Độc thoại xanh – Kịch một hồi

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi
Thời gian đọc: 7 phút

Nhân vật

  • Mẹ
  • Con gái lớn
  • Con gái nhỏ

 HỒI I

Màn kéo lên.

Ánh sáng xanh nhạt rọi xuống, lung linh như đáy một bể cá.

Căn bếp nhỏ. Trên bếp đun một ấm nước và một nồi thịt kho.

Dưới sàn bếp, bà và mẹ ngồi trên sàn nhà nhặt một rổ quả đậu.

Bà mặc áo đũi xanh, quần lụa đen. Mẹ mặc váy xanh nhạt rộng.

Một chiếc điều khiển tivi và một đôi dép tổ ong xanh đặt trước hai nhân vật.

Ba mươi giây trước khi con gái lớn bước vào, váy xanh, đôi tất trắng cổ ngắn, tóc tai bù xù, nhìn thẳng vào khán giả, nhăn mặt rồi cúi xuống cầm điều khiển tivi lên bấm chuyển kênh.

CON GÁI LỚN: Xem cái gì mà kinh thế này. Toàn người ngồi trợn mắt lên nhìn. Phim tài liệu kinh dị à?

MẸ: Giờ xem cái gì chả như nhau.

CON GÁI LỚN: Xem cái gì nó có hàm lượng văn hóa thông tin một tí chứ.

MẸ: Thôi đừng bắt tao xem corona coroneo nữa. Nghe suốt ngày ớn cả người.

CON GÁI LỚN: Sắp chết hết rồi. Tận thế rồi. Apocalypse now. Doom doom ba boom.

MẸ: Thôi đừng bấm nữa chóng cả mặt.

CON GÁI LỚN: Đây đây xem cái này cho nó thoáng đãng tâm hồn tí nhò.

Con gái lớn đứng chống tay nhìn về phía khán giả, gật gù rồi ngồi xuống bên bà và mẹ. Bà ngồi giữa, im lặng nhặt đậu. Mẹ thở dài. Con gái lớn gãi đầu xột xoạt.

CON GÁI LỚN: Bao giờ mới cho hàng gội đầu mở cửa để đi gội đầu.

MẸ: Mày ba ngày không gội đầu rồi đấy nhở. Tự mà gội đi chứ, lười lắm lười vừa.

CON GÁI LỚN: Thèm một bàn tay mát xa chiếc đầu thinh thắng nài.

MẸ: Sống quen để người khác phục vụ rồi. Chả ra làm sao.

CON GÁI LỚN: Bao lâu rồi không được đi làm móng.

MẸ: Ôi giời ơi nỗi lo của lũ vịt giời mới nhú.

CON GÁI LỚN: Bao lâu rồi không được đi đu đưa đi, lúc đi hết mình lúc về hết hồn.

MẸ: Con lạy mẹ trẻ.

CON GÁI LỚN: Chán thật luôn ấy.

Cả ba thở dài, cúi đầu xuống nhặt đậu. Con gái nhỏ đi ra từ cánh trái sân khấu, mặc bộ quần áo cộc xanh mát, cầm một quả bóng bay hình con cá xanh đi qua, dừng lại trước mặt ba người, nhìn lên màn hình tivi (phía khán giả), nhăn mặt, rồi xỏ chân vào đôi dép tổ ong và đi tiếp ra khỏi sân khấu.

Đèn mờ dần. Đèn rọi trắng rọi xuống con gái lớn. Con gái lớn thả quả đậu trên tay xuống, đưa hai tay lên ôm mặt, rồi từ từ bỏ tay ra, gương mặt chua xót.

CON GÁI LỚN: Thế giới bây giờ toàn màu xanh. Xanh xanh xanh xanh xanh. Ba ngày nay rồi không một lời nhắn nhủ. Anh nghĩ tôi là con ngốc bơi sải theo anh trên cái đường bơi điên rồ này à? Xanh xanh xanh xanh xanh. Trái tim tôi như bị bóp nghẹt bởi màu xanh. Xanh ộc vào mũi vào miệng tôi, chiếm cứ phổi tôi, tràn vào mao mạch tôi, siết lấy khí quản tôi. Trong giấc mơ anh mặc áo xanh, trong bóng tối tôi đã vùi mặt mình vào khuôn ngực tối, chiếc áo xanh váng vất mùi biển, anh là biển cả gầm gừ những con sóng xanh quên lãng, anh mênh mông như biển chiều hôm, còn tôi chỉ là một quầng mây buồn xo soi mình xuống mặt gương tăm tối của anh.

Con gái lớn nhặt đậu lên, bẻ như bẻ cánh hoa.

CON GÁI LỚN: Xanh xanh xanh xanh xanh. Anh yêu tôi. Anh không yêu tôi. Anh yêu tôi. Anh không yêu tôi. Anh yêu tôi. Anh không yêu tôi.

Đèn rọi mờ dần, ánh sáng xung quanh mạnh lên.

MẸ: Thần người ra nghĩ cái gì đấy. Đứng lên đảo hộ nồi thịt kho cái.

Con gái lớn nhăn nhó đứng lên, vớ đôi đũa nấu đảo loẹt quoẹt.

MẸ: Thịt lợn thì đắt, cá hồi thì rẻ. Cá hồi Sapa đang rẻ lắm. Mai mua mẹ cá hồi về mà ăn cho sướng cái mồm.

Con gái lớn tay vừa đảo thịt, vừa ngoảnh lại bĩu môi.

CON GÁI LỚN: Nhưng mà đừng có làm cái canh dưa cá hồi nhé. Tanh kinh lên được. Ăn xong tưởng chết.

MẸ: Thế thì bà đi mà nấu thưa bà.

CON GÁI LỚN: Ô kìa góp ý thật thà mà mẹ cứ bỉ bai là sao nhò.

MẸ: Tha cho tôi. Tôi không muốn ai thật thà với tôi nữa. Cứ dối trá đường mật đi cho đời tôi dễ thở. Đời tôi đã khổ như chó rồi.

CON GÁI LỚN: Hahaha. Nếu chó chạy rông, sao tôi lại không, băng qua cánh đồng năm tháng.[1]

MẸ: Cái quỷ gì thế?

CON GÁI LỚN: Bob Dylan đấy. Người yêu con đấy.

MẸ: Lại mấy thằng trẻ trâu?

CON GÁI LỚN: Già trâu nhé. Sắp 80 mùa khoai sọ rồi. Nobel văn học của người ta mà gọi là trẻ trâu. Hài.

MẸ: Tôi lạy bà.

CON GÁI LỚN: Mẹ lạy con lắm thế. Cậy em em có chịu lời, ngồi yên cho chị lạy rồi sẽ thưa.[2]

MẸ: Thôi thôi thôi.

CON GÁI LỚN: (hát) Xin em còn đâu đó, cho tôi còn tiếng ru. Ru em ngồi yên đấy, tôi tìm cuộc tình cho.[3]

MẸ: Con này hâm quá.

CON GÁI LỚN: Nối chữ văn học. Chơi nối chữ không mẹ?

MẸ: Thất tình nên bị điên hả bà?

CON GÁI LỚN: (hát) Tình yêu như vết cháy, trên da thịt người[4]. Này thịt này khô hay nước đây?

MẸ: Khô.

CON GÁI LỚN: Để vặn nhỏ bếp lại để đấy tí là khô. Mà khô khan thế này sống làm sao được.

Cả ba thở dài. Con gái lớn ngồi xuống nhặt đậu tiếp. Con gái nhỏ cầm quả bóng đi ra từ cánh phải sân khấu, bỏ đôi dép tổ ong trước mặt ba người, nhìn về phía khán giả, nhăn mặt rồi đi tiếp ra khỏi cánh trái sân khấu.

Đèn mờ dần. Đèn rọi trắng rọi xuống mẹ. Mẹ cầm một quả đậu, đưa lên mồm ngậm như điếu thuốc rồi lại bỏ ra, cầm giữa hai ngón tay vẩy vẩy như gạt tàn thuốc.

MẸ: Thèm một điếu thuốc quá. Mấy cái người này mà biết tôi hút thuốc giở lại chắc họ căm tôi lắm. Làm đàn bà khổ thật, hút thuốc lá mà như hút thuốc phiện, giấu giấu diếm diếm. Bao nhiêu thứ đau cả đầu. Xanh xanh xanh xanh xanh. Thế giới bây giờ toàn màu xanh. Lo phiền. May mà cơ quan không cho nghỉ không lương như mấy bà quanh đây. Không có tiền thì sống bằng cái gì. Ăn cá hồi đại hạ giá sống qua ngày. Bao nhiêu việc phải lo. Có cái ngày Chủ nhật mà vẫn họp hành báo cáo giảm doanh thu cắt nhân viên chèo kéo khách khứa năn nỉ ngân hàng. Tiên sư cha thế giới tư bản tập đoàn. Tiên sư cha chủ nghĩa tiêu dùng. Tiên sư cha 7749 cuộc họp. Tí 3 giờ chiều lại bắt họp. Cần một điếu thuốc cho ngày bớt xanh. Cái xanh này siết lấy cổ tôi. Có lẽ cũng cần một người đàn ông, nhưng đàn ông thì có tích sự gì giữa mùa corona? Có cho tôi tiền được không? Xanh xanh xanh xanh xanh. Tay tôi xanh như nhuốm chàm, tay tôi nhúng vào cuộc đời trần tục chán chê này, bàn tay tôi bàn tay tôi bàn tay tôi. Cần một điếu thuốc để quên bớt đi và cho đời giãn ra. Đôi khi không thể thở nổi. Quanh quẩn trong vũng lầy xanh. 50 tuổi đến nơi rồi đời vẫn vô phương, vẫn không lối thoát, vẫn bế tắc như một trò đùa. Xanh xanh xanh xanh xanh.

Đèn rọi mờ dần, ánh sáng xung quanh mạnh lên.

CON GÁI LỚN: Chán thế nhò. Này ngày xưa có nhiều ông cưa mẹ không?

MẸ: Không, xấu như chó có ma nó tán. Đàn bà xấu thì phải tự lực cánh sinh thôi chờ thằng nào cưa cẩm đây.

CON GÁI LỚN: Có bố cưa mẹ còn gì.

MẸ: Ui giời cái duyên cái số nó vồ lấy nhau. Cưa cẩm cái gì.

CON GÁI LỚN: Này mẹ có bao giờ thất tình không?

MẸ: Có chứ. Ngày xưa yêu cái ông này làm phi công. Cao to đẹp giai lắm bao nhiêu em theo. Xong ông í yêu cái con xinh nhất phòng tao. Tao chán đời giời mưa gió bão bùng đạp xe từ Nhổn lên tận Lò Đúc nhà ông í, đứng đấy như con dở. Hahaha. Xấu gái khổ lắm.

CON GÁI LỚN: Xinh như con còn khổ đây này.

MẸ: Ối giổi ôi. Ừ thôi cũng may mày nhặt được toàn nét đẹp của tao với ông Toàn. Ông Toàn ngày xưa trông cũng được giai lắm đấy.

CON GÁI LỚN: Thế mà chết trẻ quá, phí quá, không có khi giờ bồ bịch ầm ầm.

MẸ: Con này láo thật.

CON GÁI LỚN: Nhà văn nói láo nhà báo nói phét. Cái đấy nó là cái nghiệp nó vận vào thân rồi. Lại đẻ ra ở cái đất Hà Nội nghìn năm văn vở. Không phải đàn bà xấu thì khổ mà là đàn bà văn vở như mẹ con mình thì khổ.

MẸ: Ôi bà ơi bà hâm quá bà ơi.

Mẹ cầm một quả đậu ném vào con gái. Con gái lớn cười to, nằm lăn ra sàn, rồi từ từ cuộn người lại như bào thai, mắt nhìn đăm đăm về phía khán giả.

Đèn mờ dần. Đèn rọi trắng rọi xuống con gái lớn.

CON GÁI LỚN: Nhớ đến cồn cào cả người, xanh ngắt cả người, cảm giác như đầu lưỡi cũng xanh vì muốn nói ra một nghìn lời mà không thể nào nói được, những chân tóc cũng xanh vì nỗi nhớ ứa ra từ tâm trí, những đầu ngón tay xanh vì thèm được chạm vào làn da ấm, khoang bụng xanh xanh xanh lồng ngực xanh xanh xanh, một con cá xanh quằn quại trong cái bể xanh. Anh yêu tôi hay không yêu tôi.

Con gái lớn lật người nằm thẳng ra, lấy tay che mắt, hát.

CON GÁI LỚN: (hát) Tình yêu như vết cháy, trên da thịt người. Tình xa như trời, tình gần như khói mây, tình trầm như bóng cây.[5]

Đèn rọi mờ dần, ánh sáng xung quanh mạnh lên.

Con gái nhỏ cầm quả bóng đi qua từ cánh trái sân khấu, xỏ đôi dép tổ ong vào rồi quay ra phía mẹ.

CON GÁI NHỎ: Mẹ ơi con buồn ị.

MẸ: Ô kìa thế thì tự mà đi đi chứ.

CON GÁI NHỎ: Con bị đau bụng. Con ăn ô mai con bị đau bụng.

MẸ: Ở nhà không học hành gì chỉ ăn suốt ngày. Thôi đứng đấy lại bĩnh ra quần bây giờ. Trình bày gì nữa. Nhanh.

Con gái nhỏ cầm quả bóng chạy nhanh vào cánh phải sân khấu.

Đèn mờ dần. Đèn rọi trắng rọi xuống bà. Bà ngẩng đầu lên, cười buồn.

: Nhiều người chết quá. Y như hồi tôi bé ở nhà quê. Chiến tranh rồi đủ thứ. May Việt Nam chưa chết một ai. Người ta bảo người già như tôi dễ chết vì corona. Giờ chết thì cũng được rồi, tiếc nuối gì nữa. Đêm qua tôi nằm mơ tôi là con bé con, tôi đi giữa cánh đồng màu xanh, mặc áo cánh. Mẹ tôi đi đằng trước, khấn lầm rầm cho mưa thuận gió hòa. Bây giờ trời không xanh như ngày xưa nữa. Đồng ruộng thì ở tận đẩu đâu, quanh đây toàn xi măng. Nhưng ngày xưa thì xanh, ôi là xanh xanh xanh. Tôi nhớ màu xanh như ùa vào tim, như bàn tay bế bổng con bé nhà quê là tôi, nâng niu bàn chân chăm bẵm bàn tay. Xanh như mắt người Sơn Tây. Nếu giờ tôi chết tôi lại về trong màu xanh ấy. Lạy ông bà ông vải. Tôi mệt quá rồi. Nếu corona cho tôi chết thì tôi cảm ơn cả corona, miễn sao cho con cháu tôi an lành, thì gì tôi cũng gánh hết. Đêm qua tôi mơ tôi là con bé con, chân tôi dẫm vào cỏ xanh, mặt tôi vùi vào đất xanh, mùi đất thơm và mùi lúa mới làm đòng, mùi của người đã khuất, bao nhiêu đời nằm xuống đứng lên, bao nhiêu luân hồi bao nhiêu kiếp khổ. Lạy chư thần chư Phật, xanh lắm là xanh. Đến lúc nhắm mắt xuôi tay, không còn gì ngoài xanh xanh. Cùng trông lại mà cùng chẳng thấy, thấy xanh xanh những mấy ngàn dâu.[6]

Đèn rọi mờ dần, ánh sáng xung quanh mạnh lên.

Ấm nước huýt sáo vang làm cả ba người giật mình quay lại. Con gái lớn đứng dậy tắt bếp.

CON GÁI LỚN: Nước pha chè xanh à?

MẸ: Ừ hãm chè đi. Tao rửa với vò lá chè hết rồi đấy.

CON GÁI LỚN: Chè xanh thơm ngát, hồn tôi tan nát.

MẸ: Tan nát thật. Corona coroneo.

Con gái lớn cười vang, bà cười khùng khục trong miệng, còn mẹ phủi tay đứng dậy, chống nạnh nhìn khán giả thở dài.

Con gái nhỏ chạy ra từ cánh phải sân khấu, bỏ đôi dép tổ ong ra, nhặt lấy điều khiển, nghiêng đầu nhìn khán giả rồi nhấn nút tắt tivi.

Màn đóng.

 – HẾT –

[1] “Nếu chó chạy rông – If dogs run free”. Tác giả: Bob Dylan. Dịch giả: Ngô Tự Lập. Nhà xuất bản Kim Đồng.

[2] Truyện Kiều. Tác giả: Nguyễn Du.

[3] “Ru tình”. Tác giả: Trịnh Công Sơn.

[4] “Tình sầu”. Tác giả: Trịnh Công Sơn.

[5] “Tình sầu”. Tác giả: Trịnh Công Sơn.

[6] Chinh Phụ Ngâm. Tác giả: Đặng Trần Côn.

Tranh: Claude Monet, An Orchard in Spring, 1886

Chấm sao chút:

Đã có 0 người chấm, trung bình 0 sao.

Hãy là ngôi sao đầu tiên của chúng tôi <3

Người góp chữ

Maik Cây

Maik Cây là một nhà văn trẻ, người được kỳ vọng sẽ góp phần tạo nên diện mạo của một thế hệ người viết mới.

Các tác phẩm của Maik Cây mang hơi thở của người trẻ, có cảm xúc mãnh liệt với những gì đang xảy ra, phân tích chúng bằng sự hiểu biết đáng ngưỡng mộ.

Cách hành văn, dùng từ của Maik Cây chỉn chu và có sự chọn lọc, mang nhiều màu sắc triết học, tôn giáo, phim ảnh, văn học phương Đông và cả phương Tây, nêu cao những giá trị chiêm nghiệm về sự sống và cái chết bằng sự ma mị của ngôn từ. Một tác giả hiếm hoi có khả năng chỉ sử dụng ngôn từ để giữ chân người đọc không-thể-ngừng-đọc-cho-đến-khi-kết-thúc.

Khi được hỏi ai là người có ảnh hưởng nhất trong sáng tác của mình, Maik Cây cho biết: “Viết lách của tôi là một bức tranh khảm của hàng nghìn mảnh đắp văn hóa, sự hòa giọng của những người-viết, người-vẽ, người-hát, của những người-sống và người-chết mà tôi tìm thấy sự giao thoa. Vì vậy, tôi không nghĩ đến một cái tên nào cụ thể hay tới quá trình vượt thoát khỏi cái bóng đổ của cái tên đó. Tôi luôn viết theo cách tôi phải viết, bởi viết là một món quà và một sự trừng phạt, mà không phải ai cũng có thể bóp méo đi theo ý mình.”

Một nhà văn đã từng nhận xét về một trong những các tác phẩm của Maik Cây: “Đẹp, độc và điên rồ”.

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi

Be the first to comment

Bạn nghĩ sao?

%d bloggers like this: