Những gì mình thấy: Chuyện của một chàng lính trẻ ở bệnh viện dã chiến

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi
Thời gian đọc: 24 phút

Chào mọi người, mình là Hoàng, và mình là một “chú bộ đội” đang công tác tại Bệnh viện dã chiến Củ Chi. Đây là nơi tiếp nhận các trường hợp được xác định dương tính với COVID-19 hoặc nghi nhiễm với dịch bệnh trên (F1, F2…) vào điều trị và cách ly trong 14 ngày.

Chắc hẳn không còn ai xa lạ với cái tên “hot trend” nhất năm 2020 này: COVID-19. Đến bây giờ, các bạn có thể đã có đủ các kiến thức cơ bản để hiểu về căn bệnh này như: COVID-19 là gì, nguy hiểm ra sao, lây nhiễm như thế nào, có thể để lại tác hại gì, làm cách gì để phòng ngừa, làm cách gì để chữa trị khi mắc phải… Riêng mình thì mình gần như đã thuộc lòng những nguyên lý phổ thông này rồi, vì mình cứ mãi nghe cấp trên “quán triệt” nó suốt mấy tháng nay. Thế nhưng các bạn có bao giờ muốn biết Bệnh viện dã chiến Củ Chi có gì khác mà trên báo đài, truyền thông không nói đến không? Những điều mà các bạn tò mò phía sau lớp tường kia, phía sau dải băng phân cách kia, phía sau bộ đồ blouse trắng xanh kia, là những gì đang diễn ra hằng ngày không?

Nói đến đây, một số bạn/anh/chị là bác sĩ, điều dưỡng viên, hộ lý đã từng công tác tại bệnh viện dã chiến Củ Chi sẽ rất vênh khi nghĩ mình đã biết đáp án và tò mò xem thằng nhóc này sẽ ba hoa gì đây, không biết có thêm mắm thêm muối cho khuếch đại câu chuyện lên không? Nhưng các bạn, các anh/chị yên tâm, mình sẽ chỉ nói những gì mình biết, chứng kiến và trải nghiệm thôi, và hiển nhiên nó sẽ không thể đầy đủ, chân thực bằng những người trực tiếp trải nghiệm được rồi.

Vậy mình biết gì về bệnh viện dã chiến mà đem ra đây chia sẻ với mọi người? Thậm chí mình còn không rõ mọi việc bằng bác sĩ, điều dưỡng viên, hộ lý ở đây nữa chứ? Thì mình cũng bật mí luôn, mình tuy công tác tại Bệnh viện dã chiến Củ Chi thật, nhưng đơn vị chính quản lý mình chính là Trường Quân sự, cũng vì lý do này mình sẽ chủ yếu đánh mạnh về lực lượng chiến sĩ đang phục vụ công tác tại Bệnh viện nhiều hơn là nói về y bác sĩ, điều dưỡng viên ở đây. Tạm gác về chuyện bệnh viện một tí nhé, mình sẽ nói sơ về đơn vị chính của mình là Trường Quân sự cho các bạn nào chưa biết về nó và cũng tò mò muốn biết thêm.

Mình nghĩ rằng đa phần mọi người nghe đến cái tên Trường Quân sự thì sẽ nghĩ ngay đến cái chỗ ở làng Đại học (Thủ Đức) ấy nhỉ? Chỗ đó khá nổi và tập trung phần lớn sinh viên lên học Quốc phòng An ninh nhiều. Nhưng trường mình không phải là chỗ đó đâu, trường mình tuy được đặt tại Củ Chi, nhưng khi huấn luyện sinh viên thì sẽ huấn luyện tại Gò Vấp (đoạn ở đường Quang Trung) ấy. Nói đến đây, chắc một số bạn sẽ mang máng nhận ra ha. Trường Quân sự là đơn vị trực thuộc Bộ Tư lệnh Thành phố Hồ Chí Minh, cũng giống như Trung tâm Giáo dục Quốc phòng An ninh Đại học Quốc gia TPHCM (Thủ Đức), đây là nơi thường xuyên tiếp nhận học sinh sinh viên của các trường Đại học, Cao đẳng ở khu vực phía Nam vào học Quốc phòng An ninh. Nói vậy cho các bạn dễ hình dung, xác định được Trường Quân sự là gì. Nhưng đối với một số bạn là du học sinh, đi công tác từ nước ngoài về hay từng từ Đà Nẵng vào cách ly tại đây thì sẽ quen thuộc với cái tên Trường Thiếu sinh quân hơn. Cơ bản là vì chỗ các bạn cách ly chính là khuôn viên của Trường Thiếu sinh quân. Nhưng thật ra Trường Thiếu sinh quân bây giờ đã giải thể, và sát nhập quy mô vào Trường Quân sự Thành phố rồi, nhưng cái cổng thì chưa đổi tên đấy thôi. Nếu các bạn check-in hoặc tìm kiếm trên bản đồ thì vẫn tìm thấy Trường Thiếu sinh quân hiện trên đó, nhưng không tìm được Trường Quân sự đâu cả, mình cũng chẳng hiểu vì sao đâu, chắc chưa được cập nhật lên ấy mà. Nói đến đây chắc các bạn cũng hiểu sơ sơ Trường Quân sự là cái gì, ở đâu và chức năng nhiệm vụ của nó là gì nhỉ.

Nhưng năm nay, cái năm 2020 oái oăm này, Trường Quân sự từ môi trường giáo dục đào tạo đã phải gánh thêm một nhiệm vụ mới, chưa từng có tiền lệ, chưa từng xuất hiện trong lịch sử của trường: Đóng vai trò là một trong những đơn vị chủ chốt trong công tác phòng, chống dịch bệnh COVID-19 tại khu vực Thành phố Hồ Chí Minh. Nhiệm vụ đầu tiên mà Trường Quân sự phải đảm nhiệm là lập tức thành lập Bệnh viện dã chiến Củ Chi và Khu cách ly tập trung để nhanh chóng tiếp nhận người bệnh. Thời gian bắt đầu nhiệm vụ là ngày 10/02/2020, lúc này Bệnh viện đã đưa vào sử dụng trước 100 giường bệnh. Chỉ sau đó 5 ngày, lực lượng chiến sĩ được điều động liên tục, toàn bộ vật chất đặc thù của quân đội đều phải được di dời, để phòng trống và bố trí giường bệnh, với tổng số 300 giường tại bệnh viện và 350 giường tại khu cách ly tập trung. Đây là một thành quả ấn tượng đối với mình, vì việc này thật sự không hề dễ dàng. Do Trường Quân sự đặc thù đã là một môi trường quân đội, các vật chất không hề phù hợp, thuận tiện và khả quan để thiết lập bệnh viện, nói chi lại thêm áp lực từ cấp trên, thời gian gấp gáp, số ca bệnh đông đảo, lực lượng hạn chế… Vì vậy, khi bệnh viện đi vào hoạt động, mình cũng hơi lo lắng không biết có thể đi vào ổn định lâu dài hay không. Lúc này lực lượng bác sĩ chính trực ở đây chủ yếu là bác sĩ được điều lên từ Bệnh viện Nhiệt đới, có chuyên môn cao, rất ít các bác sĩ trẻ ở đây. Đây là giai đoạn đầu, mà đã là giai đoạn đầu thì sẽ có hàng trăm rắc rối đẻ ra, cũng chính là thời điểm mình được bổ nhiệm thêm một số công tác chuyên môn để hỗ trợ công tác phòng, chống dịch bệnh tại bệnh viện dã chiến Củ Chi. Đó là lý do vì sao mình thuộc quyền quản lý của Trường Quân sự chứ không phải của Bệnh viên dã chiến như một số bạn chiến sĩ khác. Sự khác biệt thì tí mình sẽ nói sau nhé, vì mãi đến giai đoạn sau, các bạn chiến sĩ khác mới tham gia hỗ trợ bệnh viện và khu cách ly.

Ở giai đoạn đầu, mọi sự tập trung chủ yếu nằm tại bệnh viện dã chiến Củ Chi, khu cách ly hầu như không có gì biến động, hầu như chỉ là các ca cách ly thông thường. Khó khăn thì không thể tránh khỏi rồi, vì đây là lần đầu tiên Quân đội và Y tế phối hợp với nhau để cùng thực hiện một nhiệm vụ chung. Những thao trường huấn luyện đầy cây cỏ buộc phải phát quang sạch sẽ để tạo không gian trống cho bệnh viện. Những vật chất của bộ đội như giường sắt, tủ súng, cuốc xẻng… sẽ phải di dời đến một nơi khác, nhường lại các phòng ấy để sửa chữa, tân trang thành phòng bệnh đạt tiêu chuẩn. Các giảng đường trở thành nơi điều hành chính của bệnh viện. Các khu thể thao, bãi tập, phòng nghỉ… phải trở thành nơi đặt các phòng điều trị chuyên biệt, phòng áp lực âm, khu xử lý chất thải, khu tập kết vật dụng y tế, và chỗ nghỉ của bác sĩ. Vì vậy, bản thân các chiến sĩ như tụi mình không biết phải làm gì, vì bê ra thì dễ, nhưng bố trí thì phải có đội ngũ bác sĩ chuyên môn hướng dẫn sắp xếp và lắp đặt, và đây hoàn toàn là những nhiệm vụ xa lạ, lần đầu thực hiện, chưa từng được huấn luyện trước đó. Tại thời điểm này, lực lượng chủ yếu là các bạn chiến sĩ đến từ Trung đoàn Gia Định (Quận 12) được điều động lên để công tác. Do Trường Quân sự chủ yếu là đội ngũ giáo viên, không phải đơn vị chiến đấu nên không có chiến sĩ nhé, chỉ toàn sĩ quan lớn tuổi thôi hà. Các bạn chiến sĩ này chỉ ở lại trong thời gian ngắn, đến khi bệnh viện xây dựng hoàn tất thì tất cả đều rút về lại quận 12 để thực hiện nhiệm vụ riêng của họ. Trên trường lúc này chỉ còn lại bác sĩ, nhà trường buộc phải cắt cử lực lượng nhỏ bên Đại đội 14, trực thuộc Trung đoàn Gia Định sang hỗ trợ bệnh viện, giữ vai trò là hộ lý, y công. Đại đội 14 cũng chính là đơn vị đơn lẻ tọa lạc tại Trường Thiếu sinh quân cũ (tức Khu cách ly tập trung) ấy, không đóng quân tại quận 12, nên đó là lý do vì sao nhà trường cử các bạn này sang. Lúc này, những bạn chiến sĩ này từ việc huấn luyện súng ống, lăn lê bò trườn, làm nông, chăn nuôi, thì phải được tập huấn để trở thành nhân viên hộ lý như: học cách kiểm tra nhiệt độ, nhịp tim, đo huyết áp, cách đọc các chỉ số trên máy, cách nhận biết biểu hiện của bệnh, ghi chép hồ sơ bệnh án, cập nhật thông tin người bệnh… Ngoài ra họ còn đảm nhận thêm công tác vệ sinh, dọn dẹp, phân loại rác thải, phân phát cơm cho người bệnh… Đa phần khối lượng công việc đòi hỏi những bạn hộ lý này phải tiếp xúc trực tiếp với người bệnh, và tuyệt đối tuân thủ các biện pháp phòng ngừa dịch bệnh gắt gao.

Sau một thời gian bệnh viện hoạt động ổn định thì nhà trường chuyển sang khu cách ly. Tuy đây không phải là nơi tập trung các ca nguy hiểm, chủ yếu là nghi nhiễm chéo (F2, F3,…), nhưng lại là nơi tập trung rất đông người dân, với mọi tầng lớp, giai cấp, thành phần nên công tác quản lý khá là phức tạp. Hầu như người dân đến đây đều là diện buộc phải tuân theo quy định của Chính phủ, yêu cầu lập tức vào cách ly, ít người tự nguyện báo cáo để vào, nên số lượng người dân mang tâm lý nặng nề khi đến cách ly là đa số. Vậy nên, tuy công tác ít nguy hiểm về mặt bệnh lý, nhưng lại nguy hiểm về mặt chính trị, đòi hỏi người phụ trách ở đây phải cực kỳ mềm dẻo, đủ thông cảm và thuyết phục được người dân tuân theo quy định chung của Khu cách ly, và cả của Quân đội. Bên đây lực lượng bác sĩ rất ít ỏi, chủ yếu là đội ngũ đến từ HCDC – Trung tâm kiểm soát bệnh tật TP. Hồ Chí Minh quản lý và điều hành trực tiếp. Lực lượng phục vụ toàn bộ là các bạn chiến sĩ còn lại của Đại đội 14, vừa đóng quân, vừa phân công quân số phục vụ bệnh viện. Nhiệm vụ của các bạn này cũng tương tự như các bạn hộ lý bên Bệnh viện dã chiến, nhưng có phần ít nguy hiểm hơn, bù lại thì lại mệt hơn, cực hơn, khó hơn. Mệt hơn là do khối lượng người dân đến cách ly rất đông và ra vào liên tục, đòi hỏi công tác dọn dẹp, chuẩn bị, phục vụ hầu như thường xuyên. Cực hơn là do khoảng cách giữa cách tòa nhà rất xa đơn vị, lại chịu cái nắng to hơn bên Bệnh viện (do đường đi ít cây hơn), số phòng lại nhiều hơn, giờ giấc tiếp nhận lại linh động, nên công tác chuẩn bị đôi khi rơi vào tình huống đột xuất, không kế hoạch. Khó hơn là do người dân ở đây thuộc đủ mọi thành phần, mỗi người một nhu cầu, một lối sống, một thói quen, đòi hỏi các bạn chiến sĩ phải luôn linh hoạt, tùy từng đối tượng người bệnh mà có cách bố trí phòng ốc khác nhau, giờ giấc khác nhau, lời nói khác nhau, nhất là những người dân là người nước ngoài, làm việc giao tiếp trở nên khó khăn và trắc trở hơn bao giờ hết, đã vậy các bạn hầu như phải tự mình xử lý phần lớn nhiệm vụ do không có đội ngũ y, bác sĩ, điều dưỡng viên theo sát hỗ trợ như bệnh viện. Nếu so sánh, các bạn có thể hình dung khu Bệnh viện dã chiến là một khu hành chính với các luật lệ rõ ràng, nhu cầu được giải quyết thỏa đáng và nhân viên đông đảo; thì khu cách ly tập trung lại như một trung tâm thương mại, với đủ loại hình, đủ nhu cầu, nhưng lại ít nhân viên. Chính vì vậy, mình luôn có cảm giác bệnh viện dã chiến có một áp lực vô hình, không khí căng thẳng mỗi khi mình làm việc trực tiếp với họ. Ngược lại, khi đến Khu cách ly thì mình lại thấy rất gần gũi, thoải mái và khi làm việc cùng thì mình cũng nhiệt tình hơn.

Xong phần giới thiệu và mô tả sơ lược thì mình đoán các bạn cũng có thể hiểu rõ quy mô bệnh viện và khu cách ly như thế nào rồi nhé. Bệnh viện thì gồm Ban lãnh đạo bệnh viện, cùng đội ngũ y bác sĩ, điều dưỡng viên và các bạn chiến sĩ trong vai trò hộ lý, hay còn gọi là y công. Khu cách ly thì gồm Ban điều hành, một số điều dưỡng viên và hầu hết là các bạn chiến sĩ hộ lý. Nói sâu về bác sĩ thì mình không tự tin là đủ hiểu nhiệm vụ chuyên môn của họ, mặc khác các bạn có thể dễ dàng tìm hiểu những gì họ đang làm ở bệnh viện dã chiến trên các mặt báo, mặt sách, họ đã được nhắc đến rất nhiều rồi. Còn ở bài viết này, mình chỉ nói đến những gì ở khía cạnh là người bác sĩ, là người điều dưỡng viên, là người đến cách ly không hoặc chưa biết đủ về bọn mình thôi.

Trải qua hơn nửa năm chống chọi với dịch bệnh, cao trào là qua 2 đợt bùng dịch lớn vào đầu năm và tháng 8 vừa rồi, mỗi đợt đều có những khó khăn riêng, những vấn đề riêng và những kỷ niệm riêng. Giai đoạn đầu tiên, chủ yếu lượng người đến bệnh viện là người nước ngoài, đa số là người có quốc tịch Hàn Quốc (do dịch bùng nổ lớn ở Hàn Quốc). Lúc này, hẳn các bạn cũng có nghe một số thông tin người Hàn Quốc từ chối cách ly tại Việt Nam hoặc đòi hỏi phải được cách ly ở khách sạn, cũng như từ chối nhập cảnh Việt Nam, yêu cầu được trở về nước. Trước những thông tin đó, mình cảm thấy có chút lo lắng và ác cảm với người Hàn, và hầu như ít tiếp xúc với họ trong thời gian đầu, không biết những bạn hộ lý có như mình không. Nhưng sau đó, do nhu cầu nhiệm vụ, mình cũng phải tiếp xúc và xem xét họ thì không như mình nghĩ. Những người bạn Hàn Quốc mình gặp rất dễ chịu, cởi mở và hầu như rất hài lòng với những gì họ đang được nhận. Đó là một dấu hiệu đáng mừng và giúp mình thay đổi quan điểm, không nên nhìn nhận mọi việc quá sớm và quá tin vào những gì mình được nghe mà chưa kiểm chứng. Và đây cũng là lần đầu tiên các bạn chiến sĩ phải tập thực hiện những nhiệm vụ mới, không thuộc chuyên môn đó giờ, và phải thực hiện với cả người nước ngoài. Thật là một thách thức khó khăn. Làm việc với người Việt lúc nào cũng sẽ dễ dàng và thuận tiện hơn rồi, vì người nước ngoài nhiều khi họ muốn gì đó cũng khó mà hiểu ý ngay và đáp ứng được liền. Cũng may là họ vẫn thông cảm và chờ đợi. Điều khiến mình ngạc nhiên ở hầu hết người nước ngoài khi đến đây cách ly là họ rất văn minh, lịch sự và cố gắng hòa đồng nhất có thể. Tất nhiên vẫn sẽ có một số trường hợp “khó tính” nhưng không đáng kể và gây khó dễ cho tụi mình. Về sau thì lượng người Việt vào đông hơn nhưng lúc đó công việc đã quen, mọi thứ dễ dàng hơn hẳn, sự chủ động được các bạn hộ lý nắm bắt.

Mình thì thích qua khu cách ly hơn, vì như mình đã nói ở trên, khu bệnh viện luôn tạo cho mình cảm giác căng thẳng và nghiêm túc quá, nên mình cũng có hơi áp lực khi làm việc ở đây, chỉ khi có nhiệm vụ thì mình mới qua bệnh viện làm việc. Ở khu cách ly thì người dân đa dạng hơn nhiều, lại đến từ nhiều quốc gia, nhiều tầng lớp, nhiều giai cấp, nhiều thành phần. Hôm nay mình có thể gặp toàn những chuyên gia tới từ các tổ chức khoa học đang đi công tác nhưng phải vào đây cách ly. Ngày mai mình lại gặp các bạn trẻ là du học sinh ở các nước về đây cách ly. Có thời điểm mình chỉ gặp toàn người Việt là những công dân đang xuất khẩu lao động ở nước ngoài về. Có thời điểm mình được gặp những người dân là người Việt Nam từ các tỉnh thành lên đây cách ly. Thường họ vào theo đợt nên đa số đều là những người đi cùng một nơi rồi vào đây cách ly chung nên họ khá hiểu nhau và biết nhau từ trước. Nhưng với tụi mình thì họ đều là những người lạ, những người khác tầng lớp, khác hoàn cảnh, khác giai cấp, nên cũng không ít bạn hộ lý gặp trở ngại khi tiếp xúc, bắt chuyện. Mình thì may mắn vì trời cho tính cách hòa đồng, niềm nở nên cũng hay “xí xọn” gặp gỡ người dân ở đây, và cũng kết bạn được không ít bạn mới. Nhờ vậy, mình cũng có cơ hội tìm hiểu được nhiều người hơn, nghe được nhiều câu chuyện hơn, hiểu được nhiều nền văn hóa hơn. Đi lính như bọn mình thì thật sự trong khoảng thời gian này gặp được nhiều người ngoài như vậy là một may mắn đó. Một doanh trại quân đội đơn thuần thì làm gì cho người ngoài vào trong, quanh năm suốt tháng cũng chỉ công tác trong đơn vị, làm gì được ra ngoài gặp người này người kia. Nhất là mấy lúc được gặp các bạn nữ, các bạn chiến sĩ tỏ ra hăng hái hẳn, ai cũng tranh nhau đi phát cơm phòng ấy, lúc nào cũng lui qua lui lại để xem các bạn nữ có cần nhờ gì không để giúp. Những lúc như thế này lại thấy công việc nhẹ nhàng hơn, bớt nhàm chán hơn, thời gian trôi nhanh hơn.

Khi đến đây cách ly, người dân vẫn được tự do ra khỏi phòng, xuống sân chơi thể thao, hít thở không khí trong lành đặc trưng của doanh trại quân đội, tất nhiên là vẫn trong khu vực được quy định, không được vượt qua khỏi dải băng phân cách để đảm bảo an toàn. Những buổi chiều, người dân thường xuống sân chơi cầu lông, đá cầu, ngồi nói chuyện, đàn hát cùng nhau. Cầu lông đâu ra thì phải nhờ công sức của mấy bạn hộ lý đi ra căn tin mua hộ rồi. Và vậy đấy, họ từ những con người xa lạ lại vì cơn đại dịch mà có duyên tụ họp lại đây, vô tình thành bạn. Những ngày cách ly bỗng dưng như chuyến cắm trại xa nhà, đến và trải nghiệm cuộc sống tự lập, sống trong môi trường tập thể, sống có quy tắc và giờ giấc quy định. Cái tiếng “Khu cách ly tập trung” khô cứng, tưởng chừng phải chịu sự gò bó trong những đợt kiểm tra sức khỏe liên tục, mất đi tự do mọi ngày, mất đi không gian riêng tư, nghe theo những quy định nghiêm ngặt của bác sĩ, thì lại trở nên thú vị lạ thường. Những trải nghiệm này mình tin là họ sẽ nhớ mãi không bao giờ quên. Tuy không thể sánh bằng kỷ luật quân đội, nhưng những ngày này sẽ cho họ trải nghiệm một phần nào đó cách sống cùng tập thể, bỏ qua cái tôi của bản thân và nghĩ đến lợi ích chung nhiều hơn. Có những bạn chia sẻ với mình vẫn muốn được ở lại thêm vài ngày nữa vì vẫn còn ham vui, chưa muốn về nhà. Ôi trời, đi tránh dịch bệnh chứ có phải đi du lịch đâu mà không chịu về!

Còn chiến sĩ tụi mình á? Những lúc họ vui chơi thì chỉ đứng ngoài dải băng rồi nhìn họ chơi đùa thôi. Nhiệm vụ của chiến sĩ là phải luôn túc trực để có thể kịp thời giải quyết mọi vấn đề đột xuất, ứng phó các tình huống khẩn cấp mà. Các bạn nào không trực thì có thể chơi thể thao bên ngoài như đá banh, bóng chuyền… tuyệt đối không được đi vào khuôn viên của người cách ly. Ranh giới đều phải được chia ra rõ ràng, và duy trì như thế suốt thời gian qua. Khi bước vào khu vực cách ly là phải mặc đủ đồ bảo hộ, găng tay, khẩu trang, xịt khuẩn đầy đủ rồi mới được vào trong làm nhiệm vụ. Và thật sự, mình vẫn luôn ám ảnh cảm giác mặc đồ bảo hộ. Mặc vào là mồ hôi mẹ, mồ hôi con thi nhau chảy. Hơi thở bị khẩu trang cản lại khiển nhịp thở loạn cả lên, khó chịu lắm. Khí bay lên từ mũi làm mờ cả kính nhựa, nếu không thở ổn định là không thấy đường mà đi luôn. Nói chung, việc mặc đầy đủ đồ bảo hộ đi công tác không hề dễ chịu và thoải mái tí nào. Ấy vậy mà các bạn hộ lý và đội ngũ bác sĩ, điều dưỡng viên phải mặc đồ đó thường xuyên, hằng ngày mỗi khi đi công tác đấy. Nhất là các bạn hộ lý, phải mặc đồ như vậy để bưng hàng trăm phần cơm đến từng hành lang một cho người dân. Rồi phải mặc như vậy đề dọn dẹp vệ sinh trong phòng bệnh, xịt khuẩn khắp nơi. Có lúc còn phải bưng bê đồ đạc dùm người dân, họ cũng phải cố gắng bỏ qua sự bứt rứt của bộ đồ mà hết lòng nhiệt tình giúp đỡ. Có những buổi trưa nắng, họ phải băng qua khoảng sân trống chỉ để mang một cái gối nằm, dăm ba ly nước, vài cái khẩu trang cho người dân trong bộ đồ bảo hộ phiền phức đó.

Công việc tuy đã quen theo thời gian, kinh nghiệm và sự chủ động cũng đã có, nhưng khó khăn thì vẫn là khó khăn, chỉ có thích nghi dần và giải quyết khó khăn tốt hơn thôi. Đối với chiến sĩ tụi mình, mỗi ngày đều phải đảm bảo dọn dẹp vệ sinh 2 lần là sáng và chiều, còn cơm thì đủ 3 cữ. Dọn dẹp vệ sinh là bao gồm cả quét nhà, lau sàn, xịt khuẩn, chà rửa nhà vệ sinh, thu gom rác thải, mọi thứ tất tần tật phải được sạch sẽ và kiểm soát tốt môi trường, không để dịch bệnh lây lan hay phát triển. Cơm thì phải đem giao đầy đủ không thiếu phần nào, giao hết toàn bộ cho người dân rồi mới đến lượt mình ăn. Có khi người dân đến quá đông, hoặc xe cơm đến trễ, cả bọn giao xong cơm thì tới cơm của mình cũng đã nguội, không còn ngon lành nữa, nhưng vẫn phải ráng ăn để có sức làm việc. Những lúc có đợt tiếp nhận đột xuất, số lượng đông, lực lượng hộ lý lại “vác giò lên cổ”, vội vã gác lại hết việc riêng mà dọn dẹp phòng ốc cho nhanh để kịp chuẩn bị xong cho người dân vào ở. Có nghĩa là, người dân khi đến đây là chỉ một bước vào phòng, không phải bận tâm phòng sạch hay dơ, thiếu thốn gì không, lo lắng gì không. Ấy vậy mà vẫn có nhiều người không hiểu được những điều này, quen với lối sống đủ đầy bên ngoài, vào đây đòi hỏi rất nhiều, lại dè bỉu chê tới chê lui, khiến các bạn hộ lý vừa lúng túng không biết xử lý thế nào, vừa chạnh lòng vì công sức mình làm bị phủi bỏ. Chưa kể, có những đợt người dân đến vào lúc nửa đêm, họ lại phải gác lại giấc ngủ ngon của mình, đôn đáo tất bật chuẩn bị phòng ốc đàng hoàng, tươm tất như thường. Những lúc đến đột xuất, chắc chắn cơm sẽ không báo kịp cho bên cung cấp, và cách giải quyết duy nhất mà các bạn chiến sĩ có thể làm là nhường lại phần cơm của mình cho người dân, làm sao miễn đủ cho người dân là được, còn tụi mình thì lại tiếp tục làm bạn với “mỳ tôm”. Có những lúc quá đông, tụi mình còn phải chạy đi xin cơm của các bộ phận khác không liên quan để có đủ suất cơm cho người dân nữa. Nói chung, người dân đến đây cách ly là sẽ được đảm bảo nhu cầu ăn ở tuyệt đối, tuyệt đối ở đây là trong mức tốt nhất tụi mình có thể làm nhé. Mọi người đến đây cách ly là đang tuân theo quy định của Chính phủ, là đến để đảm bảo không lây nhiễm dịch bệnh ra cộng đồng, là đến để giữ bản thân an toàn trong mùa dịch, vậy nên những gì quân đội và nhà nước đang làm là những điều tốt nhất mà họ có thể mang đến, hãy hiểu cho tụi mình.

Đến đây cách ly và điều trị thì mọi người sẽ thấy các bạn chiến sĩ phục vụ tại đây rất niềm nở, lạc quan, vui vẻ và hòa đồng. Họ không chỉ gần gũi, ân cần, chu đáo với bệnh nhân, người dân đến cách ly, mà họ cũng rất thân thiết với bác sĩ, điều dưỡng viên ở đây nữa. Không khó để thấy hình ảnh chiều chiều bác sĩ và hộ lý cùng nhau chạy bộ, mọi người chơi đánh cầu lông, đá cầu cùng nhau. Có hộ lý còn đạp xe đạp chở bác sĩ đi dạo vòng quanh sân trường nữa cơ. Mỗi đợt cử bác sĩ và điều dưỡng viên lên công tác thì thường là kéo dài khoảng 5 tuần là sẽ đổi đợt khác lên thay thế. Nhưng cũng không ít bác sĩ vì thích môi trường nơi đây mà tình nguyện xin tiếp tục cống hiến tại bệnh viện và khu cách ly, mặc cho tình hình dịch bệnh vẫn đang nguy cấp, lượng bệnh nhân vẫn còn nhiều, gia đình vẫn còn chuyện riêng chưa giải quyết. Họ không ở đây vì ham vui, họ tiếp tục ở đây là vì họ muốn tiếp tục cống hiến, tiếp tục được góp sức vào đại cuộc chung của cả nước, và muốn được tiếp tục trải nghiệm những kỷ niệm đẹp ở đây. Còn riêng về phía các bạn chiến sĩ đang đảm nhiệm công tác hộ lý tại bệnh viện và khu cách ly thì đây là một quãng thời gian thật sự khó nhai. Nhìn các bạn vui vẻ vậy thôi chứ thật ra mỗi bạn chiến sĩ đều đang có những tâm tư, nguyện vọng không lời đấy.

Khi đi lính, nhất là lính nghĩa vụ đóng quân tại thành phố, thì cuối tuần người nhà sẽ lên thăm và mang đồ ăn ngon lên để bồi bổ cho “chú bộ đội” nhà mình. Nhưng mùa dịch bệnh, đơn vị hầu như cấm trại thường xuyên, nội bất xuất, ngoại bất nhập. Các bạn chiến sĩ phải luôn thay phiên nhau trực ở bệnh viện và khu cách ly. Do môi trường phòng dịch đặc biệt, lại có lệnh giới nghiêm của Thành phố, nên người nhà sẽ không được lên thăm, cũng hạn chế việc tiếp tế vật chất vào cho chiến sĩ. Ở xa nhà, không được ra ngoài đường, không có điện thoại liên lạc, suốt hai năm chỉ có doanh trại và doanh trại, nên cuối tuần được gặp người thân, được gặp bạn bè, được ăn ngon đúng món mình thích, là một niềm an ủi lớn lao. Mỗi tuần đều chỉ mong trôi qua thật nhanh, mau mau đến cuối tuần để còn được gặp người thân, gia đình, bạn bè mà chia sẻ những chuyện vui buồn suốt một tuần qua. Nhưng do dịch, mà các bạn phải ngậm ngùi xa luôn cả gia đình, đối mặt với những khó khăn, nguy hiểm, tập trung hoàn thành thật tốt nhiệm vụ. Đau nhất là có bạn không thể về đưa tiễn người thân mất, kìm nén cơn đau trong lòng mà lo cho nhiệm vụ chung của toàn đội. Những ngày phép sẽ không được giải quyết, và chỉ mong cho dịch bệnh kết thúc, năm nay trôi nhanh để sớm được đoàn tụ với gia đình. Và còn nhiều nhiều những tâm tư, nguyện vọng, những hi sinh thầm lặng mà các bạn chiến sĩ đang ngày đêm gánh vác, sẻ chia cùng nhau, mà chỉ có tụi mình nói ra thì mọi người mới có thể thấu hiểu được.

Thời gian qua, thật may mắn khi mà vào những đợt dịch lớn như thế này, các mạnh thường quân đã chung tay quyên góp và ủng hộ những món quà ý nghĩa để tiếp thêm động lực cho tụi mình. Đó có khi là tiền, có khi là thực phẩm, có khi là nước uống, rồi khẩu trang, găng tay, nước rửa tay… đủ thứ hết. Những món quà này đã an ủi anh em tụi mình rất nhiều, giúp tụi mình cảm thấy bớt đơn độc hơn trên hành trình thực hiện nhiệm vụ bảo vệ sức khỏe cộng đồng. Mình biết, ngoài đơn vị của mình, vẫn còn nhiều chỗ khác cũng đang đảm nhận nhiệm vụ phòng dịch và có khi còn khổ cực, thiếu thốn hơn bọn mình nữa. Những vật chất này không thể đáp ứng được hết tất cả mọi nơi, chỉ mong chúng sẽ được sử dụng hợp lý, đúng người, đúng mục đích, đúng thời điểm. Mình thay mặt các cán bộ, đội ngũ y bác sĩ, điều dưỡng viên, hộ lý và chiến sĩ, xin gửi lời cảm ơn chân thành nhất đến các quý mạnh thường quân đã hỗ trợ, bên cạnh đơn vị suốt thời gian qua.

Những khó khăn hàng ngày thoạt đầu sẽ còn bỡ ngỡ, nhưng thời gian sau có kinh nghiệm rồi thì mọi chuyện đơn giản hơn nhiều. Thế nhưng, trên một chặng đường dài thì không thể nào tránh khỏi những thiếu sót, những vướng mắc, những thách thức xảy ra. Mỗi lần có đợt người dân đến cách ly hay điều trị thì chỉ mong sẽ gặp được những người dễ chịu, biết thông cảm, biết lắng nghe. Vì những gì chúng mình đang làm, chỉ là làm theo nhiệm vụ, làm theo chỉ thị cấp trên và cố gắng tận tâm chu đáo hết sức cho người dân, chứ không thể nào làm hài lòng hết được tất cả. Nhớ có đợt, người dân hết thời hạn 14 ngày, nhưng kết quả xét nghiệm về muộn, làm lỡ chuyến bay, chuyến tàu, phải hủy vé, phải hủy hẹn, lộn xộn lịch trình, khiến họ bức xúc và lên tiếng gay gắt. Lúc đó mình thật sự cũng hơi bối rối, không biết phải giải thích với họ thế nào. Đúng là quy trình là yêu cầu người dân cách ly 14 ngày, nhưng nói đúng ra thì phải trải qua ba lần xét nghiệm cho ra cẩ ba lần âm tính thì mới được rời khỏi khu cách ly, 14 ngày chỉ là số ngày mà bệnh có thể bộc phát, tức sau 14 ngày bệnh mới bộc phát là chuyện có thể xảy ra. Thế nhưng nhóm người lúc ấy đã đơn phương mặc định cứ hết 14 ngày là sẽ kết thúc cách ly, được trở về xã hội. Vậy nên khi kết quả về trễ đã dẫn đến chuyện rắc rối về lịch trình và vé tàu xe. Riêng về việc cho ra kết quả xét nghiệm, thì đây lại thuộc chức trách của một đơn vị khác, đó là Viện Pasteur. Mỗi ngày Viện Pasteur tiếp nhận khối lượng mẫu xét nghiệm rất lớn, trung bình khoảng hơn 20.000 mẫu, vậy nên xảy ra tình trạng quá tải dẫn đến chậm trễ một số nơi là điều dễ hiểu. Chỉ hi vọng mọi người có thể vì lợi ích chung mà cùng nhau tìm hướng giải quyết tốt nhất, đồng thời cập nhật thông tin xác thực từ bệnh viện hoặc khu cách ly trước khi quyết định đặt vé hay xếp lịch.

Vừa hết rắc rối này là lại thêm rắc rối khác. Đó là vụ việc căntin tự ý nâng giá quá cao so với thị trường khi bán cho người dân. Vụ việc này xảy ra vào đợt tháng 8 vừa rồi, cũng khiến toàn hệ thống chính trị chao đảo không ít. Mọi thứ bắt đầu khi chủ căntin tự ý nâng giá và bán cho người đến cách ly với giá cao ngất ngưởng. Phía bệnh viện và nhà trường không hề biết điều này, các chiến sĩ hộ lý chỉ có nhiệm vụ đem hàng đến và lấy tiền rồi gửi lại căntin nên cũng không biết số lượng và giá tiền cụ thể thế nào, chỉ biết số tiền tổng phải đưa căntin là đúng như vậy. Số lượng người mua thì đông, có người thì để yên, có người thì bức xúc, thế nhưng thay vì báo cáo lại cho Ban Lãnh đạo khu cách ly hoặc các chiến sĩ trực ban thì có một bạn lại đưa những tin này lên trang cá nhân facebook và đổ lỗi cho bệnh viện, cũng như nhà trường. Hành động này đã vô tình để những người có ý đồ xấu đem ra xuyên tạc, khiến câu chuyện đi xa hơn, làm ảnh hưởng uy tín của toàn bộ lực lượng vũ trang và bệnh viện dã chiến. Cho đến khi có sự can thiệp từ phía nhà trường, những người phụ trách chính, các cơ quan chức năng và ban lãnh đạo bệnh viện vào cuộc, thì chàng thanh niên nọ mới gỡ bài và đăng bài đính chính. Vậy đấy, đôi khi chỉ vì những hành động bồng bột mà tầm ảnh hưởng của nó lại đi ra xa, không cẩn thận thì sẽ vượt khỏi tầm kiểm soát ngay. Sau đó, Ban lãnh đạo khu cách ly và Ban Giám hiệu Trường Quân sự cũng kiểm điểm về sự quản lý thiếu chặt chẽ này, đề ra các biện pháp quản lý cụ thể hơn và chi tiết hơn để kịp thời nắm bắt những vấn đề mâu thuẫn mà người dân đang mắc phải. Thật sự mà nói, khối lượng công việc của mỗi đơn vị đều rất nhiều, không thể kiểm soát trọn vẹn 100% được, chỉ mong người dân có thể hiểu và sẵn sàng chia sẻ cùng chúng mình, để chúng mình vừa hiểu được khó khăn của người dân, mà người dân cũng hiểu được khó khăn của chúng mình, tìm được tiếng nói chung, giúp mọi việc luôn suôn sẻ và tốt đẹp nhất.

Cũng trong thời gian này, bệnh viện dã chiến đã tiếp nhận những trường hợp khó nhằn hơn, mà trước đây chưa từng tiếp nhận. Như mình đã nói ở trên, nơi đây nhận đủ mọi tầng lớp, giai cấp, và thành phần vào cách ly, và tất cả đều được đối xử công bằng như nhau, chính sách như nhau, quyền lợi như nhau. Và đợt này, chúng mình phải tiếp nhận những vị khách không mấy hòa đồng cho lắm. Đó là những người vượt biên trái phép từ Trung Quốc sang Việt Nam, để dịch lại một lần nữa bùng phát ở Đà Nẵng. Đây là những người bản chất đã vi phạm pháp luật, nhưng khi đến cách ly lại rất ngang ngược và vô lý. Khi họ đến ở, họ không hề tôn trọng quy tắc chung của bệnh viện. Khi các điều dưỡng viên (có cả nữ) đến kiểm tra thân nhiệt, huyết áp thì họ đóng cửa ngủ say, kêu mấy cũng không nghe. Đến khi các bạn hộ lý đập cửa thật to thì mới lồm cồm bò dậy mở cửa. Khi ra tiếp thì lại chỉ mặc mỗi chiếc quần thun nhỏ, không mặc áo hay quần dài, rất bất lịch sự, làm công tác kiểm tra hết sức căng thẳng, khó khăn. Đến bữa ăn thì họ lại đòi hỏi thêm khẩu phần, ăn như vậy không no, không ngon, không đúng tiêu chuẩn… Các bạn hộ lý mang cơm lên thì lại không dùng, đến hết giờ ăn các bạn ấy sẽ đi thu dọn và làm vệ sinh khu vực sạch sẽ. Giữa khuya, bọn họ lại ra hành lang hỏi mấy suất cơm chiều, đòi hỏi phải có cho họ theo tiêu chuẩn, chưa ăn không có nghĩa là không ăn, khiến các bạn hộ lý vừa mất ngủ, vừa phải tìm cách xoay sở, đến cả bác sĩ, điều dưỡng viên cũng phải vào cuộc dàn xếp. Khi có một trường hợp trong số họ phát hiện dương tính, đội ngũ bác sĩ đến làm thủ tục chuyển phòng, đưa đến phòng điều trị đặc biệt và có hẹn trước thời gian cụ thể để di chuyển. Đến đúng thời gian ấy, bệnh nhân Trung Quốc của chúng ta vẫn đang thảnh thơi ăn mỳ gói, thong thả từ từ dọn từng cái quần, xếp từng cái áo, gom từng cái khăn, mặc cho hơn chục con người đang đứng đợi ngoài sân. Thật sự là một hành động rất khó coi. Cùng lúc đó, bệnh viện còn phải tiếp nhận thêm đợt bệnh nhân từ Mỹ trở về. Những người này là người Mỹ gốc Việt nhưng do vi phạm pháp luật, phải ngồi tù bên xứ người. Hiện tình trạng của Mỹ không đủ cung ứng cho các bệnh nhân này nên đã trục xuất về nước hết. Thành phần này là một bài toán hết sức nan giải. Môi trường bệnh viện tuy là doanh trại quân đội nhưng lại là trường học, tường không đủ kiên cố như các đơn vị chủ lực, lực lượng vệ binh cũng tương đối mỏng, chủ yếu chỉ gác cổng và kiểm tra người ra vào. Vậy nên, trước tình hình căng thẳng khi có cả hai thành phần nguy hiểm đang cách ly tại đây, nhà trường buộc phải điều động gần hai mươi bạn chiến sĩ từ Đại đội 15, Trung đoàn Gia Định (cũng đang đóng quân tại Củ Chi nhưng cách nhà trường hơn chục cây số) đến để gác xung quanh tòa nhà cách ly, đảm bảo không có trường hợp nào gây náo loạn hay bỏ trốn. Bên cạnh đó, nhà trường còn cử thêm lực lượng công an của huyện Củ Chi đến để hỗ trợ về mặt nghiệp vụ, thường xuyên đi tuần và kiểm tra nghiêm ngặt. Tại khu vực hành chính của nhà trường, một đại đội dân quân tự vệ từ các quận huyện cũng được tập huấn kỹ năng chống bạo loạn để phòng các tình huống khẩn cấp. Trong hoàn cảnh này, mình cũng vô cùng lo lắng khi phải tiếp xúc với họ, vừa lo về bệnh, vừa lo về an toàn bản thân. Có thể nói, khoảng thời gian này thật sự rất tệ đối với mình, vừa phải liên tục giải đáp các yêu cầu vô lý của người dân Trung Quốc, vừa phải kiểm tra công tác an ninh canh phòng đối với các tù nhân Mỹ. Việc canh phòng được tổ chức 24/24, lúc nào cũng sẽ có 4-5 bạn chiến sĩ đứng gác, mưa thì che ô, nắng thì đội nón, không ngơi nghỉ, không lơ là. Đối với mình, việc cách ly là tạo điều kiện cho người dân đến để kiểm tra sức khỏe, điều trị tại chỗ và không làm ảnh hưởng đến cộng đồng. Riêng thời gian này, mình lại thấy việc cách ly đang là một nghĩa vụ không cần thiết với họ, chính sự lo sợ và ích kỷ của mình đã vô tình khiến mình có chút vô tình. Tuy vậy, do luôn được các cấp chỉ huy theo sát, dặn dò, động viên, nên mình cũng đã giữ được lập trường, cố gắng phục vụ họ bình đẳng như mọi công dân khác, mặc cho họ có vô lý hay quá đáng thế nào. Chỉ là mình sẽ không thấy vui vẻ và không thật sự có tâm với họ thôi.

Và tất nhiên vẫn còn nhiều khó khăn, nhiều câu chuyện ít ai biết nữa mà mình muốn chia sẻ với mọi người, nhưng với mình ấn tượng nhất vẫn là những trường hợp trên. Đây là những trường hợp để lại cho mình nhiều bài học cuộc sống quý giá, có thể đúc kết lại cụ thể như sau:

  1. Tuyệt đối không nên đưa ra quyết định quá sớm khi cho tìm hiểu rõ ngọn ngành, mọi việc xảy ra trên đời đều có nguyên do của nó.
  2. Khi một việc tồi tệ xảy ra với mình, dù nguyên do đến từ bất cứ nơi nào, hãy nhìn nhận khuyết điểm của mình trước, đôi khi nó xuất phát từ việc mình không đủ hiểu nó một cách cặn kẽ.
  3. Dù đó có phải là người bạn thích hay ghét, những gì mình không muốn người khác làm với mình, thì mình cũng đừng làm với họ, nếu làm gì đó thì mình sẽ chẳng khác gì họ.

Nhìn chung, ở Bệnh viện và Khu cách ly thì đều có niềm vui, nỗi buồn, tâm tư, nguyện vọng. Chỉ những ai thực sự trải qua mới hiểu được cảm giác khó tả này. Trải qua dưới góc độ nào thì sẽ nhìn mọi việc dưới góc độ đó. Là bác sĩ sẽ có cách nhìn của bác sĩ. Là hộ lý sẽ có cách nhìn của hộ lý. Là chiến sĩ sẽ có cách nhìn của chiến sĩ. Là người dân đến cách ly sẽ có cách nhìn của người dân. Tất cả đều có câu chuyện của riêng mình để kể. Và mình cũng vậy, mình cũng nhìn dưới góc độ của mình. Và làm sao mình có thể chia sẻ được nhiều điều như vậy với các bạn ư? Ở đầu bài viết, mình đã có nói rằng: “mình thuộc quyền quản lý của Trường Quân sự chứ không phải của Bệnh viên dã chiến như một số bạn chiến sĩ khác”. Mình cũng là một chiến sĩ nghĩa vụ, quân hàm là Binh nhất, và tại thời điểm mình viết bài viết này thì mình chỉ còn hơn 3 tháng nữa là hoàn thành 2 năm thực hiện nghĩa vụ quốc gia. Mình được Trường Quân sự trưng dụng lên từ đơn vị chủ quản là Trung đoàn Gia Định, và bố trí mình vào Ban Chính trị của nhà trường. Ban Chính trị là cơ quan chính trị nòng cốt của nhà trường, nói nôm na thì đây là cơ quan phát ngôn, tuyên truyền, nắm bắt tư tưởng của đơn vị. Việc cụ thể của mình thời điểm bệnh dịch hiện nay chính là tìm hiểu, nắm bắt những tâm tư, nguyện vọng của bác sĩ, điều dưỡng viên, hộ lý và người dân đến chữa trị, cách ly. Những bức xúc, những nhu cầu, những nguyện vọng mình sẽ đều lắng nghe, tìm hiểu và cố gắng hết sức để giúp đỡ, giải quyết, tháo gỡ mọi nút thắt. Ngoài ra mình còn làm nhiệm vụ tuyên truyền, đó là qua những bài báo, những bài viết, những buổi phát thanh toàn trường để cung cấp thông tin chính thống, cần thiết, bổ ích đến người dân. Mỗi bác sĩ, điều dưỡng viên, chiến sĩ hộ lý đều sẽ được bố trí một vị trí nhất định và cứ theo đó mà làm nhiệm vụ. Nhưng mình thì hầu như xuất hiện ở mọi nơi trong khuôn viên của trường, dù là bệnh viện hay khu cách ly, nên mình nắm khá rõ diễn biến, tình trạng của toàn bộ quy mô bệnh viện. Vì vậy, những gì mình chia sẻ ở trên, nếu về cặn kẽ chi tiết thì có thể không bằng các bạn hộ lý làm việc trực tiếp tại đó, nhưng về thông tin chung thì mình có rất nhiều điều để chia sẻ với mọi người. Việc mình chia sẻ ở đây là để mọi người có cái nhìn tổng quát về bệnh viện dã chiến và khu cách ly tập trung, từ đó có thể hiểu được công việc, nhiệm vụ của tất cả bộ phận, thấu hiểu những khó khăn, trăn trở mà mỗi cá nhân ở đây, từ bác sĩ, hộ lý đến người dân vào cách ly, đang trải qua.

Trong thời gian tới, tình hình dịch có vẻ vẫn còn kéo dài hơn. Chỉ mong nước mình sẽ vẫn tiếp tục duy trì sự ổn định và an toàn như bây giờ, mọi người sẽ vẫn đoàn kết và chung tay đẩy lùi dịch bệnh, những điều mình chia sẻ sẽ giúp mọi người có cái nhìn toàn diện và khách quan hơn. Hai năm lính đối với mình thật sự là một kỳ nghĩa vụ đáng nhớ và đặc biệt. Những gì mình đang trải qua vừa là thử thách, nhưng cũng vừa là món quà. Sống trên đời này, không ít thứ mà cả đời chúng ta chỉ trải qua một lần: thanh xuân, tuổi trẻ, thời cấp ba, thời niên thiếu, mối tình đầu hay hai năm đi lính. Mỗi người có một cách để viết nên câu chuyện của riêng mình, nhưng không phải câu chuyện nào cũng ý nghĩa và đáng nhớ. Chúng ta không được phép chọn lại, vì vậy hãy cố gắng cầm cây bút thật chặt và viết những dòng ý nghĩa nhất, đáng nhớ nhất trong cuốn truyện đời mình.

Chấm sao chút:

Đã có 3 người chấm, trung bình 5 sao.

Hãy là ngôi sao đầu tiên của chúng tôi <3

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi

Be the first to comment

Bạn nghĩ sao?

%d bloggers like this: