté gan.

Ông Luật sư bắt đầu trao đổi thư từ với tôi từ mấy tuần trước. Ông ta là một trong những người đầu tiên đáp lời tiếng lòng cô đơn của tôi. Ông ta thẳng thắn hơn những người khác. Thư của ông ta cho tôi ấn tượng về một người đàn ông sẵn sàng băng ngang cỏ, chẳng thèm tìm lối đi. Trong lá thư đầu tiên, ông ta nói chúng tôi phải gặp nhau. Ông ta nói thích phần miêu tả của tôi, và rất háo hức muốn gặp tôi. Tôi đọc lại mẩu giới thiệu của mình. Không tới ba chục chữ, một phác thảo hết sức mơ hồ: thiếu niên mảnh dẻ, tóc đen, mười bảy tuổi, thích âm nhạc, sách hay. Vậy nhưng ông ta có vẻ tin chắc tôi là người mà mình đã tìm kiếm bấy lâu.

Giờ thì tôi đang ngồi trong chiếc xe Đức của ông ta dưới cơn mưa Glasgow. Ông ta nói là mình ba mươi tám tuổi và hỏi tôi có đói không. Rồi ông ta hỏi tôi có kể với ai là mình đi đâu không. Tôi lắc đầu, giọt mưa đọng lại trên chóp mũi. Tôi không kể gì với ai. Đâu có ai để mà kể.

Vào lúc đó thì tôi đã sống ở nhà trọ được mấy tháng rồi. Ông anh hai ít nói của tôi gọi nó là “nhà tình thương cho đám già cô đơn của cái bà Pakistan đó”. Nhưng tôi khoái nó lắm. Lần đầu tiên trong đời, tôi thấy tự do được là chính mình.

Má tụi tôi mất chưa bao lâu. Má sẽ không bị lạnh dưới lớp đất kia, vì tụi tôi không có tiền mai táng cho má. Thay vào đó, má được thiêu tại Nhà hỏa táng Daldowie nhờ tiền của văn phòng phúc lợi. Những thành viên tỉnh táo trong nhóm cai rượu địa phương của má đứng nghiêm trang một bên. Các ông bà bợm khác thì lượn tới lượn lui, mới mười giờ sáng đã lâng lâng, hoặc vẫn còn xỉn từ đêm trước – khó mà biết được. Mấy người Công giáo già thì cứ nói đi nói lại với tôi, là má đã an toàn trong vòng tay Chúa. Nhưng tại sao má phải tới với Ngài? Tại sao Ngài không dang tay ra khi má nằm vật vã thoi thóp dưới thảm sàn phòng khách?

Một trong những bạn nhậu thân thiết của má, một con mụ ó đâm, loạng choạng tới chỗ tụi tôi. Mụ giỡn rằng tụi tôi gan lắm mới hỏa thiêu má, rằng người má toàn rượu như vậy thì lửa có mà cháy hoài không tắt. Khó mà biết ở đám ma nên nói gì là phải. Tôi cảm thấy bàn tay anh hai trên cái gáy trơ xương của mình. Anh miết cột sống cổ của tôi như người ta lần tràng hạt. Anh ngắt mạnh trong cơn thịnh nộ kìm nén, những ngón tay dài ngoằng hăm he như muốn làm tôi liệt luôn, một kẻ tàn tật trong bộ vét đen đi mượn.

Sau lễ hỏa táng, đám cô hồn vẫn nán lại. Tin tức lan ra rằng tụi tôi không chịu đặt quầy bar tự phục vụ chiêu đãi khách dự tang – thực tế, rằng tụi tôi không đãi thứ gì có cồn. Có tiếng rên xiết kinh tởm vang lên từ đám nghiện nặng nhất. Tụi tôi bị quở rằng đó là truyền thống, như thể sẽ là một nỗi ô nhục cho toàn Glasgow khi thiêu má tụi tôi xong mà không cụng ly ăn mừng.

Ngay từ hồi trẻ, má tôi đã rất gây chú ý: một người cơ hội, quảng giao, mê mẩn những đồ lóng lánh. Má thường kiêu hãnh và rộng rãi đến mức có hại cho má. Má tin tưởng những người đàn ông không đáng được tin, để rồi lúc nào cũng ê chề vì bị lợi dụng. Về cuối đời, má trở nên tàn tạ, theo nghĩa nào đó đã bị kẹt lại ở một thời đại khác. Nhưng má đã từng là một người đàn bà đẹp, với khung xương nổi bật của dân Donegal, mái tóc đen bóng lúc nào cũng quấn gọn thành một búi hoa hồng màu gỗ mun. Má thích trang điểm hết mặt, kể cả những ngày ngồi nhà. Đàn ông mê má như điếu đổ. Đàn bà dần dà thấy nản má.

Người quen của má không ai biết được từ lúc nào mà cái sở thích nhấm nháp “nước mắt quê hương” – chút niềm vui giải lao – trở thành những giọt nước mắt thiệt của má. Đã là dân Glasgow thì phải thích rượu ngon, thích nhậu nhẹt thích chui hũ hèm, thích xỉn quắc cần câu, đéo cần biết trời trăng mây nước gì nữa. Khi Thatcher tước hết công ăn việc làm của cánh đàn ông – thép, than, tàu – thì đâu còn gì mấy để làm khi chờ tới lần kế lãnh tiền trợ cấp. Khó mà không uống xỉn được – tôi theo dõi má thử rồi – bởi vậy khi có người rớt vô cõi nghiện thì chả dễ gì xác định đâu là khởi đầu của kết thúc. Nhưng ai cũng đồng tình: má uống dữ hơn sau khi ba tôi bỏ má. Tôi chưa bao giờ biết ba. Những câu chuyện kể về ba thì không được dễ nghe bằng.

Tôi may mắn kiếm được một phòng trong nhà trọ của bà B. Bà chủ nhà người Pakistan đó là người duy nhất chịu cho một thằng nhóc mặt hốt hoảng vẫn còn học trung học mướn. Anh hai tôi là dân thợ, và vì là người thực tế, anh nghĩ tôi nên bỏ cuộc học hành, như anh đã bỏ, như má đã bỏ. Anh nghĩ sẽ tốt cho tôi nếu tôi có một khoản lương đủ sống, một xưởng nhận tập sự, một căn nhà ở xã hội, một cô bạn gái. Đó là một lời khuyên có lý. Nhưng tôi biết mình cần đi học – tôi không biết tại sao. Dầu sao thì, tôi cảm thấy nếu không tiến tới một mục tiêu nào đó, chắc tôi sẽ tan rã luôn. Anh hai đã là người chăm sóc cho tôi. Nhưng sau một thời gian anh không thể tiếp tục chứa chấp tôi, cho tôi cái ăn cái mặc, chỉ để tôi dò dẫm với cuộc phiêu lưu đèn sách chưa biết đến đâu của mình nữa.

Ông anh hai trầm tính đã luôn bảo vệ và che chở cho tôi trong những giai đoạn tồi tệ nhất của má. Bằng cách thức lẳng lặng của mình, anh đã gánh vác trách nhiệm thay ông ba vắng mặt của tôi, từ lúc anh còn rất trẻ và chính mình cũng quá tổn thương khó có thể lo cho một thằng cu non nớt. Về sau này, khi tôi nói với anh rằng mình gay, anh tan nát cõi lòng. Là dân đồng tính mà lại sống trong khu nhà ở xã hội ở Glasgow thì khác gì án tử. Cái năm trước khi má chết, băng P.Y.T. – băng Thiếu niên khu Pollock – đã tính giết tôi. Chiều hôm đó tôi bị chặn ngay giữa một đường đầy người qua lại. Tám thằng nhóc uýnh tới tấp lên đầu tôi. Người ta kể là tụi nó háo hức xếp hàng như chờ tới lượt đi tàu lượn vậy. Bà già nhảy vô can còn tưởng tụi nó đang dần một con chó hoang. Anh hai tôi cảm thấy mình làm còn chưa đủ để cho tôi được bình thường. Thấy mình làm còn chưa đủ để cứu tôi khỏi chính tôi.

Ban ngày tôi tới trường học, đắm mình trong những Hardy, du Maurier, Donne. Vào các tối và cuối tuần, tôi phụ trách những lối đi rộng thênh thang trong một siêu thị vật liệu xây dựng và trang trí nội thất, lau dọn sơn chảy ra sàn, vác bàn ghế ngoài trời ra những chiếc xe bảy chỗ của các gia đình trung lưu. Thứ Sáu nào tôi cũng nộp một bao thư tiền nhà toàn những tờ bạc nhăn nhúm và đồng xu lẻ. Quỳ gối trước khe thư trên cửa nhà bà B., tôi hít vào mùi thơm nức mũi của món gà đang sôi sùng sục trong nồi hầm garam masala, lắng nghe tiếng các bà tám chuyện bằng một thứ ngôn ngữ đẹp đẽ mà tôi không hiểu được. Rồi tôi quay trở lại nhà trọ và nhốt mình trong phòng.

Khi các quán rượu tới giờ đóng cửa, và mấy ông già ở hai bên phòng tôi chân đăm đá chân chiêu về nhà, tôi chập chờn tỉnh dậy trên giường. Tôi lắng nghe tiếng họ đái văng đầy toilet, đụng vô cánh cửa hành lang lúc nào cũng vướng cái thảm sờn rách. Tôi cảm thấy nhẹ nhõm tột cùng. Nhẹ nhõm vì bọn ma men này không phải của tôi, tôi không phải cứu.

Mục tìm bạn nằm ở mấy trang cuối một tạp chí cho giới trẻ, thứ ba xu tôi hay đọc vì đêm dài quá lặng mà tôi thì không có tiền bỏ vô ti vi. Dưới phần dành cho dị tính là những mẩu tin thăm dò tìm các thanh niên nam nữ đồng tính. Chả có gì bậy bạ nơi những tiếng lòng cô đơn này hết – đây không phải kiểu chào mời lộ liễu mà sau này tôi thường soi trên mấy tạp chí gay miễn phí. Lúc này là mới đầu thập niên chín mươi, còn rất lâu mới tới thời Internet với cơ man là những hình chụp cơ thể không lấy đầu, thảy đều nhẵn nhụi không một cọng lông và nhìn cứ na ná nhau đến lạ – chẳng có gì gợi dục ở những mẩu tin này. Chúng là ngọn đèn hiệu vạch đường cho những người trẻ vô hình. Tôi quả có cô đơn. Đã cô đơn rất lâu rồi. Những cậu bé này cũng vậy. Đó là lý do chúng tôi tụ tập về đây – bên dưới những người dị tính.

TRAI GLASGOW
N—17t, kín đáo, chưa lộ
Tóc đen, mắt xanh, người ốm
Thích: The Smiths, Michelle Pfeiffer, Thomas Hardy, phim Ab Fab
Hay ngại
Tìm bạn giống mình
Số hộp thư 33541

Tôi ngồi khoanh chân ở cuối cái giường đơn và tóm tắt con người nhàm chán, mờ nhạt của mình trong khoảng ba chục chữ đổ lại. Khoản phí cho bưu phiếu đồng nghĩa với việc tôi sẽ hết sạch tiền đi xe buýt và sẽ phải đi bộ đi học nguyên tuần, nhưng tôi mặc kệ. Tôi viết mẩu giới thiệu rồi ngửa người nằm và, lần đầu tiên sau rất lâu rồi, cảm thấy khấp khởi hy vọng.

Những chàng trai hồi đáp tôi đến từ khắp mọi miền đất nước. Một vài lá thư ráng quá sức tỏ ra hài hước, nghe giọng thì châm biếm, che giấu nỗi đau kinh khủng bên trong. Mấy lá thì bày ra cái vẻ ngông nghênh, như thể cái này chỉ là trò chơi của họ, vậy mà họ đó, ngồi khoanh chân trong phòng ngủ, viết thư cho những người xa lạ – y như tôi. Những lá thư khác thì nhạy cảm hơn, dịu dàng đến nao lòng. Có lá thư của một cậu nhóc còn nhỏ hơn tôi, con trai một chủ trại nhỏ sống ở một góc hóc bà tó trên cao nguyên Scotland, không một bóng người suốt hàng bao dặm, suốt nhiều năm trời. Cậu viết như thể nghĩ mình sẽ không nhận được thư trả lời; cậu chả hỏi gì tôi, cũng chả mong sẽ sớm nhận được hồi âm như mấy người kia. Cảm tưởng như một lá thư trong chai. Tôi có thể hình dung cảnh cậu leo lên sườn một munro – loại núi lớn hùng vĩ thường in trên mấy cái hộp thiếc bánh quy bơ bán cho khách du lịch – rồi hú qua khe thung hoang vắng, mà chưa nghe thấy tiếng vọng về.

Tất cả thư đều viết tay, xé ra từ sổ, dùng phương ngữ nơi người viết sống nghe dễ thương. Nét bút nguệch ngoạc hối hả qua mặt giấy, như thể những con chữ cháy thoát ra từ họ. Có mấy lá thư dài mười, mười hai, thậm chí hai chục trang, mực đang màu này chuyển sang màu khác khi cây viết háo hức trong tay họ cạn máu rồi tắt thở. Những cậu bé này còn gửi hình chụp, những tấm hình ngây thơ loại chụp lấy liền có in cả ngày giờ: hình chụp kỳ nghỉ, nửa có ông bà gấp lại, hay hình chụp bản thân tươi cười trong phòng ngủ, trên tường dán đầy áp phích Kylie Minogue, Madonna, nhạc kịch Cats.

Tôi trải hết mớ thư ra trước mặt. Khó mà thấy được bầu trời đêm giữa thành phố xám xịt, u ám này. Má có lần từng đưa tôi tới thị trấn Saltcoats, ra bờ biển đầy đá cuội. Thằng cha khi đó đang chài má đã mướn một chiếc xe moóc móp méo để họ tránh xa hơn khỏi bà vợ gã. Gã thường tới vào cuối tuần, nhưng ngoài vậy ra thì má con tôi có nguyên tuần với nhau. Vào đêm đầu tiên chỉ có hai người, má con tôi ngồi bên ngoài xe trong lúc má hút thuốc và ngắm sao ló qua những tầng mây dày đặc. Những lá thư này cho tôi cảm giác tương tự. Tôi sẽ không bao giờ với tới họ, không bao giờ chạm vào họ, nhưng họ vẫn tỏa sáng, rực rỡ trên bầu trời phương Bắc. Biết họ ở đó, vậy là đủ rồi.

Tôi đã cạo mặt để gặp ông Luật sư – thường tôi ít khi cạo mặt. Bình nước nóng bằng gas trong nhà tắm chung ăn tiền kinh khủng, nó nuốt hết cả đống xu của tôi mà chỉ rỉ ra có chừng một thau nước âm ấm. Tôi xoa đầy bọt trắng lên mặt và cẩn thận tránh làm xước da. Tôi là đứa chậm lớn, mười bảy tuổi mà nhìn cứ lỏng khỏng. Mái tóc đen của tôi rủ xuống tới cằm. Tôi vuốt tóc thành hai mái nhờn bóng rồi vén ra sau tai, tại nó thường cạ trúng gò má tôi đang nổi mấy cái mụn dữ dằn. Tôi cảm giác như mình dính luôn với cái quần polyester đen, chỉ thay từ đồng phục đi học sang đồng phục đi làm. Đống quần áo còn lại thì toàn đồ má mua, lựa cho tôi mặc giống kiểu người má hẳn là muốn cưới.

Ông Luật sư chở tôi tới cái nhà hàng sang trọng nhất mà tôi từng được bước chân vô. Nhà hàng nằm trong bóng của thánh đường đang tắm ánh đèn từ dưới chiếu lên và các bức tường đá phiến sơn trắng của nó lạnh lẽo như hầm mộ. Khăn trải bàn hồ bột nhìn đã thấy hừng hực mùi tiền làm tôi lo về giá cả ở đây, nhưng ông ta coi bộ cảm nhận được, gần như nói liền luôn là tôi thích món gì thì cứ kêu, và cuộc hẹn tối nay ông ta trả.

Đó là cuộc hẹn đích thực đầu tiên của tôi; trước chỉ có một lần, hồi mười bốn tuổi, tôi thử dẫn một cô gái Kháng cách đi coi phim, để có thể trở thành một phần của đám con trai mà ngày đó tôi hết mực muốn giao du. Hai đứa tôi cùng ngồi đâu chỉ mới qua phần giới thiệu, thì nhỏ đứng dậy đi lên hàng ghế trước để ngồi kế cô bạn gái, lúc đó đang đưa mặt cho một thằng mặc bộ đồ thể thao nylon với vết bàn ủi má nó làm cháy trên tay áo mút lấy mút để. Nguyên bộ phim, nhỏ cứ ngậm chỏm tóc đuôi ngựa và liếc ra sau nhìn tôi kỳ lạ, như thể ngờ ngợ là có gì sai sai nhưng không xác định được là gì.

Có thể thấy là người phục vụ nghĩ tôi là con của ông Luật sư. Anh ta không lớn hơn tôi bao nhiêu. Giọng anh ta đã luyện không còn thổ âm, kiểu những sinh viên tới Glasgow và nghĩ đây là một nơi kỳ diệu, đầy những tháp nhọn kiểu Gothic và sự lãng mạn của các căn bệnh hô hấp. Nhưng thành phố ấy anh ta có thể rời khỏi bất cứ lúc nào mình muốn – và lúc đó sẽ tới, ai cũng vậy. Tôi không đeo kiếng đi ăn tối, mắt kém chỉ có mấy bà già chứ làm sao là thanh niên trai tráng được, và tôi lo là nheo mắt đọc menu sẽ trông rất xấu. Tôi nhớ mình đã ráng làm như đang nghiên cứu các món trong khi người phục vụ và ông Luật sư nhìn tôi chằm chằm, đôi mắt trống rỗng của tôi đảo qua đảo lại như diễn viên kịch câm, để rồi, khi tới lúc, tôi cố làm vẻ bình thản và gọi y hệt như ba tôi, bạn hẹn của tôi.

Là món gà. Tôi không nhớ hết tôi và ông ta đã nói gì trong lúc ăn. Tôi nhớ ông Luật sư nói là chủ yếu, hỏi tôi về trường học và kế hoạch sau khi tốt nghiệp, và tôi đột nhiên kích động khi nhận ra rằng tôi không biết tương lai mình có gì, chỉ biết là nó cuối cùng cũng nắm giữ gì đó, chắc vậy. Ông ta cứ nói hoài, “Chà, cậu có cả cuộc đời trước mặt,” với một giọng có vẻ buồn, nhưng tôi chả biết ông ta có buồn thật không.

Ông ta hỏi tôi có muốn uống rượu vang không – ổng không uống vì còn phải lái xe – và tuy tôi trả lời là không (tôi sợ rượu), ông ta vẫn nghĩ đó là do tôi ngại. Ông ta gọi một ly gì đó thẫm đỏ tới mức ánh lửa đèn cầy mất hút trong đó. Ông ta đẩy cái ly qua phía bàn tôi. Tôi vẫn uống mặc dầu ghét vị ngai ngái hăng hăng của nó. Tôi không muốn mình có vẻ thiếu trải đời. Ông ta kêu thêm một ly nữa, và khi chất lỏng đó cáu trên vòm miệng và ố bẩn cặp răng thỏ của tôi, tôi thấy mình đang thả lỏng. Ông ta nhận xét tôi có nụ cười ngộ ngộ, không xấu, chỉ là khoe ra hai cái răng hở kẽ và trông dễ thương thôi. Anh hai nói tôi đụng chút là cười – giờ tôi vẫn vậy – sốt sắng mong muốn khiến mọi người xung quanh được thoải mái, và nghĩ rằng tôi vẫn ổn, thậm chí cả khi tôi không hề ổn. Tôi đưa tay lên che miệng.

Khi chúng tôi cùng chia nhau món tráng miệng, ông Luật sư nghiêng người tới và xin làm một việc. Tôi chầm chậm gật đầu, không biết phải trông đợi điều gì. Ông ta tiến tới bên tôi dưới ánh đèn cầy, và một trong những hình ảnh mà tôi còn nhớ đến giờ của ông ta là gương mặt chăm chú đó trong lúc ông ta đưa tay ra vuốt nhẹ dái tai trái của tôi, như thể đang vén tóc tôi ra sau tai vậy. Tôi cứng người vì trải nghiệm mới mẻ này. Tôi thấy ông ta rụt tay về, và trên mấy đầu ngón tay có vật gì màu trắng, như một con bồ câu nhỏ đang đậu, như thể ông ta là nhà ảo thuật vậy. Mắt tôi trố ra vì ngạc nhiên. Nhưng ông ta chùi tay vào khăn tay, dụi con bồ câu nhỏ xuống và ấn nó bẹp dí. Tôi chớp chớp mắt còn ông ta thì cười. Tôi đã ngồi nguyên bữa tối với một dúm kem cạo râu trên cổ, đong đưa ngay dưới dái tai. Tôi chỉ muốn bỏ chạy luôn. Muốn cây đèn cầy thân vát kia đổ xuống để lửa nuốt chửng tôi. Nhưng người đàn ông chỉ cười khẽ. Ông ta trả tiền và đứng phắt dậy.

Khi đã ra ngoài, tôi ngửa tay hứng vài giọt nước mưa và bôi lên cổ – rửa ráy kiểu phò, má sẽ nói vậy. Khi chúng tôi đang trên đường ra xe, ông ta hẳn cảm thấy được sự do dự của tôi. Tôi bắt đầu nói lung tung, lưỡi trơn lùi vì rượu vang, cảm ơn ông ta vì bữa ăn và lấy cớ phải đi học sáng mai để xin kiếu. Ông ta đi trước tôi, huýt sáo như thể không nghe thấy gì. Tụi tôi tới chỗ xe và tôi nói với giọng kiên quyết hết mức có thể. Tôi nói là sẽ đi bộ về. Nhưng chiếc xe Đức nháy đèn hai lần khi ông ta tắt báo động, đoạn ông ta quay lại nói với tôi, “Ây, còn sớm mà. Đi đi. Gặp mấy người bạn của tôi.”

Trước đó ông ta chả hề đả động gì tới bạn bè và tôi đã hình dung ông ta không có bạn, cô đơn như những người đàn ông và cậu bé trong đống thư tôi nhận được. Tôi không muốn gặp mấy người bạn này. Ông ta không nói họ là ai. Tôi muốn đi bộ về nhà, về nhà trọ của bà B., và khóa mình trong phòng. Nhưng tôi thấy không phải khi để ông ta trả tiền ăn cho rồi mà không đi. Những đứa trẻ như tôi từ nhỏ đã biết xấu hổ cùng cực nếu phải mắc nợ ai đó; tụi tôi được dạy thà nhịn còn hơn. Ông ta mở cửa bên ghế lái phụ cho tôi. Tôi chùi sạch miếng kem cạo râu còn sót lại trên cái cổ đang nóng lên. Tôi mỉm cười trái với tâm trạng thật trong lúc cái quần denim ẩm kêu bèm bẹp trên lớp da đục lỗ bọc ghế.

Số lần tôi ra khỏi Glasgow có thể đếm trên một bàn tay. Cả vũ trụ của tôi chỉ xoay quanh khu nhà ở xã hội nơi tôi lớn lên. Nơi nào không thể tới được trên một chiếc xe buýt cổ phần màu cam thì nơi đó tôi chưa từng tới. Ông ta lái nhanh, chả hề hé môi về nơi chúng tôi đang tới. Tôi muốn ra vẻ từng trải, tự chủ, nên tôi dựa cái đầu đang ong ong lên kiếng cửa xe và nheo mắt nhìn những bảng chỉ dẫn trên đường cao tốc tới Edinburgh. Edinburgh! Chỉ cách có bốn mươi dặm, và tôi chưa bao giờ tới đó. Tôi sợ, nhưng bên dưới nỗi sợ là cảm giác râm ran phấn khích. Buổi tối giờ này giao thông di chuyển khá nhanh. Tấm kiếng chắn gió loang lổ nước mưa như một thảm sao màu cam lẫn đỏ. Chiếc xe vào số năm và ông Luật sư để tay lên chân tôi. Tôi thấy thích. Tôi thích vẻ chiếm hữu ở trong bàn tay đó, cái cách nó đè tôi xuống. Tôi chưa hề nhận ra là mình mệt chừng nào cho tới khi tay ông ta chụp lấy tôi. Theo nghĩa nào đó tôi cảm thấy như mình đã được tìm thấy. Tôi nhìn những chiếc xe chậm hơn tụt lại phía sau.

Chúng tôi đi hết một tiếng đồng hồ. Tôi thất vọng vì khu nhà ở nơi tụi tôi đến nhìn giống y những khu ở Glasgow; những tòa nhà hình hộp theo phong cách thô mộc, với các ô cửa sổ hẹp lúc nào cũng mờ căm vì ẩm – không ở ngoài thì cũng ở trong. Nhưng rõ ràng là tôi đang ở cách xa nhà mình. Trong không khí phảng phất mùi muối biển và đám hải âu không ngủ đang bay mòng mòng trong bóng đêm trên đầu. Ông Luật sư rảo bước giữa các tòa nhà. Tôi thấy tòa nào cũng y chang nhau, nhưng ông ta dẫn tôi tới một tòa chung cư không tên. Tụi tôi leo lên tầng trên cùng và ông ta mở một cánh cửa trống trơn mà không thèm gõ.

Có tám thằng con trai độ thiếu niên trong căn phòng khách nhỏ, cùng hai đứa con gái. Cả đám nhồi nhét trên mấy cái ghế lạc quẻ, những chân lẫn tay dài sọc quấn nhau tới mức tôi chả xác định được cái nào dính với người nào. Hai thằng con trai ở trần ngồi vòng tay qua nhau. Vài thân người nằm dài dưới thảm, đầu gối lên mấy cái áo len cuộn tròn, cổ gập lại như bị gãy. Họ đang uống thứ trà có váng và hút thứ thuốc tự cuốn. Xả đầy khắp phòng là mấy dĩa đồ ăn dầu mỡ và các chai rượu vang nặng sạch bách; một cái khay nướng nằm giữa sàn, đựng bên trong là đống tầy huầy còn lại của một con gà nhỏ sau khi đã bị bốc xé. Mọi cặp mắt đều dán vô ti vi, đang chiếu trên đó là một chương trình khuya do những người Anh dẫn say xỉn luôn miệng chửi thề và mọi thứ náo loạn hết lên. Không đứa nào nói chuyện. Thậm chí còn chả thèm nhìn lên khi chúng tôi vô phòng. Bọn họ chào ông Luật sư như thể ông ta chả có gì đặc biệt.

Một thằng con trai tóc vàng, nhỏ con, chắc không quá mười tám, đứng dậy hôn ông ta. Nó nhón chân, hôn phớt lên môi ông ta, nhưng chưa gì đã quay liền đi, chưa gì đã chán. Tóc nó hớt kiểu Caesar, phần mái trên trán vuốt gel thành một đường ngang thẳng băng. Nó quan sát tôi thật kỹ, rồi liếc sang người đàn ông và rầy, “Coi chừng vô tù đó!” Ông Luật sư đưa tay lên tỏ ý vô tội, cho thấy bàn tay không hề dính gì của tôi. Ông ta đưa thằng tóc vàng một bịch nylon. Bên trong đựng ba chai Irish Bailey, khiến nó hú lên khoái chí thật sự. Ông Luật sư đi theo nó vô nhà bếp. Tôi bị bỏ lại đứng ngay cửa.

Một thằng con trai ốm nhách ép mình vô góc cuối trường kỷ và ra hiệu cho tôi ngồi xuống. Xương bả vai của nó gồ lên như là gốc cụt của đôi cánh mạnh mẽ một thời nhưng nay đã bị cắt cụt. Tôi thả người xuống giữa những cơ thể xa lạ, xấu hổ vì quần áo ẩm trong lúc hơi ấm của họ trùm lên. Tôi cố nói chuyện với họ, lịch sự giới thiệu bản thân, nhưng bị lờ đi. Tôi với họ đều như nhau, họ không thấy tôi có gì hứng thú đáng nói chuyện, cũng chả muốn gì ở tôi. Một cô gái khum bàn chân nhỏ xíu dơ hầy thả vô lòng tôi, và dần dà những cơ thể của họ nuốt chửng tôi.

Chúng tôi ngồi há mỏ coi Nick Cave biểu diễn; ông ta có vẻ không thoải mái khi ở trong một chương trình truyền hình tệ lậu như vậy. Sau cùng, Caesar tóc vàng mang vào những ly sứ đựng cà phê hòa tan, pha nước âm ấm và có mùi hơi tởm vì bỏ quá nhiều rượu thơm. Ông Luật sư đang nhăn nhở cười, và tôi biết liền lập tức là bọn họ đã hôn nhau từ nãy giờ trong nhà bếp – có khi không chỉ hôn thôi – và ngạc nhiên bởi cảm giác bị hắt hủi gợn lên trong lòng. Ông ta vỗ lên đầu gối tôi, hỏi thăm coi tôi ổn không, và tôi gật đầu, mỉm cười, nói dối. Ông ta ngồi xuống một cái ghế bành và một thằng trai nhổm dậy trên sàn. Nó mặc quần cộc đá banh với áo nylon thể thao nhăn nhúm như cái gói giấy. Bàn chân đôi vớ trắng thể thao nó đeo nhớp đất. Nó leo lên ngồi ngả ngớn trên lòng ông Luật sư và tợp cà phê; đùi trong của nó mịn màng như sữa đặc. Nhiều lần ông Luật sư nhún nó nảy tưng và lắc lư qua lại như thể đang ngồi trên một chiếc xe buýt dưới quê, hai cha con, nhưng thằng kia chỉ rít lên, huých tay kêu ông ta thôi đi, cặp mắt húp lên vẫn không hề rời ti vi. Tôi nhìn mấy thằng con trai. Hình như tụi nó toàn dán mắt vô màn hình, uống thứ rượu ngòn ngọt, thả cho tâm trí trôi đi, hoặc buông bỏ thân xác nặng nề của mình. Tôi sợ mình sẽ bị bỏ lại đó, bị quăng vào giữa những tay chân dặt dẹo này, trở thành một phần của bộ sưu tập lạ đời này.

Khi chúng tôi trở ra xe, tôi đòi ông Luật sư chở mình về nhà. Đã quá nửa đêm và chúng tôi đã ở lại lâu tới nỗi tôi bắt đầu nơm nớp, cẳng trái tôi cứ nhịp thình thình dữ tới mức thằng cụt cánh phải lấy tay ấn chân tôi xuống sàn cho tới khi yên.

Ông Luật sư mở chế độ làm ấm ghế. Cảm giác ấm áp khiến tôi buồn ngủ. Trong lúc lái xe, ông ta thò tay úp lấy mé trong đùi tôi, kéo tôi lại gần. Đó là lần đầu tiên một người đàn ông chạm vào tôi theo kiểu khêu gợi như vậy. Ngón út ông ta vuốt qua bìu của tôi và ông ta hỏi tôi hai hòn đã rụng xuống chưa. Tôi đảo mắt, làm như câu hỏi đó rất rất là trẻ con, nhưng thực sự tôi cũng không hiểu ý ông ta là gì, hai hòn có thể rụng đi đâu, sao ông ta lại quan tâm? Vừa xoa lấy hai hòn của tôi, ông ta nói buổi sáng sẽ chở tôi về, từ bờ Đông sang bờ Tây, sớm kịp giờ đi học. Tôi quay mặt ra cửa sổ. Ông ta nói tôi nên ngủ lại tối nay. Ông ta nói nhà mình rộng.

Nhà ông ta nhìn ra một mảng đen sì. Ở chân trời xa mù là một nhúm ánh đèn đường lờ mờ, một thị trấn nhỏ túm tụm bên mé vịnh bên kia. Căn nhà nằm trên một con đường thuộc sở hữu riêng, cách xa mép nước. Đó là kiểu nhà có vài căn phòng luôn tối thui, kiểu nhà đủ lớn để cho một gia đình có thể chọn chỉ sống ở phần sau nhà, chọn chỉ nhìn ra phía hoàng hôn. Tôi từng thấy má thở dài khi nhìn những ngôi nhà giống vậy khi ngồi trên tầng hai một chiếc xe buýt cam. Đó là ngôi nhà đầu tiên tôi đặt chân vào mà không có tủ quần áo, không có bộ bàn ghế ván gỗ công nghiệp lung lay nghiêng đi khi keo ghép chốt bị long. Người này để quần áo sau một bức tường bằng những cánh cửa gương trượt. Trong phòng ngủ của ông ta chả có gì ngoài một cái giường, một chiếc ghế bành và tôi.

Ông ta hôn tôi một hồi, biểu tôi chậm lại, rồi nhanh lên, biểu tôi lấy môi che răng lại. Tôi có cảm giác mình đang được dạy một điều quan trọng nên thấy căng thẳng. Tâm trí tôi trở nên bén nhạy, trong khi nguyên người thấy bít bùng, tay chân như thuộc về ai khác, tách rời khỏi tôi. Tôi mỉm cười trong lúc được ông ta hướng dẫn, đánh giá. Tôi bỗng thấy háo hứng muốn phục tùng. Và ông ta nhận xét vậy là tốt. Nói tôi có thể gọi ông ta là Ba – không gọi Papa, chỉ Ba thôi, giống như đang cần nhờ chở tới sân tập đá banh.

Sau khi cởi đồ tôi ra, ông ta để tôi nằm trên giường còn mình thì vô nhà vệ sinh sửa soạn. Ông ta đi lâu. Đủ lâu để máu dồn dưới dương vật tôi rút đi mất, và tôi bắt đầu cảm thấy hơi lạnh của ngôi nhà. Ra chỗ cửa sổ lồi, tôi cúp tay đưa lên mắt nhòm ra vùng biển đen sì, nhưng những ngón tay làm dính lại một vệt nhờn trên kiếng mà tôi càng chùi càng tệ hơn. Tôi đi tới chỗ mấy cái cửa gương và đẩy một cánh trượt êm ru trên rãnh. Đó là kiểu chi tiết sẽ khiến má tôi mê tít, và tôi đứng đó, mặc cái boxer bạc màu, mong muốn được kể cho má nghe từng ngăn tủ được tỉ mỉ phay cạnh như nào, từng cạnh được khắc hoa văn gấp khúc Hy Lạp tinh xảo ra sao.

Khi ông ta quay trở lại thì tôi đã về giường ngồi, chân co lên ngực. Ông ta xin lỗi vì đã mất thời gian hơn dự kiến, trong lúc xoa xoa cái bụng tròn căng, rồi cười giỡn chuyện lúc nãy tụi tôi đã ăn nhiều quá. Ông ta lại hôn tôi, nhưng giờ thì vồ vập tôi mạnh và nôn nóng hơn. Cu ông ta nhỏ nhưng ông ta có vẻ không để ý gì tới nó lắm. Ông ta gạt đi khi tôi với tay ra. Ông ta kệ cho thằng nhỏ của mình xìu như vậy.

Tôi bị bất ngờ trước tấm lưng rộng trơ trọi của ông ta; cái cách ông ta vặn người quay đi khỏi tôi lúc đó, để mặc tôi trơ mắt nhìn cả vùng trắng bóc, phủ bên trên là từng khóm lông. Nhìn tấm lưng đó giống như cái áo sơ mi đi học cũ của tôi, sau khi tôi giỡn với con chó ở nhà và trước khi má tôi quấn băng keo quanh tay và giật mớ lông dính trên lớp vải bông trắng. Tôi nhìn lớp da của ông Luật sư căng ra trên khung sườn và những nốt gồ lên dọc theo cột sống trông mà đau. Hai bàn tay ông ta ôm lấy mặt, và ông ta chống người trên khuỷu tay – y hệt như má tôi sụp xuống khóc trên thảm vào những buổi sáng sau một đêm bí tỉ, đầy sám hối và đáng thương. Nhưng rồi ông ta dạng bờ hông hẹp cho tôi, nghiêng cặp mông xẹp lép ra chờ phục vụ tôi. Và những gì tôi muốn thấy lúc đó chỉ là khuôn mặt đáng quên của ông ta.

Mọi thứ tôi lượm lặt được về tình dục đồng tính lúc đó đều từ những mẩu chương trình đêm khuya lên sóng ngoài giờ: những người tù của Genet, Caravaggio của Derek Jarman, những chàng trai ở trần nhảy trong mấy quảng cáo dịch vụ tâm sự qua điện thoại. Tôi mê mẩn những trang quảng cáo đồ lót nam trong cuốn catalogue Littlewoods của má, nhưng những thứ đó không chỉ tôi chút gì về sex. Tôi đã nghĩ nam với nam thì cũng sẽ chuyển động theo kiểu như nam với nữ thôi – như họ làm trong bộ phim Dynasty. Tôi đã tưởng sex là nằm bên nhau, quấn trong vòng tay nhau, hôn hít trong khi chuyển động tới lui, khớp vào nhau một cách dễ dàng.

Tôi nhìn khung sườn ông ta nở ra vì thở dài sốt ruột. Ông ta thò tay ra sau và nhét một ngón tay vào trong mình – chỉ đường cho tôi. Tay phải tôi ôm lấy khuỷu tay trái, hai cánh tay khoanh trước ngực. Tôi không biết phải làm gì. Tôi muốn về nhà. Ông ta lại thở dài, khạc vô tay, rồi với về phía tôi. Lòng bàn tay khum của ông ta chứa một vũng nước miếng và ông ta xoa lên tôi, đưa tôi vào trong ông ta.

Tôi ở trong ông ta một lúc, sung sướng cực độ vì cảm giác thít chặt trong ông ta nhưng rồi đâm hoảng nên thoái lui. Tôi rút ra nhanh, mặt tôi chắc là xám ngoét. Không phải mình nên đeo bao sao? tôi hỏi. Tôi có coi MTV rồi. Vụ đó đăng đầy trên báo, thậm chí cả ở miền Bắc. Ông ta ngoái qua đỉnh vai trả lời – giọng kẻ cả cũng theo cái cung cách hạ cố như ông thầy Hughes của tôi khi giảng về đa thức với cạnh huyền. Ông ta nói không sao đâu vì tôi mới là người đâm ông ta. Rồi ông ta lại nhổng người, dâng nộp bản thân lần nữa, và nói kiểu gì thì cũng chả sao. Không ai xui tới mức đó lần đầu tiên đâu.

Tôi không ra, vì không dám, nhưng ông ta thì có. Đến cuối cùng, vẻ hấp dẫn từ sự ngây thơ của tôi không còn khơi gợi hứng thú ở ông ta nữa. Ông ta thấy chán những lần nhấp rời rạc của tôi; ông ta kêu tôi đâm mạnh bao nhiêu thì tôi càng bị đẩy ra xa bấy nhiêu, do đầu gối tôi cứ trượt đi trên tấm trải giường rất mịn. Ông ta lật người lại tự xử và ra trên bụng mình. Ông ta nằm ngửa, cặp chân nhẵn nhụi dạng ra, mắt cá gác trên vai tôi, trong khi tôi thì quỳ phía trên ông ta như thể đang cầu nguyện.

Vào buổi sáng, khi mặt trời lên trên vịnh, tụi tôi quan hệ lần nữa, kỳ này chậm hơn. Cơ thể ông ta oằn lại bên dưới tôi, và ông ta giữ lấy cổ tay tôi như thể biết tôi muốn rút ra. Tôi lặng câm khi nghĩ tôi ít ưa ông ta tới độ nào, ghét ông ta tới độ nào, vậy mà tôi vẫn sẽ làm mọi điều ông ta đòi hỏi.

Sau đó tôi quá sợ hãi những cái khăn lông mềm mại, đi theo bộ của ông ta tới mức không dám xài. Tôi tắm vòi sen rồi để cơ thể tự khô. Nhà bếp trắng tinh của ông ta sáng lóa làm tôi chói mắt. Bức tường cuối nhà có lối mở ra khu vườn riêng của ổng và, trong lúc tụi tôi đứng bên kệ bếp, tôi nhìn đám chim mà ông ta gọi là “chim của tôi” lắc lư, và tôi tự hỏi người ta thật sự có thể mua sẻ xanh và sẻ khứu về để cho vui sao.

Tới bữa sáng tôi lần đầu tiên được nếm thứ cà phê mới pha và trái cây cắt miếng sẵn. Tôi xài cái muỗng cà phê ông ta đưa cho, rồi ông ta tức thì rửa nó rồi để lại bên cốc của tôi. Tôi không thích thứ cà phê đắng nghét, nên bỏ thêm đường vô, vậy là ông ta lại đứng lên, rửa cái muỗng, lau khô, rồi gác lại lên dĩa lót cốc của tôi. Tôi bắt đầu lấy cái muỗng đó làm thú vui, bỏ thêm đường dầu không cần, lần nào cũng nhìn ông ta rửa muỗng và để lại xuống dĩa cho tôi. Tôi muốn kể với anh hai. Tôi không bao giờ có thể kể với anh hai. Cà phê giờ lại ngọt quá rồi, tôi mặc kệ cho nó nguội đi.

Ông ta dịu dàng vuốt ve mu bàn tay tôi trong lúc lái xe về phía Tây. Tôi không chịu nổi chuyện đó. Ánh nắng buổi sáng rực rỡ chả bao lâu đã bị bóng mây của Glasgow che phủ. Tôi hỏi về mấy người “bạn” của ông ta – mấy thằng con trai chúng tôi gặp, làm sao ông ta biết họ? Ông ta nhướng một bên chân mày nhàn nhạt và nói họ là “đàn Gà”. Ông ta gặp họ đang làm ăn trên bờ kè Leith, bán trôn nuôi miệng. Rồi ông ta thở hắt ra như thấy khó tin lắm, nói là thật điên rồ khi họ làm vậy, khi mà vài người trong số họ thậm chí còn không cong. Trong lúc vẫn vuốt bàn tay tôi, ông Luật sư giải thích thứ Tư là đêm đặc biệt. “Đêm gia đình,” đàn Gà gọi vậy, thời gian hội họp, ăn bữa thịt nướng, để cho cơ thể nghỉ ngơi.

Tôi nhớ mình bị kẹt xe, tin chắc là sẽ trễ học trong lúc ông Luật sư vọc khóa kéo cái quần denim xanh của tôi. Tôi nghĩ, Bộ ổng không phải đi làm sao – không bấm phiếu chấm công thì cũng không bị rắc rối gì sao? Nhưng lúc tụi tôi dừng lại trước nhà trọ của bà B. thì đã là giữa buổi sáng và ông ta thì vẫn điềm nhiên, thư thái. Trong lúc ông ta nhíu mày nhìn lên tường đá sa thạch đen thẫm, tôi cuối cùng cũng có dịp nheo mắt nhìn góc mặt nghiêng của ông ta. Tôi không biết người nào khác đủ may mắn có thể làm chủ bản thân hoàn toàn như vậy.

Tôi tới trường trễ, người có mùi xà bông của một người đàn ông khác. Đến giờ trưa, tôi cố thủ trong phòng mỹ thuật. Tôi trốn giữa những tiêu bản động vật đang dần phân hủy và bốc mứt cam từ ổ bánh mì nướng rắc bột trắng. Một đám con gái lớp mười bị phạt nhốt trong này – nhà ngục của tụi nó là nơi nương náu của tôi. Tụi nó đang xâu hạt làm vòng tay cho mấy thằng con trai tụi nó thích, một ý tưởng chôm từ đám thiếu niên Mỹ trên ti vi. Tụi nó kết màu đỏ, trắng và xanh lam; những màu sắc Kháng cách, thể hiện tinh thần giáo phái kiêu hãnh. Bất chấp những màu sắc thách thức, nó vẫn là một món trang sức không thể chối cãi, và sẽ không thằng con trai nào ở Glasgow dám đeo mà không sợ lập tức bị ăn đập. Nhưng mấy nhỏ kia có vẻ chăm chú lạ thường và vui lắm.

Cả buổi sáng tôi cứ lờ đờ, không đơn thuần chỉ mệt do đêm trước. Tôi liệng bữa trưa ăn dở vô thùng rác. Hai bên hông nhọn của tôi âm ỉ đau, cơn đau từ nơi tôi đã đập thân mình vào người kia để thỏa mãn ông ta. Mình sẽ lấy cơn đau này làm cớ xin về sớm, tôi nghĩ, trở về căn phòng đơn của mình và ngủ trước khi tới ca trực tối. Tôi hối hận vì đã đi học – đột nhiên bám lấy sách vở thì có vẻ thật trẻ con. Giờ tôi đã là đàn ông. Tôi có cơn đau ở hông chứng tỏ điều đó.

Ai đó đã đâm thủng mắt tiêu bản con gà gô trắng. Nhóm thợ trang sức đầu bên kia phòng đang chúi đầu, thì thào những lời thú tội với nhau, thỉnh thoảng lại rít lên những tiếng cười thô tục. Họ đã thôi không làm vòng tay nữa và đang lấy viết bi xanh trang trí cánh tay nhau, rạch tên của những người yêu dấu lên da thịt. Chẳng mấy chốc mà tay họ sẽ giống như tay những thủy thủ tàu buôn. Tôi lấy khớp tay đẩy gọng kiếng lên trên cái mũi dài, nhìn họ đánh dấu mình vì tình yêu. Tôi thấy lòng hờn ghen.

Khi tôi leo ra khỏi chiếc xe Đức, ông Luật sư đã hỏi nếu người ta hỏi tối qua tôi ở đâu thì tôi sẽ đáp sao, và tôi chỉ nhún vai. Tôi gục đầu trên bàn và nghĩ về những tiếng lòng cô đơn không hồi âm kia. Ông Luật sư đã chen hàng, ông ta đã làm vấy bẩn hết thảy chúng trong tôi.

Tôi nhìn mấy đứa con gái thổi lên tay cho khô mực, trước khi kéo tay áo xuống. Tôi có thể thấy bọn họ đã bôi vẽ đủ thứ lên đó. Thấy họ đã viết sai mấy cái tên. Nhưng có quan trọng gì đâu? Họ sẽ liếm đi những cái tên mình không muốn mang. Rồi sẽ phai đi hết.

Nhìn mấy đứa con gái, tôi nghĩ tới con trai ông chủ trại, người thiếu niên miền cao viết thư như thể bản thân không xứng đáng nhận hồi âm. Tôi chưa hề viết gì trả lời cho cậu. Nỗi buồn của cậu dường như làm nỗi buồn của tôi thêm chất chứa. Tôi chưa bao giờ có thể đối mặt với nó.

Như vậy là tàn nhẫn về phần tôi. Tôi nóng ran vì nỗi hổ thẹn mới dội đến và ngồi một lúc lâu trát từng lớp từng lớp hồ dán lên lòng bàn tay trái. Cuối cùng, tôi ngồi thẳng dậy bên cái bàn bị vẽ bậy đầy lên. Tôi xé một trang giấy trong cuốn bài tập và ấn cái núm màu hồng trên cây viết nhiều màu.

“Hi Gregor,” tôi viết, mà không nghĩ trước sẽ viết gì tiếp theo. “Xin lỗi mình không trả lời sớm hơn. Mình sẽ kể lý do sau. Nhưng đầu tiên cậu kể về ngọn núi của cậu đi. Cậu có leo lên đó được không? Cậu từng nhìn thấy thứ gì đẹp nhất khi đứng trên đỉnh núi?”

Khánh Nguyên dịch

 

(Đăng lần đầu trên New Yorker số ngày 13-1-2020.

Cảm ơn tác giả Douglas Stuart đã đồng ý cho Zzz Review dịch đăng truyện ngắn này.)

Chấm sao chút:

Đã có 1 người chấm, trung bình 5 sao.

Hãy là ngôi sao đầu tiên của chúng tôi <3

Người góp chữ

Khánh Nguyên

Too gay to function.

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi

Be the first to comment

Bạn nghĩ sao?

%d bloggers like this: