Du lịch nằm nhà trong đại dịch COVID-19

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi
Thời gian đọc: 20 phút

Năm nay, năm 2020, là một năm đặc biệt, vì đại dịch COVID-19 hoành hành tại hầu hết các nước trên thế giới. Tại thời điểm tôi ngồi gõ những dòng này thế giới đã có hơn 23 triệu người bị nhiễm bệnh, gần 900 nghìn sinh mạng bị cướp đi, và các con số này tăng liên tục hằng ngày, kinh tế toàn cầu phát triển âm, kèm theo các bất ổn xã hội, chính trị khác.

Với tôi, năm 2020 bắt đầu bằng giai đoạn nghỉ hưu sau gần 35 năm làm việc, và không có gì tốt hơn là cùng đầy đủ con cái đón Tết, một cái Tết ấm áp theo đúng nghĩa đen, khi lần đầu tiên tôi đón tết ở thành phố Hồ Chí Minh. Nhưng hóa ra, cái Tết này còn đặc biệt vì nó kéo dài đến tận mùa hè, như cách nói của nhiều người, khi trong kỳ nghỉ Tết, thông tin về một dịch cúm lạ với hội chứng suy giảm hô hấp, bùng phát ở Vũ Hán – Trung Quốc, lan sang một số quốc gia, nhất là sau dịp Tết, khi những người Trung Quốc về nghỉ Tết, hay những người du lịch Vũ Hán quay trở về. Ở Việt Nam, ca dương tính đầu tiên được phát hiện ngày 23/1. Do có biên giới với Trung Quốc, lại có rất nhiều người Trung Quốc sinh sống và làm việc ở Việt Nam trở về quê ăn Tết, nên chính phủ Việt Nam đã có một quyết định kịp thời và sáng suốt là đóng cửa biên giới với Trung Quốc, và tạm thời đóng cửa tất cả các trường học bao gồm cả cấp đại học. Hết kỳ nghỉ Tết, tôi quay lại Hà Nội trong một tâm trạng lo âu, nhưng cũng không thể ngờ được rằng, một kỳ nghỉ dài đang chờ tôi ở phía trước, mà không chỉ riêng tôi, cả thế giới bước vào một thời kỳ đen tối gồng mình chống dịch, với rất nhiều tổn thất trên mọi phương diện đời sống, xã hội.

Hội bạn chúng tôi đã dự kiến cho một chuyến du lịch Trung Quốc trong năm nay, nhưng trước tình hình này, đành hủy dự định đó. Nhận được lời mời bất ngờ từ một người bạn ở Úc, tôi nộp đơn trực tuyến xin visa du lịch Úc, và nhận được sau chỉ đúng một tuần. Thời điểm này, Úc đã ngừng cấp visa và cấm du khách Trung Quốc nhập cảnh. Và mấy ngày sau, vào một ngày mát mẻ giữa tháng Hai, tôi kéo hai vali đáp máy bay sang Úc, dự định hai tháng sau trở lại Việt Nam, chuẩn bị cho một chuyến du lịch khác sang Mỹ thăm gia đình một người bạn thân. Xin mở ngoặc là tôi không có cuộc sống giàu có sang chảnh đi du lịch khắp thế giới, chỉ là những bất ngờ thú vị đến cùng lúc. Dịch cúm, lúc này đã có tên là COVID-19, bắt đầu lan mạnh sang hầu hết các nước Châu Âu, và Châu Mỹ, và Châu Á. Việt Nam là một trong những nước có nguy cơ bùng phát dịch rất cao. Dân chúng cả nước rất bất an, Ủy ban phòng chống COVID-19 được thành lập, số ca lây nhiễm tăng dần, với sự xuất hiện những ổ dịch lớn nhỏ. Cả nước gồng mình chống dịch.

Ở cách xa Việt Nam gần 8.000 km, trong một thị trấn nhỏ ven biển, tôi lo lắng cho Việt Nam, cho người thân, nhưng tôi cũng thực sự tận hưởng thời gian ở đây, với biển trời xanh ngắt, và những buổi dã ngoại với những thú vị bất ngờ. Không có biên giới với bất cứ nước nào, dường như Úc có thể kiềm chế số ca nhiễm rất tốt, dường như tôi có thể tận hưởng hết kỳ nghỉ dự kiến, trước khi trở về Việt Nam. Nhưng rồi số ca nhiễm ở Úc tăng lên nhanh chóng, tất cả các kênh TV đều đưa tin về dịch bệnh, các nhà khoa học, các chính trị gia xuất hiện dày đặc, bàn về COVID-19 và những vấn đề liên quan. Tôi bắt đầu có cảm giác bất an thực sự. Không giống như dân Việt Nam, dân ở đây không đeo khẩu trang, vẫn sinh hoạt hầu như bình thường, trừ những thời điểm khan hiếm hàng hóa ban đầu. Học sinh sinh viên vẫn đi học, các phòng gym vẫn mở cửa dù có cung cấp khăn sát khuẩn, các giải thể thao vẫn tổ chức, cricket, rugby, một số sinh hoạt tôn giáo vẫn diễn ra, các chuyến bay quốc tế vẫn chằng chịt trên bầu trời, mặc dù người hàng xóm New Zealand đã đóng cửa biên giới. Rồi đến tháng Ba, khi dịch bệnh lan rộng và bùng phát mạnh mẽ không kiểm soát nổi tại nhiều quốc gia, ở Úc đã có những tranh cãi về việc giãn cách xã hội, đóng cửa biên giới, hay vẫn mở cửa giữ nền kinh tế ổn định. Nhưng rồi đến thời điểm tổng số ca nhiễm ở Úc bắt đầu 3 chữ số, ở Việt Nam là 50 người, Ý, Anh, Tây Ban Nha thì khủng hoảng với hàng chục nghìn ca nhiễm và hàng nghìn ca tử vong, Mỹ cũng lao đao với số ca tăng mạnh không ngừng. Ngày 12 tháng Ba, WHO tuyên bố COVID-19 là đại dịch toàn cầu. Tôi và bạn đã có những trao đổi về việc tôi cắt kỳ nghỉ do khả năng cao Úc và Việt Nam sẽ đóng cửa biên giới sớm. Một mặt tôi cũng hơi lo, nếu trì hoãn việc về nước, bị mắc kẹt lại Úc, nếu tôi mắc dịch, thì chi phí y tế sẽ rất cao, chưa kể bản thân đã được xếp vào lớp người cao tuổi có bệnh nền. Mặt khác, tôi tin rằng, nếu tôi có ở lại, khả năng lây bệnh cực thấp, vì nơi tôi ở khá vắng vẻ, một thị trấn nhỏ yên bình, mỗi nhà rộng hàng trăm mét vuông, sống khá biệt lập, chỉ có lúc đi siêu thị là gặp người. Mặc dù Úc chưa giãn cách xã hội, nhưng tôi và bạn cũng gần như tự cách ly trong nhà của nó, hằng ngày nghe tin tức trên TV, và rồi nỗi lo bị kẹt lại Úc khi số đường bay quốc tế dừng cứ tăng dần lên cùng với số bệnh nhân nhiễm và tử vong tăng vọt khắp thế giới. Nhưng đó chưa phải là lý do duy nhất làm tôi lo lắng về tình trạng của mình. Tôi có một bà chị sống ở Úc, chị khuyên tôi bình tĩnh ở lại. Tôi có hai đứa con ở Việt Nam, con gái tôi kêu gọi tôi quay về ngay và luôn. Dường như mức độ hoảng loạn của nó về tình trạng của tôi còn lớn hơn của tôi hàng nghìn lần, nó liên tục cung cấp cho tôi những thông tin về mức độ nguy hiểm của bệnh dịch. Nó còn nói có thông tin khẩn nhưng chưa công bố chính thức, ngày 23 tháng Ba Vietnam Airlines sẽ ngừng các chuyến bay quốc tế đến/đi từ Úc.

Tôi quyết định về nước. Việc đầu tiên là kiếm vé. Vì số lượng các chuyến bay có hạn, ngày bay cuối cũng cận kề, số người muốn về thì nhiều, nên vé khan cực kỳ. Những người muốn về chủ yếu là du học sinh, một số người lao động, người cao tuổi, và dân du lịch như tôi. Do Hà Nội có nhiều người bị nhiễm, chủ yếu là từ nước ngoài về, và lây nhiễm trên các chuyến bay, khi đó còn chưa có quy định cách ly tập trung ngay, và có thông tin rằng, khí hậu nóng làm COVID không phát triển được, nên chúng tôi quyết định là tôi sẽ về thành phố Hồ Chí Minh, ở nhà con trai trong khi nó đang làm việc ngoài Hà Nội, và nếu tôi phải cách ly tại nhà thì con gái sẽ là người chăm sóc trực tiếp, con rể hậu cần vòng ngoài.

Sáng tôi nhờ bạn đưa ra đại lý để đổi vé. Nhưng không có kết quả gì. Họ nói rất nguyên tắc, chúng tôi đã email về trường hợp của bạn, chờ hãng trả lời. Tôi tranh thủ chạy đi mua mấy lọ thực phẩm chức năng cho người nhà, bạn bè. Mùa dịch, siêu thị chỉ bán cho mỗi người một lọ mỗi mặt hàng. Bạn đưa tôi ra cửa hiệu hóa dược ở ngoài thì được welcome, bạn muốn mua bao nhiêu cũng được, nếu chúng tôi còn. Thế mà cũng phải chạy hai cửa hiệu, mới mua đủ số lượng tôi cần, mà mỗi nơi một giá, khác nhau đến 10%. Được con gái dặn, tôi mua thêm một số thứ thiết yếu trên máy bay, một vài lọ nước rửa tay, khẩu trang, bánh quy. Nói thêm, không sợ COVID bằng sợ đói, tôi mua ba hộp bánh quy các loại, một quy pho mát mà tôi thích, một quy ròn có rau, và một quy sô cô la, cho chín tiếng trên máy bay. Bạn tôi trợn mắt, tao xem mày sẽ ăn hết chỗ bánh này thế nào. Hihi.

Sau đó chúng tôi đạp xe quanh thị trấn, chuyến “dã ngoại” cuối cùng của tôi. Những con đường nhỏ uốn lượn, lên xuống trên các triền đồi, những ngôi nhà xinh xinh với những thảm cỏ xanh và bụi hoa bên đường, xa xa thấy cả những tòa cao ốc. Cả những vạt rừng cây, có những thân cây còn vết tích của những lần cháy rừng. Chúng tôi dừng chân tại một cánh rừng như vậy ngay sát bên đường, và bạn kể cho tôi, cách người ta trồng những cánh rừng ở đây để chống cháy hiệu quả. Chúng tôi cũng dừng chân tại một sân bóng đá của trường trung học địa phương, nơi bạn đã từng làm huấn luyện viên cho đội bóng của trường có con chơi. Trời nắng nóng trên 35 độ, những đoạn lên dốc dài làm tôi không thể không dừng lại, chúng tôi uống nước, và nhìn nhau phá lên cười. Rất mệt, và rất vui.

Chiều gọi điện đến đại lý, họ nói vẫn chưa có tin tức gì. Tôi quyết định phải mua vé trên mạng cho ngày hôm sau, nhờ khắp nơi, từ cô cháu gái, bạn của bạn con gái, và một đại lý ở Việt Nam tôi quen. Vé online giá tăng liên tục, từ 600 USD lên 800 USD, nhưng cũng không có để mua. Chỗ đại lý tôi quen lúc đầu báo vé economic 750 USD, sau báo phải giảm ghế đảm bảo giãn cách nên phải đẩy lên hạng bussiness, giá 1.050 USD. Chẳng có lựa chọn, tôi đành phải mua. Hôm sau lên máy bay, tôi mới thấy, ghế hầu như lấp kín chứ chả giãn cách tý nào, và tôi thì vẫn ngồi hạng phổ thông như thường, với giá tiền hạng thương gia.

Nhưng đó là chuyện buổi tối, khi 8 giờ tôi mới chuyển tiền mua vé, còn lúc chiều, tôi có nhận được thông tin từ con gái, hãng Vietnam Airlines thông báo, cho phép đổi vé tại sân bay, và thậm chí được mua vé tại chỗ nếu máy bay còn chỗ. Tôi nhờ bạn sáng hôm sau đưa tôi ra sân bay sớm, để đổi vé, hoặc mua nếu cần. Chúng tôi quyết định như vậy. Nhưng do quá lo lắng và để chắc chắn không bị kẹt lại, tôi đã trao đổi với con gái, và đại lý, để rồi lấy cái vé về 1.050 USD nói trên.

Có vé rồi, nhưng sáng hôm sau chúng tôi vẫn ra sân bay sớm. Trong lúc ngồi chờ mở quầy làm thủ tục, điều tôi quan sát được ở sân bay là, có một sự khác biệt lớn giữa người châu Á, mà cụ thể là người Việt Nam, và người da trắng trong sân bay. Chúng tôi đeo khẩu trang, thậm chí nhiều người còn cẩn thận mặc quần áo bảo hộ giấy màu xanh, còn người da trắng thì hầu như không đeo khẩu trang, và họ vẫn rất vô tư tiếp xúc gần. Sau chuyến bay đi Nhật, chuyến bay về thành phố Hồ Chí Minh làm thủ tục ở cùng các quầy. Một hàng người xiên xẹo kéo dài dần ra, với những chiếc vali cồng kềnh và những tiếng trao đổi blah blah ồn ào như vẫn thường thấy ở những đám đông người Việt. Những nhóm các bạn sinh viên, những cặp vợ chồng, hoặc gia đình, trẻ có, già có. Thỉnh thoảng mới thấy người có vẻ đi một mình như tôi. Tất cả đều có vẻ bồn chồn, một số người lo lắng không biết có lên máy bay được không, vì không có vé, người ta cũng lo lắng vì COVID, và khả năng lây nhiễm trên máy bay, ai cũng nhìn nhau với con mắt đầy cảnh giác.

Khi dải băng mở ra, có một chút hỗn loạn ở nhóm đứng đầu hàng, một số nói với nhân viên mặt đất là có vé nhưng chưa đến ngày bay, số khác nói chưa có vé. Tôi được cho vào đầu tiên vì có vé. Lúc đẩy vali vào quầy, tôi mới nói với bạn tôi, là thực ra tôi đã mua vé rồi. Nó vừa ngạc nhiên, vừa không hài lòng, nhưng thôi, vì đi được là tốt rồi. Bản thân nó cũng lo cho tôi bị kẹt lại. Chúng tôi tạm biệt nhau, tôi vào phòng chờ, và bắt đầu hành trình về nhà, với hai lần cách ly đang đợi tôi ở phía trước.

Hành khách của chuyến bay hôm đó hầu hết là người Việt Nam, có một vài người da trắng. Chúng tôi ngồi trong phòng chờ khá lâu, sốt ruột vô cùng. Nhân viên kiểm soát mặt đất, có hai người Úc, hai người Việt, nói phải chờ vì phải sát khuẩn máy bay, rồi phải chờ giải quyết những người không có vé, họ gọi điện khắp nơi, họ vẫn nói cười thoải mái với miệng trần. Tôi, sợ đám đông mùa dịch, đứng cách xa một mình lặng lẽ quan sát mọi người. Phi hành đoàn cũng ngồi chờ ở đó luôn, họ rất nổi bật nhờ vào bộ đồng phục bay, nữ áo dài xanh ngọc quần trắng, nam áo sơ mi trắng quần tây. Tất cả đều đeo khẩu trang. Một cô bé Việt khoảng 17-18 tuổi được một nhân viên nữ người Úc đưa đến bàn kiểm soát. Tôi chú ý đến bé vì thứ nhất là bé được nhân viên đưa đến, thứ hai là trông bé tròn như hạt mít, mặc một cái áo thun đen và quần sooc đơn giản, với một cái túi nhỏ quàng vai. Có một đôi vợ chồng già cũng một cách nào đó vào được đến phòng chờ, nhưng có rắc rối gì đó về vé thì phải, đang phải trao đổi với các nhân viên kiểm soát, bé tròn đó được nhờ đến quầy để giúp họ làm việc với nhân viên. Ồ, chắc là học sinh, con nhà người ta, tôi nghĩ.

Cuối cùng thì cũng được lên máy bay, chậm so với giờ dự kiến gần tiếng rưỡi. Mọi người nhanh nhẹn ổn định chỗ ngồi. Các ghế hầu như kín hết. Trong một không gian hẹp, cộng với sự lây lan dễ dàng của dịch trên những chuyến bay đã công bố trước, những người xa lạ cảm thấy ngột ngạt, e dè lẫn nhau. Tôi cũng được con gái dặn trước đó, mẹ phải coi như ai cũng là người mắc bệnh để mà đề phòng, bề mặt nào cũng có virus để mà lau chùi tay thường xuyên. Việc đầu tiên là ngồi xuống, rút lọ xịt khuẩn xịt vào thành ghế và các chỗ có thể chạm tay, rồi ngồi im không động đậy, với hai bàn tay chắp vào nhau trên đùi để giảm thiểu khả năng chạm tay ra xung quanh, mắt đeo kính đề phòng giọt gì đó bắn vào. Tôi ngồi hàng đầu tiên của khoang phổ thông, sát cửa sổ. Bên cạnh tôi là một bạn nữ sinh trong nhóm sinh viên đứng ngay sau tôi lúc xếp hàng. Mãi đến khi máy bay chuẩn bị cất cánh, thì người ngồi ngoài cùng hàng ghế của tôi mới vào. Đó chính là bé tròn tôi đã thấy trong phòng chờ. Cũng như lúc trước, bé là hành khách cuối cùng vào máy bay, được một tiếp viên hàng không đưa vào chỗ ngồi với lời dặn dò, nếu em cần gì thì gọi chị nhé. Bây giờ mới có thể nhìn rõ hơn bé tròn, tròn tròn, da trắng, đeo một cái khẩu trang 3M xịn xò, đeo găng tay y tế, và một cặp kính đen không nhìn ai.

Khi máy bay sắp cất cánh, bạn sinh viên chuyển chỗ xuống phía dưới với hai cậu bạn của mình, chỉ còn tôi và bé tròn ngồi trên hàng ghế. Các tiếp viên bây giờ đã khoác lên mình bộ bảo hộ xanh, đeo găng tay y tế, một số đeo kính. Hành khách được nhắc nhở hạn chế đi lại, hạn chế dùng nhà vệ sinh, và thông báo do dịch bệnh, các suất ăn chỉ gồm bánh đóng gói, và chai nước khoáng. Và tôi đã có một chuyến bay khẩn cấp về nước như vậy, chín tiếng đồng hồ, hai bữa ăn, hai lần đi vệ sinh, và muôn ngàn nỗi lo, liệu có nhiễm virus trên máy bay, tại sân bay, về nhà cách ly y tế thế nào. Những nỗi lo riêng trong nỗi lo chung của cả nước trong bối cảnh dịch bệnh nghiêm trọng qua số ca nhiễm bệnh trong nước tăng mỗi ngày, và những con số nhiễm trên thế giới liên tiếp “phá kỷ lục”. Tôi cũng có những giấc ngủ ngắn. Ghế bên cạnh, có một hành khách nữ, kín mít trong bộ bảo hộ, chắc quá mệt mỏi, đến ngồi và ngủ thiếp suốt chặng bay, cho đến khi máy bay gần hạ cánh mới dậy đi lên khoang trên. Chúng tôi không ai nói chuyện với nhau, tôi cũng chỉ hai lần cám ơn khi nhận suất ăn từ tiếp viên. Bé tròn thì ngồi suốt chín tiếng, không một lần đi vệ sinh. Khi máy bay sắp hạ cánh, có một tiếp viên đến gần hỏi có ai đón chưa, bé nói, ba mẹ đến đón.

Về nhà rồi! Dường như tất cả hành khách thở phào nhẹ nhõm. Máy bay hạ cánh xuống sân bay Tân Sơn Nhất lúc 10 giờ 50 phút tối. Chúng tôi lũ lượt kéo vali ra quầy checkout, được đo thân nhiệt tự động, và xếp hàng khai báo y tế trực tuyến, hoặc khai trực tiếp tại ba cái bàn trải khăn trắng tinh. Lại nói về bé tròn, trong khi mọi người dồn đống làm thủ tục khai báo trước ba cái bàn, thì tôi nghe có tiếng gọi rõ to vài ba lần, Hoa Trần có ở đây không (tên họ đã được thay đổi). Không có ai trả lời. Lần này thì khác, con bộ trưởng Trần có ở đây không. Sau đó, tôi thấy bé tròn đứng cạnh người đàn ông đó tại một bàn khai báo. Chà, bây giờ thì tôi đã biết thân phận bé tròn con nhà người ta rồi. Đó là lần cuối tôi thấy bé tròn. Cũng không có gì đặc biệt, chỉ là một sự để ý cho chuyến bay dài căng thẳng của tôi thêm phần thú vị.

Ra được bên ngoài, như đã được con gái dặn dò và giao hẹn trước, tôi đi hỏi để được cách ly tập trung. Có một chút ích kỷ của con, để nó đỡ phải ra đón tôi, cũng như trông nuôi tôi 14 ngày, cũng có lý do lo cho mẹ, để được vào khu tập trung kiểm tra cẩn thận. Tôi kéo hai cái vali to đùng đến gần một nhân viên sân bay hỏi, chị về nước từ Úc, có phải cách ly tập trung không. Người đó nói, từ Úc không phải cách ly tập trung chị ạ, chỉ cần tự cách ly tại nhà. Bạn ấy còn bonus cho một câu, chị may đấy, từ 0 giờ đêm nay, tất cả các chuyến bay từ tất cả các nước về đều phải cách ly tập trung. Cẩn thận, tôi lại hỏi thêm một bạn nhân viên khác, cũng nhận được câu trả lời y chang. Tất nhiên là tôi mừng rồi, còn con gái tôi thì không. Nó và chồng sẽ phải chạy xe máy ra sân bay để đón tôi và hai cái vali to đùng về, bởi vì, nó có trách nhiệm rất cao, và thận trọng quá, dứt khoát không cho tôi đi taxi để xã hội đỡ phải đuổi theo trăm người truy dấu vết nếu tôi bỗng là F0.

Và thế là qua nửa đêm chúng tôi về đến nhà trong một khu chung cư cao tầng, nơi tôi sẽ có 14 ngày cách ly, 14 ngày lo âu xen lẫn hồi hộp, và căng thẳng, một chút vì lo lây bệnh trên máy bay, nhưng cái chính là vì được chăm sóc bởi cô con gái còn hoảng loạn hơn tôi. Tôi được giữ tại bàn đón tiếp tại sảnh, đo thân nhiệt, khai báo dịch tễ. Lên nhà, tôi lập tức được con gái đề nghị vào phòng dành riêng cho mình, không bước ra ngoài một bước trừ khi đi vệ sinh. Tôi cũng được yêu cầu đeo khẩu trang 24 giờ trừ khi ngủ và ăn, và tuyệt đối không nói chuyện, chỉ trao đổi những gì thật cần thiết. Vốn bị dị ứng thời tiết, tôi rất hay hắt hơi, nên câu con gái hay nói với tôi nhất là, có “bị” không, cặp nhiệt độ chưa, đeo khẩu trang vào. Bản thân nó cũng đeo khẩu trang suốt ngày, một ngày không biết bao nhiêu lần xịt khuẩn mặt bàn, tay nắm cửa, và bất cứ cái gì tôi chạm tay vào. Thực sự mà nói, nó còn ốm hơn tôi, thân nhiệt tôi là 36,1 độ, tôi chỉ ăn, rồi nằm trong phòng, đọc sách của con gái, tập guitar của con rể, thỉnh thoảng cúi lưng, vặn người nếu bí bách quá. Còn nó, 37,5 độ, lúc thì rát họng, lúc thì ho, cơm ngày ba bữa cho hai mẹ con, và một núi bài vở deadline gia hạn đến mấy lần. Tôi luôn miệng nói, mẹ không sao đâu. Còn nó, sau 5 ngày cho mẹ ra phòng ngoài, sau 10 ngày cho mẹ nấu cơm, từ nay đến đó làm ơn ở yên trong phòng. Nó thì mệt, còn tôi, cũng stress không kém. Lại còn liên tiếp đọc và nghe tin tức đại dịch trong và ngoài nước. Tuy nhiên, do bản tính đơn giản, tôi có thể đi qua những ngày cách ly đó không quá khó khăn. Cảm ơn con gái, cảm ơn con rể, chớp mắt một cái, cũng qua 14 ngày. Nhưng thật sự không nhanh như vậy.

Ngày đầu tiên, sáng dậy tôi đói cồn cào, vì quen dậy sớm, lệch múi giờ, ăn trên máy bay qua quít. Con gái thì quen dậy muộn, vẫn còn ngủ phòng bên. Tôi moi hộp bánh quy trong vali ra ăn tạm, nghĩ bụng với bạn, tao không ăn hết trên máy bay, nhưng tao có bữa sáng, sau đó thì cầm quyển sách con gái chuẩn bị cho để giết thời gian, với tựa đề không thể thích hợp hơn trong trường hợp này, Điều này rồi cũng qua, một ấn phẩm mới của Nhã Nam. Một lúc sau con gái dậy, và chuẩn bị bữa sáng nhanh cho hai mẹ con, hihi, rất bắt mắt, và cũng rất tây, như nơi tôi vừa trở về. Sau đó hai mẹ con rủ nhau đo thân nhiệt, tôi 36,1, con gái 37,0, rồi chúng tôi lại lăn ra ngủ, ngủ bù cho ngày hôm qua. Rồi bữa trưa muộn, và một buổi chiều con gái bận rộn vì có nghìn việc cần thu xếp cho 14 ngày cách ly. Điều đầu tiên là nó luôn khẳng định với tôi, từ giờ trở đi, dịch sẽ tồn tại như vầy, bọn con đã phải tập sống trong dịch cả tháng nay rồi, mẹ cũng phải tập có hành vi sống mới phù hợp đi. Bây giờ nghĩ lại, thấy nó nói như tiên tri. Sau đó, từng chút một, nó xác lập nội quy trong nhà, mà phần lớn là tôi phải nghe theo. Thôi thì cũng để tốt cho hai mẹ con, và giảm thiểu nguy cơ lây bệnh sang nhau, nếu chẳng may tôi mang bệnh.

Chiều tối, con rể đi làm về, mua một xe thực phẩm, cũng chỉ đứng ngoài hành lang đưa vào. Trời, tôi có cảm giác được chăm lo kỹ càng, hay mọi người sợ mình như sợ dịch. Dĩ nhiên tôi thấy bình thường, vì tôi không mắc dịch ở Úc, tôi cũng tin khả năng lây nhiễm trên máy bay cực thấp, vì thời điểm đó, Úc là một trong số ít nước có số ca nhiễm thấp, tổng cộng trong 3 chữ số. Tôi chỉ sợ lây ở sân bay Việt Nam, nhưng lúc chúng tôi hạ cánh và làm thủ tục nhập cảnh, sân bay tương đối vắng, dường như chỉ có chuyến của chúng tôi. Tối, sau bữa ăn hai mẹ con lại rủ nhau cặp sốt, tôi 36,8, con gái 37,6, và tôi không sao, nhưng con gái thì đầy lo lắng, nó bảo dạo này nó hay sốt về chiều, không biết có viêm nhiễm gì trong người, không biết có bị lây COVID. Và nó vẫn luôn cảnh giác với tôi, nhất cử nhất động của tôi đều bị nó để ý và nhắc nhở, đảm bảo rằng lúc nào tôi cũng đeo khẩu trang, hắt hơi phải che miệng lại, không đứng ở cửa nói chuyện, v.v. và v.v.

Ngày thứ hai cũng như ngày đầu, ăn uống, đo thân nhiệt, nhắc nhau đeo khẩu trang, và làm việc riêng. Thỉnh thoảng tôi có nói qua về chuyến du lịch của mình, nhưng bạn cùng nhà của tôi cũng không mặn mà. Nói chuyện phòng trong phòng ngoài thì phải nói to, mà nói to thì nguy cơ phun nước bọt cao. Thôi, chuyện thì cứ để đó. Không biết do thay đổi môi trường, hay những áp lực vô hình, mà tôi bắt đầu thấy hơi rát họng, húng hắng ho, lại còn những cơn “hắt xì hơi”, là bệnh kinh niên của tôi, đến thường xuyên hơn, thỉnh thoảng còn bị đau bụng, đi ngoài. Cũng không rõ nguyên nhân, đúng từ đêm về Việt Nam, tôi luôn bị choáng nhẹ mỗi khi nằm, quay đầu. Toàn những triệu chứng điển hình của COVID-19, chỉ có không sốt. Con gái thỉnh thoảng lại hỏi, mẹ có sao không, có chán ăn không, có mất vị giác không. Nói thật, tôi không nghĩ là mình bị COVID, nhưng không thể nói là không lo, với một loạt triệu chứng và những câu hỏi của con. Chiều đến, tôi vẫn 36 độ hơn chút, và con gái vẫn lại 37,5. Nó còn nói, nhỡ may con mới là người bị, và lây sang mẹ. Chà, đành phải động viên ngược, chắc không sao đâu con. Nhưng nhìn nó mà thấy xót quá, suốt ngày quanh quẩn ở nhà phục vụ mẹ, lo lắng bị dính bệnh, lo lắng vì những cơn sốt chiều, và những deadline canh cánh trong đầu. Muốn tự làm để con đỡ vất vả, nhưng nó không đồng ý. Chẳng làm sao được, tính nó thế, đã định làm gì là làm thế, có chút kiên định, chút nguyên tắc, và tinh thần trách nhiệm cao. Điều nó sợ nhất là không cách ly cẩn thận, sơ sẩy là lây cho chồng, thì cách ly cả công ty, còn nhiễm ra cộng đồng. Tôi nhìn nó mà xót ruột, nhưng đành vậy. Làm thế nào để nó đỡ phải lo về mình nhiều nhất có thể, tôi ngồi trong phòng và nghiền hết Điều này rồi cũng qua.

Ngày thứ ba, đầu giờ chiều, chuông nhà kính koong, mở cửa thấy có hai người đàn ông, một trong số đó mặc đồng phục y tế, một là nhân viên phường. Họ đến trao “Cam kết cách ly” của phường, và tôi phải ký vào đó. Khi họ đi rồi hai mẹ con xoắn hết cả lên, rà kỹ từng điều, bình luận, và chụp ảnh cái tờ cam kết ấy như nó là cái gì đặc biệt lắm.

Ngày thứ tư, có hai thanh niên bấm chuông, một là nhân viên chung cư, một tự giới thiệu là nhân viên y tế phường, đến đo thân nhiệt và đưa tờ cam kết không đi khỏi nơi cư trú của chung cư, và phiếu theo dõi nhiệt độ, tình trạng sức khỏe hằng ngày, trong đó yêu cầu hằng ngày hai lần phải nhắn các thông tin cho y tế phường. Trong tờ cam kết của chung cư có mục, rác thải để trước cửa phòng, có nhân viên dọn dẹp thu gom hàng ngày lúc 9 giờ tối. Thế là càng không có lý do bước chân ra hành lang.

Những ngày tiếp theo, mặc cho tôi cầu xin được ra phòng ngoài, ra ban công, và nấu ăn thay cho con, nó vẫn kiên quyết, không. Thế là hai mẹ con vẫn tiếp tục hành hạ nhau như thế, hằng ngày, một chu trình đều đặn: ăn sáng, đo nhiệt độ, đọc sách, ăn trưa, xem tin COVID, xem phim, đo nhiệt độ, ăn tối, xem thời sự và diễn biến COVID, xem phim, đi ngủ. Tất nhiên, con gái thì bận rộn hơn, vì phải chuẩn bị cơm ba bữa, lau nhà, lau bàn ghế, giặt quần áo, và mấy cái deadline, thỉnh thoảng còn bị tôi đánh thức buổi sáng với tiếng đàn guitar bập bùng, và hơn tất cả, là những cơn sốt làm mệt mỏi về chiều, và gây lo lắng. Mấy ngày một lần, con rể lại tiếp tế đồ cho hai mẹ con, vẫn đứa trong nhà, đứa ngoài cửa, đeo khẩu trang cẩn thận, và sau khi rể về, gái lại lau tay cửa kỹ càng, lau tay cầm xe đẩy, và mọi bao bì được vứt vào túi rác, để trước cửa lúc 9 giờ đêm. Thời COVID là thế.

Ngày thứ sáu, phường gọi điện đến bảo ngày mai lấy mẫu xét nghiệm. Hai giờ chiều ngày thứ bảy, hai mẹ con sang bên tòa nhà được chỉ định bố trí thành nơi lấy mẫu. Đây là lần đầu tiên từ khi về nước, chúng tôi được phép ra khỏi nhà. Hít một hơi dài, và phóng tầm mắt thật xa. Khu này bình thường đông vui nhộn nhịp, nay đường phố vắng lặng, các cửa hiệu đóng cửa, chỉ có một số hàng ăn mở, nhưng hầu như không có khách. Hiếm hoi mới thấy một cái xe chạy trên đường. Hóa ra họ chỉ lấy mẫu cho tôi, người đi từ nước ngoài về, con gái muốn lấy mẫu cũng không được. Bây giờ mà ho và sốt thì được chỉ định lấy mẫu ngay, lúc đó thì không. Chúng tôi đứng chờ lấy tờ đăng ký xét nghiệm ở một cái bàn che bạt ngay ngoài vỉa hè, rồi bước vào trong khu vực y tế. Tại đây, một nhân viên y tế hỏi lại tên tuổi, tình trạng sức khỏe mấy ngày qua, lấy nhiệt độ, và tôi được yêu cầu sang phòng lấy mẫu. Trong phòng có một vài nhân viên y tế “hành chính” mặc bảo hộ đeo khẩu trang ngồi sau một cái bàn, và hai nhân viên y tế đang lấy mẫu mặc bảo hộ kín mít đeo mặt nạ nhựa kín mặt. Nhân viên hành chính hỏi tên lần nữa, và đưa tôi một cái túi nylon bé xíu có tên tôi, bên trong có một miếng gỗ nhỏ và một cái tăm bông. Chờ người đến trước đứng dậy, tôi đến ngồi vào cái ghế nhựa trước mặt một nhân viên y tế và được hướng dẫn ngửa đầu để lấy mẫu trong mũi và họng, và được dặn, sau 24 giờ có kết quả, nếu dương tính thì báo, âm tính thì không báo. Những người đã lấy mẫu đi theo mũi tên chỉ dẫn ra ngoài theo một đường khác. Tại cửa, có nhân viên y tế kín mít trong đồ bảo hộ xịt nước diệt khuẩn vào người tôi, lúc ra cũng xịt lần nữa. Chà, chẳng nói mà xịt, nhỡ may tôi quay lại, có phải là được rửa mắt luôn không. Trên đường về nhà, con gái tranh thủ chụp mấy pô ảnh đường phố vắng tanh để sau nhớ lại một giai đoạn trầm lắng của thời đại, mặc dù lúc này vẫn chưa có lệnh cách ly xã hội.

Hai giờ chiều ngày thứ tám, không thấy tiếng chuông nào, nhưng hai mẹ con vẫn căng thẳng chờ đợi. Con gái tôi nói, mẹ chuẩn bị sẵn vali quần áo và những đồ thiết yếu, nhỡ có chuyện gì là bị xách đi ngay. Tôi cũng sốt ruột, nếu âm tính thì cũng nên báo là âm tính chứ. Bốn giờ chiều, tôi gọi ra phường hỏi, nhưng được trả lời là chưa có kết quả. Lo cũng chẳng được gì, mà chắc là không bị rồi. Phù. Tôi và con cũng nhẹ nhõm đôi chút.

Thế là cuối ngày thứ tám, tôi được ra phòng ngoài ăn cơm. Cảm giác thật là yomost, không còn cảnh tôi ngồi bệt trong phòng, có chiếc bàn nhỏ làm bàn ăn, quay ra cửa nhìn con gái ngồi ăn ở bàn ăn, hay đứng ăn ngay trong bếp. Tôi thay con gái ngồi ăn ở bàn ăn, con gái dịch ra bàn nước phòng khách. Tôi vẫn không được nói khi ở phòng ngoài. Thỉnh thoảng, nhân lúc con gái còn đang ngủ trong phòng nó, tôi còn rón rén đi quanh phòng khách vài vòng, làm vài động tác gập mình, lắc vòng. Cuộc đời đỡ tù túng hơn nhiều, khi gần như được làm mọi thứ, mà vẫn có người phục vụ 24/7. Chỉ có điều, con gái tôi không thấy thế, mặc dù hai mẹ con cùng cách ly.

Đến ngày thứ mười, con gái tôi cho tôi đi lại tự do đến mọi ngõ ngách trong nhà. Tôi thay con nấu cơm, giặt quần áo, lau nhà cửa. Còn gái nhà tôi dậy muộn, ăn xong chui vào phòng làm việc, và chiều tối vẫn có những cơn sốt nhẹ gây lo lắng. Hai mẹ con vẫn tiếp tục đeo khẩu trang trong nhà, ăn riêng bàn, và hạn chế nói chuyện, tuy nhiên, tâm lý của chúng tôi đã nhẹ nhõm hơn nhiều, và mong mỏi ngày cách ly cuối cùng đến để trở lại cuộc sống bình thường trong thời đại dịch.

Nhưng điều đó chưa đến ngay được, đúng vào ngày cách ly thứ mười của tôi, cả nước bước vào giai đoạn giãn cách toàn xã hội, từ 1 tháng 4 đến 14 tháng 4. Tuy nhiên, điều đó không ngăn cản hai mẹ con tôi vui mừng khôn xiết và thấy cần có một dấu ấn đặc biệt để kỷ niệm ngày kết thúc cách ly của mình. Tối ngày thứ 14, cùng với túi rác cuối cùng, tôi để một bức thư cám ơn và một phong bì quà cho người tôi không biết mặt đã âm thầm thu rác giúp tôi suốt 14 ngày qua.

Vào ngày thứ 15, từ sáng, chúng tôi nóng lòng chờ một tờ xác nhận hoàn thành cách ly. Đến gần trưa, tôi vừa cầm phone định gọi điện đến chính quyền phường, thì vừa lúc nghe thấy tiếng kính koong, và một người đàn ông xuất hiện, trao cho tôi tờ “Xác nhận hoàn thành cách ly” quý giá. Cũng vì vừa vào đợt giãn cách toàn xã hội được mấy ngày, nên chúng tôi không thể bung lụa được, mà chỉ đơn giản kỷ niệm bằng những pô ảnh cùng một bó hoa mặt trời, tờ giấy quý giá kia, và hai mẹ con với những biểu hiện không thể ngầu hơn.

Sau ngày hoàn thành cách ly cá nhân, con gái tôi về nhà nó, không xa nhà con trai tôi lắm.  Thỉnh thoảng hai vợ chồng nó sang chơi, đứng ở dưới sảnh, và vẫn cách tôi 2m. Tôi có ngỏ ý sang nhà nó chơi, nhưng nó không đồng ý, đang giãn cách xã hội đấy mẹ. Tôi phải vui vẻ thôi, ai bảo tôi có một cô con gái sẵn sàng đồng hành cách ly cùng tôi và cách ly với tôi. Tôi không kịp buồn, vì con trai tôi về nhà giữa những ngày cách ly xã hội. Taxi bị cấm, nó phải đi Grab bike từ sân bay về. Công việc của nó là tư vấn trực tuyến, nên không bị ảnh hưởng trực tiếp vì giãn cách xã hội, hơn thế, nó còn dành rất nhiều thời gian mỗi đêm để đem đến cho một bộ phận netizen khoảng thời gian cách ly thú vị, bổ ích. Bản thân nó cũng nhận được nhiều tình cảm bất ngờ từ netizen, khi đang trong buổi livestream vô tình nói đói rồi, hay thèm soju quá, bỗng được fan mang đồ ăn hay vài chai soju đến tận sảnh. Hai mẹ con đã có những ngày giãn cách xã hội thật vui. Ban ngày con trai dậy muộn, xong nó dành khá nhiều thời gian buổi chiều để buôn chuyện với mẹ. Những câu chuyện thú vị trong chuyến du lịch Úc tôi chưa kịp nói với con gái, được tôi chia sẻ với con trai, và đến lượt tôi chia sẻ những câu chuyện con trai của nó. Đối với tôi, lần cách ly tại nhà và giãn cách xã hội này đã đem lại cho tôi khoảng thời gian gia đình tuyệt vời, nhiều cảm xúc.

Mười bốn ngày giãn cách xã hội trôi qua, rồi thêm bảy ngày nữa cho chắc. Ngày 23/4 là ngày đầu tiên dỡ giãn cách xã hội, tôi đáp chuyến máy bay sáng trở về nhà ở Hà Nội, kết thúc chuyến du lịch nhiều cảm xúc, bao gồm những ngày vui bất tận ở nước Úc xa xôi, và những ngày cách ly không thể nào quên ở quê nhà Việt Nam. Tôi trở về nhà, nhưng chúng tôi không trở về cuộc sống cũ, mà bắt đầu cuộc sống bình thường mới, khi đại dịch vẫn còn hoành hành khắp nơi, nhưng chúng ta đã có hiểu biết nhiều hơn về bệnh dịch và kinh nghiệm kiểm soát, dập dịch. Có thể một lúc nào đó, chuyện giãn cách xã hội, cách ly vẫn lại xảy ra, nhưng chúng ta sẽ điềm tĩnh hơn vượt qua, điều này rồi cũng qua.

HCMC, 24/8/2020

Chấm sao chút:

Đã có 1 người chấm, trung bình 4 sao.

Hãy là ngôi sao đầu tiên của chúng tôi <3

Theo dõi Zzz Review năm bữa nửa tháng của chúng tôi

Be the first to comment

Bạn nghĩ sao?

%d bloggers like this: