Nhật kí cách ly tập trung ở Đà Nẵng

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi
Thời gian đọc: 10 phút

Bài viết là quá trình ghi chép của một cô gái 22 tuổi, có mẹ là bệnh nhân dương tính với Sars-CoV-2, trải qua 14 ngày cách ly tập trung theo diện F1 ở thành phố Đà Nẵng.

Ngày 1 (13.8.2020)

Hôm nay nhận được tin mẹ có kết quả dương tính với Sars-CoV-2, mình rơi vào tuyệt vọng. Hàng chục cuộc điện thoại gọi đến để khai thác lịch sử tiếp xúc, trong cơn hoảng loạn mình vẫn phải cố gắng bình tĩnh để trả lời tất cả. Mình và mẹ được chuyển đi hai nơi khác nhau, các thành viên khác trong gia đình cũng được đưa đi. Ngồi trên xe cấp cứu nhìn lại, lần đầu tiên mình ngậm ngùi thấy con đường về nhà quen thuộc mờ dần rồi mất hút.

Mình đã cầu nguyện để ngủ được ở nơi ở mới trong đêm đầu tiên. Mình được cách ly trong một khu tập thể mới xây dành cho công nhân của khu công nghiệp. Một dãy những tòa nhà mới, với những khung cửa sổ đầy bóng người đeo khẩu trang tựa đầu nhìn ra một cách ám ảnh.

Ngày 2 (14.8.2020)

Nghe lời chị N, mình ghi chép lại các việc xảy ra trong ngày theo giờ:

6h: thức dậy

6h30: Phấn hưng buổi sáng theo Kinh Thánh.

7h00: Gọi điện cho mẹ.

7h05’: Anh trai gõ cửa đưa đồ ăn sáng.

8h08’: Đọc sách.

8h15’: Đo nhiệt độ (nhiệt độ bình thường, cảm thấy khỏe).

9h23’: Lấy mẫu xét nghiệm lần 1.

9h-12h: Đọc sách, rồi ngủ quên, dậy ăn trưa.

12h-2h: Ngủ tiếp.

2h-4h: Đọc sách.

4h: Gọi điện cho mẹ (đang cách ly ở bệnh viện dã chiến), mẹ cảm thấy khỏe.

4h30: Gọi điện cho anh Meo (nhân viên y tế đang cách ly ở bệnh viện đa khoa Đà Nẵng).

Cảm thấy tất cả người thân xung quanh đều đang phải cách ly.

5h00: Đi đổ rác – Lấy nước về phòng uống – Viết tờ khai y tế.

Về phòng được đo nhiệt độ lần thứ 2. (Bình thường, cảm thấy khỏe)

5h45: Ăn tối.

Có lẽ câu hỏi được dùng để hỏi chính mình nhiều nhất trong suốt cả ngày ở đây là: Mình cảm thấy có khỏe không? – và câu hỏi để tất cả mọi người hỏi han nhau: Bạn cảm thấy có khỏe không?

Mình đang nghe loa thông báo tên những người nhận giấy chứng nhận hoàn thành đủ thời gian cách ly và được về nhà. Tự nhiên thấy xúc động quá. Loa vang tên từng người.

Tất cả những người này, họ đã ở đây hết 14 ngày sao?

Hôm nay mới là ngày thứ 2 của mình thôi.

“Mời mọi người có tên đến nhận giấy và ra về.”

Ước gì ngày đó mau đến với mình. Niềm động viên duy nhất của mình là đức tin vào Chúa. Mình cầu nguyện Chúa bên cạnh mẹ và chữa lành.

6h18-6h55: Gọi điện cho bạn bè.

6h55-7h30: Lướt web.

7h30-8h30: Gọi điện hát Thánh ca và tương giao với chị gái, cầu nguyện.

9h30: Bắt đầu tắm, giặt quần áo, uống thêm dầu cá.

Câu hỏi cuối ngày: Mình cảm thấy có khỏe không? (Mình cảm thấy bình thường). Sau khi tự hỏi xong mình lại gọi điện cho mẹ.

 

Ngày 3 (15.8.2020)

Hôm nay không ghi chép.

Ngày 4 (16.8.2020)

Hôm nay mình nhận được kết quả mẹ âm tính lần 1, thật sự rất mừng. Cảm ơn Chúa. Tha thiết mong mẹ mau khỏi mà trở về với mình.

Hôm qua lười quá đã không chịu ghi chép. Một ngày Chủ nhật đang về chiều. Mình đang dần thích nghi được với cuộc sống ở đây. Ngoài kia, Đà Nẵng vẫn đang chịu nhiều bão tố. Mỗi khi nhìn lên bầu trời xanh kia, mình ước giá như tất cả đều là một giấc mơ. Mọi giông tố sẽ đi qua. Mình sẽ sớm được về với Hội Thánh và về với gia đình. Hôm nay cũng là ngày mình nhận được kết quả âm tính lần 1. Mình lại thầm cầu nguyện. Cầu nguyện không thôi.

Ngày thứ 5 và thứ 6 không ghi chép.

Ngày thứ 7 (19.8.2020)

Hôm nay gia đình anh Hai về nhà, mình vẫn chưa được về. Năng lượng tích cực có được trong những ngày đầu đi đâu mất, mình đã khóc rất nhiều, cảm nhận thấy một nỗi buồn mênh mông. Cứ khóc hoài không có điểm dừng. Căn phòng cách ly chỉ có một mình mình, với ban công và cửa sổ, nhìn ra bên ngoài thấy tòa nhà đối diện cũng đang cách ly, và nhìn ra xa thấy thành phố quê hương chìm trong dịch bệnh, tất cả bè bạn thân nhất đều đang chịu cách ly tập trung hoặc chữa bệnh. Chưa bao giờ thấy tuyệt vọng hơn thế. Bầu trời cứ thấp thoáng mảng xanh mảng xám, mưa lất phất buổi chiều. Khi tỉnh dậy giữa một giấc ngủ chập chờn, mình chạy ra ban công nghe thấy mùi cơn mưa vừa tạnh.

Ngày thứ 8 không ghi chép.

Ngày thứ 9 không ghi chép

Ngày thứ 10 (22.8.2020)

Buồn quá nên cả hai ngày không ghi chép gì, hai ngày này mình đã chịu ra khỏi phòng, xuống sân khu tập thể để đi dạo nhiều hơn, dù không quen ai và không nói chuyện được với ai (tất cả mọi người đều đeo rất nhiều lớp khẩu trang – như những chiếc mặt nạ). Mình không bao giờ nhìn thấy được dáng hình của những nhân viên y tế, họ mặc những bộ đồ bảo hộ suốt cả ngày khi tiếp xúc với mình, mình chỉ đoán họ qua ánh mắt. Thời gian này mình nhận ra mỗi người có một đôi mắt khác nhau biết mấy, trước đó mình không để ý. Hôm nay bắt đầu làm việc, các cuộc họp qua Google Meet bắt đầu được lên lịch nhiều hơn.

Ngày thứ 11 (23/8/2020)

Lại một chủ nhật nữa. Mình đã ở đây đến ngày thứ 11 rồi. Ở một mình làm thời gian trôi chậm đi nhiều. Mình đã để lạc mất một cây bút mực nước nên không có bút để ghi chép.

Tìm ra bút mực rồi. Ở đây không có bàn để kê, mình kê nhật kí lên gối để viết. Tay vẫn run vì ở nhà dùng máy tính nhiều, ít viết tay. 11 ngày rồi đấy, đối với mình là một thời gian rất dài. Mình mong được gặp mẹ quá. Mẹ nói là mẹ rất nhớ mình. Mình cũng nhớ mẹ.

Dạo này mình nhận ra, mình buồn vì sự vô tâm của con người. Có lẽ do ở một mình khiến mình nhạy cảm hơn, khác với mình lúc ở nhà. Mình đã thất vọng, đã tự cảm thấy tổn thương và có lúc thấy tim vỡ tan. Mình đã cầu nguyện khi cảm thấy đau buồn. Sáng nay Chúa đã cho mình tình cờ đọc được một bài viết, Chúa biết rằng mình đang “vỡ ra”, và Chúa đã trả lời mình trong câu chuyện đó: Con đang phá vỡ đi bóng tối, như trước lúc bình minh. Nỗi đau này là cần thiết để trưởng thành.

Ngày thứ 12 (24/8/2020)

Hôm nay là một ngày đáng nhớ. Buổi sáng, sau khi phấn hưng với cô An thì mình tham gia các buổi họp được lên qua Google Meet. Dạo này ngày nào mình cũng phấn hưng buổi sáng với cô An. Vậy là mình đã bắt đầu làm việc. Những ngày cuối lòng mình ngập tràn lo lắng. Mình cầu nguyện cho tất cả bình yên. Dịch bệnh vẫn đang diễn ra căng thẳng ngoài kia.

Ê-phê-sô 4:1 “Vậy tôi là tù nhân trong Chúa, nài xin anh em hãy bước đi xứng đáng với sự kêu gọi mà anh em đã được kêu gọi.” Phao-lô đã nói như vậy trong Kinh Thánh, ông đã từng trải qua thời gian ở tù, lời của Kinh Thánh đã khích lệ và an ủi mình nhiều.

Ngày thứ 13 không ghi chép.

Ngày thứ 14 (26.8.2020)

Sáng nay mình vừa lấy mẫu xét nghiệm xong, đây là lần test cuối, quyết định xem mình có được trở về nhà không.

14 ngày qua là một chuỗi ngày đáng sợ, đặc biệt là những ngày cuối, không khi nào mình không cảm thấy lo lắng. Mình đã cầu nguyện không ngừng, cầu nguyện cho những chuỗi ngày sắp tới sẽ là những ngày bình yên, không phải những ngày như bây giờ, thế giới sẽ tan biến đi mọi dịch lệ, và cuộc sống lại trở về bình thường. Mình ước ao một cuộc sống bình thường.

(..) 9h đêm: Mình mới vừa giặt quần áo xong, đem ra ban công phơi, lại nhìn lên trời ngóng. Xa xa thành phố lấp lánh ánh đèn đêm. Thành phố buồn vì ngập trong dịch bệnh. Không biết bao nhiêu lần trong hôm nay mình chạy ra ban công bé tí hin của phòng mình mà nhìn lên bầu trời và con đường xa xa kia. Ngày thứ 14? Lạ nhỉ. Vẫn không tin hôm nay là ngày 14. Không tin là sắp được trở về nhà (vẫn âm thầm mong kết quả đợt test cuối trước khi được “tốt nghiệp” hẳn hoi ra khỏi đây). Suốt đêm qua chập chờn không ngủ được, cứ lo lắng và tưởng tượng, khiến mình phát sốt lên được. Hôm nay thì nôn nao… đi ra đi vào. Đi ra đi vào rồi ngó nghiêng cái phòng mình, cái ban công, cái sảnh sân be bé, bầu trời đầy mây nhìn từ tầng ba khu nhà ở tập thể, con đường và những hàng cây xa xa… (ban đêm lấp lánh đèn). Thật ra, ngày nào mình cũng muốn về nhà. Nhưng hôm nay đi ra đi vào thì lạ lùng là thấy có một chút gì đó vương vấn nơi này (dù không muốn quay lại chút nào). Nhưng làm sao mình dửng dưng được với khung cửa sổ, với ban công chứng kiến biết bao lần mình vui vẻ ca hát một mình, lúc mình nhớ mẹ, nhớ bạn bè, lúc mình tuyệt vọng, lúc mình chịu không nổi mà khóc òa lên, mình cứ kệ vì không có ai thấy mà. Không dửng dưng được nên hôm nay cứ hết đi vào lại đi ra, dỏng tai nghe xem có ai đọc tên mình không? (để được ra về). Hết mong ngóng tiếng loa thì mình lại ngước mắt nhìn bầu trời đầy mây quen thuộc. Hôm nay mình đã đọc xong 2 cuốn sách: Kí ức lạc loài của Sebald và Thời gian để sống và thời gian để chết của Remarque (mình mang đi rất ngẫu nhiên, vì không có thời gian để chuẩn bị). Kí ức lạc loài làm mình thấy xúc động ở nhiều đoạn, đành ghi chép lại trong ngày đặc biệt này một đoạn kỉ niệm.

“Lúc đó là mùa thu rực rỡ, và tiếp theo là một mùa đông khắc nghiệt. Đúng là tuyết không rơi nhiều, nhưng suốt nhiều tuần liền, vườn hoa Englischer Garten là một phép màu của sương giá mà tôi chưa từng thấy bao giờ, và trên khu Theresienwiese, lần đầu tiên từ lúc bùng nổ chiến tranh, người ta khai trương một sân trượt băng, ở đó Fritz và tôi thường trượt theo những đường cong uốn lượn tuyệt vời, anh mặc áo vét xanh lá cây còn tôi mặc áo khoác viền lông. Khi nhớ lại những ngày ấy, tôi thấy sắc xanh ở mọi nơi – một khoảng trống duy nhất, trải rộng đến bóng chiều xế chập choạng, chi chít đường rạch của những người trượt băng đã biến mất từ lâu.”

Mình sẽ sớm trở về, 14 ngày này sẽ sớm biến mất vào quá khứ, nhưng kí ức về nó có lẽ gắn với một màu xanh – một màu xanh xam xám buồn bã của bầu trời ngoài khung cửa phòng, với những khoảng không vô vọng.

Hai tháng hơn kể từ ngày-thứ-mười-bốn:

Khi gõ những dòng này, mình không tin là mình đã trở về và thành phố đang dần dần quay về với nhịp sống bình thường. Lúc mới về nhà, đêm đêm mình vẫn mơ thấy trần nhà phòng cách ly, với những ảo giác chập chờn. Hôm nay là ngày thứ 45 không có ca mắc mới trong cộng đồng. Tin tức cứ đi qua như một giấc mơ. Bệnh viện đa khoa gỡ bỏ phong tỏa. Mẹ mình khỏi bệnh và về nhà. Bệnh viện dã chiến chữa COVID-19 giải tán. Thành phố trở về với cuộc sống bình thường kể từ 0h ngày 25.9.2020. Mình đã ngủ mê mệt cho qua ngày hôm đó, công việc ồn ào kéo đến làm mình cảm thấy các tin tức cứ “lướt” qua mình như một giấc mộng. Cuộc sống trở về bình thường? Một điều mình ước ao đến cháy bỏng trong mười-bốn-ngày-không-muốn-nhớ-lại. Có những khoảnh khắc, mình vẫn cảm giác được nỗi đau đớn những ngày bệnh tật triền miên phủ ngập thành phố và những ngày cách ly chỉ còn một mình. Những ô cửa sổ lác đác bóng người đeo khẩu trang kín mặt của khu ở tập thể đó vẫn xuất hiện trong những giấc ngủ chập chờn hay trong những đêm mình lang thang ngoài phố nhìn dòng người vội vã lướt qua. Người ta cười đùa, đi cà phê mỗi sáng, ăn uống liên hoan, ca hát, như chưa hề có cuộc cách ly nào diễn ra. Nhưng cái xơ xác của một thành phố du lịch đã lâu vắng bóng người đến thăm vẫn thấp thoáng hiển hiện trong những tên quán đóng cửa, những căn nhà im lìm, những khách sạn cao sừng sững bên bờ sông Hàn. Đà Nẵng vào mùa mưa, những cơn mưa dài triền miên và lạnh. Con người co lại trong một mùa đặc biệt, mình tự hỏi họ đã quên hay chưa? Mình thì chưa quên. Mười-bốn-ngày hoặc hơn. Khi gặp ai đó mình vẫn còn hỏi họ: Dạo này có khỏe không? như một thói quen. Dòng tin tức về dịch bệnh COVID-19 trong nước và trên thế giới hằng ngày vẫn “lướt” qua mình như một giấc mơ. Mình cảm thấy như mình đang đứng trong một không gian lạ lẫm và những trang tin ấy như những màn hình kích thước lớn liên tục chạy xung quanh khiến mình không biết đi về đâu.

Trải qua cách ly, mình trở nên muốn giao tiếp nhiều hơn, mình luôn cười khi bắt gặp ánh mắt ai đó, những ánh mắt gợi mình nhớ lại thuở còn cách ly. Lúc đó mọi người đều đeo khẩu trang hoặc đồ bảo hộ, chỉ có thể phân biệt họ qua ánh mắt. Điều đó làm mình có thói quen nhìn vào mắt ai đó một cách chăm chú và tìm cách phân biệt giữa người này hoặc người kia, dù mắt ai cũng đen. Thói quen kì quặc và khó bỏ. Mình ngồi ở quán cà phê và nhớ lại ngày cách ly, quán xá im lìm và cà phê cũng khó tìm, đường phố đầy rào chắn ngăn cách – những ngày tưởng như không bao giờ có thể có nhưng mình đã trải qua. Ở quán cà phê mình nhìn thấy những người đi làm về trong những trang phục chỉn chu, với những bước chân (dường như) cô đơn. Mình nhận ra tất cả những con người này, ở thành phố này, họ đều đã trải qua thời gian cách ly, kí ức về nó có ai còn nhớ không, và làm sao để quên được.

Khi ở một mình, những cuộc điện thoại trở nên quý giá, mình vẫn nhớ rõ mình đã gọi cho những ai vào lúc cách ly một mình – cô bạn thân nhất năm cấp 3, người mình yêu, mẹ, một người bạn đã 4 năm không nói chuyện… và một vài người đặc biệt khác. Đó là những người mà bản năng cho mình biết nếu là tận thế thì mình muốn nói chuyện với họ. Một sự điên rồ mộng tưởng, nhưng lúc một mình và xung quanh sự sống bị dịch bệnh nhấn chìm, mình đã nghĩ đến. Những lúc sợ hãi và cô đơn, điều níu giữ mình trong hy vọng là sự cầu nguyện. Mình đã nhìn lên bầu trời xanh mênh mông vô vọng để cầu nguyện và giữ gìn niềm tin. Mười-bốn-ngày hoặc hơn, mười-bốn-ngày hoặc hơn, mười-bốn-ngày hoặc hơn, đã qua… Mười-bốn-ngày hoặc hơn, ở thành phố quê hương, đã qua rồi phải không.

Chấm sao chút:

Đã có 4 người chấm, trung bình 5 sao.

Hãy là ngôi sao đầu tiên của chúng tôi <3

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi

Be the first to comment

Bạn nghĩ sao?

%d bloggers like this: