Một năm đọc sách: 7749 (cuốn) sách của 2019

Cuối năm, nhà nhà tổng kết, nhà nhà chốt sale. Quyết tâm năm mới có thể có, hoặc không, nhưng năm qua đọc được gì cũng nên có để khi nhìn lại ta có chút cảm giác thành tựu. Trong tháng 12 này, blog của Zzz Review xin có một tiểu mục nho nhỏ là “Một năm đọc sách” do một số độc giả chuyên nghiệp góp chữ. Mở đầu tiểu mục sẽ là một bài tóm tắt rất thú vị của bạn Của chuột và chồn viết về bộ truyện tranh Nana 16+ của Yazawa Ai, Bản chất của người của Han Kang, tiểu thuyết của Georges Perecs, hai tiểu thuyết của cây viết trẻ Hwang Jungeun, tác giả Một trăm cái bóng… Bài viết của Của chột và chồn còn bao gồm cả “Bài cảm nghĩ cùng bài phát biểu của Hwang Jungeun khi nhận giải Văn học Man Hae” dịch từ tiếng Hàn. –  Zzz Review

 

Mục tiêu tôi tự đặt ra trên Goodreads cho năm 2019 là đọc hết 77 cuốn sách nhưng tính đến lúc viết những dòng này tôi mới chỉ đọc được 49 cuốn. Vậy, sau đây là 7 cuốn (hoặc một số không tính theo đơn vị cuốn) sách cùng vài chuyện liên quan (hoặc không) khiến sự đọc 2019 của tôi đáng nhớ.

7 – Nana (Ai Yazawa)

Một bộ truyện dang dở nổi tiếng mà tôi đã biết đến quá nhiều (về các nhân vật, về plot, về các cặp đôi ngang chéo loằng ngoằng, về cái chết của một nhân vật quan trọng, về chính sự chưa kết thúc của bộ truyện) trước khi thực sự đọc nó.

Vài năm trước, khi nhìn lại những sách mình đã đọc trong năm tôi thường gãi đầu phân trần rằng rất nhiều trong số đó là truyện tranh. Giờ tôi muốn cố gắng không nghĩ và nói như vậy nữa. Một phần vì ngẫm lại tôi thấy, có lẽ chính truyện tranh là nguồn tác động mạnh và lâu dài nhất đến cảm xúc cũng như cách tôi cảm nhận từ thuở thiếu thời đến giờ. Phần nữa là bởi, nói như kia chẳng khác nào biến truyện tranh thành như kiểu những bài hát mang tính filler trong một album nhạc, trở thành một thể loại (nghe như) ít văn chương hơn và không nhiều giá trị bằng (những cái gì đó khác) trong khi sự thật hoàn toàn không phải thế hoặc ngược lại, và làm vậy hoàn toàn đi ngược lại nỗ lực hết sức né chủ nghĩa tinh hoa hay gì đó tương tự của tôi.

nana

Đọc Nana rút đi rất nhiều sức lực và cảm xúc trong tôi, nên tôi vẫn đang dừng lại ở tập 14, số tập của hai Nana cộng lại. Tất cả các nhân vật nữ trong Nana đều được xây dựng và khắc họa rất thật và rất đời, đó là điều tuyệt vời nhất của bộ truyện này. Họ được tự do nữ tính và không nữ tính, yêu hận rõ ràng và mập mờ, tốt bụng và xấu xa cùng lúc, một lòng ích kỷ và rộng lượng, sai lầm và không học cách sửa sai, gây tổn thương và chịu tổn thương. Những khung hình vẽ họ và những lời thoại họ thốt ra vừa thô ráp lại vừa tinh tế nhưng không hề tạo cảm giác bị tỉa tót để vừa vặn với một hình dung đại diện chuẩn mực nào. Có lẽ chính bởi vậy mà Nana đã chạm tới rất nhiều tâm hồn.

Điều hư cấu duy nhất khiến tôi hơi bực mình là hai Nana yêu nhau rõ rành rành mà cứ mãi đau khổ vì đám đàn ông xung quanh. Tôi không ưa đến 80% nhân vật nam trong Nana, 20% có cảm tình thì đều không phải nhân vật chính.

6 – The Summer Book (Tove Jansson)

Tove Jansson là nhà văn, họa sĩ, tác giả truyện tranh người Phần Lan nói tiếng Thụy Điển; người tạo ra vũ trụ Moomin – vũ trụ tôi muốn thuộc về nhất.

Tập truyện rất dễ thương này thì không kể về Moomin và những người bạn mà về những cuộc phiêu lưu đời thường của một cô bé sáu tuổi và bà, thỉnh thoảng cameo thêm ông bố, trên một hòn đảo nhỏ ở Phần Lan.

51SNsKpjmVL._SX330_BO1,204,203,200_

Thiên nhiên Phần Lan qua miêu tả của Tove Jansson vô cùng cổ tích, nhưng ko kiểu thơ mộng mơ mà hơi gothic, mọi kỳ hoa dị thảo đều cực kỳ có hồn, và không phải chiếc tâm hồn nào cũng dịu dàng yên ả. Nhưng Jansson xuất sắc nhất ở xây dựng tính cách nhân vật, hoàn toàn phá vỡ những cliché nhan nhản đến phát ốm trong văn học thiếu nhi về trẻ con và người già. Ở hòn đảo mùa hè này của Jansson, trẻ con, ngay cả khi thốt ra những câu mang tính triết lý, vẫn cực kỳ trẻ con, tức đáng ghét. Còn người già thì đáng yêu hết mức ngay cả những lúc lên giọng dạy đời, vì những câu dạy đời ấy rất là trẻ con hihi.

5 – Bản chất của người (Han Kang)

Cuốn sách này có không ít chỗ khiến tôi vừa đọc vừa chắc mẩm chắc chắn không phải tách trà sữa của mình – vì kem sữa hơi quá mặn so với độ mặn ưa thích của tôi, vì trân châu có chút cứng sượng, vì 30% đường mà sao đã chan chát vị trà chẳng còn thoang thoảng tí ngọt ngọt ngậy ngậy nào. Thế nhưng đến cuối ngày, tôi vẫn cảm thấy áy náy khi máy móc chấm 4 sao, đồng thời may mắn vì được tiếp xúc với Han Kang lần đầu tiên qua tác phẩm này.

Những sự kiện chính trị gần đây khiến tôi cảm nhận rõ rệt hơn sức sống, tính thời sự và cấp bách của cuốn tiểu thuyết này. Tôi đã nhìn thấy, rất rõ, những nhân vật đã sống, đã chết, đã sống tiếp rồi chết hoặc vẫn sống tiếp rồi sống chết ra sao không rõ trong cuốn sách về Hàn Quốc những năm 80 này trên những bức ảnh về một đất nước khác của 2019, tức gần bốn mươi năm sau. Tôi nghĩ dù thích hay không chúng ta luôn cần những tác phẩm gây ám ảnh như vậy.

02fa952e90202cbd39c9582bad73f4ee

Liệu có phải cũng giống như lời tâm sự của Han Kang rằng nếu không viết Bản chất của người thì sẽ không thể vượt qua, không thể viết tiếp bất cứ thứ gì khác; nếu không đọc Bản chất của người thì tôi sẽ không thể đọc bất cứ tác phẩm nào khác được viết nên bởi ngòi bút Han Kang? Chỉ biết là, sau Bản chất của người tôi đã rất sẵn sàng để thâm nhập sâu hơn vào thế giới văn chương độc đáo và quyết liệt của chị.

4 – W or the Memory of Childhood;
Things: A Story of the Sixties;
A Man Asleep (Georges Perec)

Georges Perec là một nhà văn tôi vô cùng ngưỡng mộ bởi sức sáng tạo phi thường, tài năng sử dụng ngôn từ đầy biến hóa, đã thế lại còn yêu mèo (suy luận này dựa trên một bức ảnh ngài chụp cùng một chú mèo trên vai mà cá nhân tôi rất lấy làm yêu thích!)

Profile chính luận của Georges Perec hẳn chư vị đều đã thông tường hoặc dễ dàng thi triển google chi thuật để tìm ra, là một fan dạo không dám múa rìu qua mắt thợ, tôi chỉ muốn chia sẻ một điều mình khá lưu tâm rằng ngài thuộc cung Song Ngư như một minh chứng chắc ngoài tôi không ai lấy làm thuyết phục rằng ngài văn hay chữ tốt như vậy là do lỗi thuộc về các vì sao!

31dqsPpGozL._SX329_BO1,204,203,200_

Tôi ngưỡng mộ nhất ở Perec là văn chương ngài hầu như không bao giờ lặp lại, mỗi tác phẩm đều là một thử nghiệm, táo bạo và độc đáo từ hình thức đến nội dung. Có cuốn từ đầu đến cuối không dùng một dấu chấm câu (The Art of Asking Your Boss for a Raise), lại có cuốn tuyệt không dùng từ có nguyên âm “e” (A Void). Cuốn này viết về công cuộc xin cấp trên tăng lương, cuốn khác dày công xây dựng hai thế giới song song – một thế giới của tuổi thơ thật mà hư ảo và một thế giới của thể thao với những thế vận hội ác mộng mà chân thực tuyệt đối, ở giữa hai thế giới ấy là Thế chiến thứ 2 tang thương và ám ảnh (W or the Memory of Childhood). Lại có cuốn viết về những người trẻ tuổi bình thường, về cuộc sống vật chất và tinh thần cũng rất bình thường, nhiều khi tầm thường đến cùng cực của họ. Giữa những bình-tầm thường ấy, ngồn ngộn những miêu tả tỉ mỉ chi tiết đến từng hạt bụi, cuồn cuộn những dòng chảy ý thức lan đến từng ngóc ngách của sự làm người. Thiên biến vạn hóa giữa mọi khuôn khổ gò ép của không gian và thời gian. Càng ngược dòng tiến gần tới hư vô càng bộc lộ cội rễ vô cùng người. Bối cảnh thập niên 60 nhưng hiện đại hơn bao giờ hết. Tuổi 25 của tôi nếu còn sống hẳn sẽ coi Things: A Story of the Sixties; A Man Asleep này là Kinh thánh cứu rỗi (hoặc không) đời  mình.

3 – Tales from Outer Suburbia;
Tales from the Inner City (Shaun Tan)

 Tôi cực kỳ thích Shaun Tan. Tôi không biết phải định nghĩa ông là gì, họa sĩ minh họa, nhà văn, người kể chuyện,… dường như mọi định nghĩa nghề nghiệp đều gò bó sức sáng tạo và những câu chuyện ông muốn kể – không chỉ bằng chữ và tranh.

Shaun Tan có The Arrival rất xuất sắc – một cuốn sách tranh không lời nhưng truyền tải vô vàn ý ĐÚNG và sâu xa về đề tài di dân, một đề tài nhạy cảm và luôn gây tranh cãi; một cuốn sách tôi muốn giới thiệu với tất cả những người tôi biết và ước giá ai cũng đọc được nó thì tốt.

Nhưng bên cạnh đó Shaun Tan còn một số cuốn khác mà tôi nghĩ là tôi chỉ muốn cẩn trọng đặt chúng vào một status đã được set quyền riêng tư cho một danh sách người đọc giới hạn mà thôi. Như là Tales from Outer Suburbia. Năm nay tôi đọc lại Outer Suburbia bởi Shaun Tan đã ra một cuốn đối lại: Tales from the Inner City.

71SGJuTod1L

(2019 với tôi có thể coi là một năm của “đọc lại” – cá nhân tôi, đang sinh tồn trong một môi trường luôn kích thích mình phải liên tục đọc thêm những thứ mới, rất thích việc này. Phải nói thêm là việc “đọc lại” này khác “đọc đi đọc lại” – một việc tôi hiện đang làm để sinh tồn.)

Đúng như tên gọi, hai cuốn sách là hai tập hợp của những mẩu truyện, hay đúng hơn là những lát cắt huyền hoặc về cuộc sống ở vùng ngoại ô và đô thị không tên, không vị trị địa lý cụ thể, có vẻ như không thật – nhưng đồng thời lại sắc nét, sống động như hoàn toàn có thể tồn tại ở bất cứ đâu trên thế giới này.

Đọc lại Tales from Outer Suburbia rồi đọc sang Tales from the Inner City không chỉ giúp tôi thấm hơn không khí đối lập giữa hai cuốn sách mà còn cảm nhận rõ rệt những thay đổi trong phong cách của Shaun Tan. Ở ngoại ô là những không gian rộng mở, những trải dài và bất tận, mọi thứ đều như lỡ một nhịp, mơ hồ hơn, nằm ngoài thời gian hơn. Trong khi đó, ở đô thị mọi thứ sắc nét hơn, hiện hữu hơn, đồ sộ hơn, ngồn ngộn san sát hơn, ý thức về thời gian rõ hơn, cấp thiết hơn, “thực” hơn và cũng lạnh hơn, không chỉ về màu sắc.

Tôi thích nhất ở Shaun Tan, bên cạnh những nét vẽ mê hoặc và ám ảnh, là cách ông hoặc lồng ghép hoặc trực diện bày ra trước mắt người đọc những hiện thực huyền ảo. Không gò ép cũng không giải thích. Như thể những điều kỳ dị và bí ẩn là một phần hiển nhiên của cuộc sống, chỉ là chúng ta có tìm thấy, nhìn ra, để chúng vào mắt, chọn cách hiểu chúng hay lờ đi mà thôi.

2 – The Diving Pool;
The Memory Police (Yoko Ogawa)

“Đọc lại” là một hành động kỳ lạ và mê hoặc, có thể giúp ta phát hiện ra nhiều điều thú vị ở một tác phẩm ta từng đọc mà càng yêu thích tác phẩm đó càng si mê tác giả của nó hơn, có thể khiến ta phát ốm chẳng hiểu sao mình lại từng thích cái của nợ này và chán chả buồn đọc thêm sách gì của cái người viết này nữa, hoặc, lại cũng có thể khiến ta trân trọng cuốn sách ta đang đọc lại vì ta bắt đầu cảm thấy như đang bị chính tác giả ta yêu thích chầm chậm đẩy ra khỏi thế giới mà họ từng quyến rũ ta bước vào.

Memory Police của Yoko Ogawa vẫn hội tụ hầu hết những yếu tố tôi yêu thích ở văn chương bà: sự tàn nhẫn từ không chủ đích đến thành hiển nhiên, cảm giác rờn rợn lạnh gáy rỉ ra từ những thứ rất đỗi bình thường, giọng kể lạnh băng, cấu trúc truyện lồng trong truyện. Nhưng tôi hoàn toàn không cảm thấy được kết nối, với câu chuyện, với các nhân vật, với số phận của họ, với đại cuộc hay cái gì gì đó bà muốn nói mà tôi quên rồi – điều tôi hiếm gặp khi đọc Ogawa. Và chuyện này khiến tôi sợ, sợ hơn gấp nhiều lần những gì bà bày ra trong cuốn sách tôi đã rất chờ đợi và kỳ vọng này. Tôi sợ cuốn sách này sẽ khiến cái tên Yoko Ogawa lại rơi vào vùng mất trí nhớ trong não tôi, như sau khi tôi đọc xong Giáo sư và công thức toán.

A1wHadJc+fL.jpg

Thật may tôi đã kịp đọc lại The Diving Pool cách đó ít lâu, đủ để sau khi đọc Memory Police vẫn được níu giữ dưới làn nước trong suốt và lạnh lẽo thân quen hằng bao bọc mình. Về The Diving Pool, tôi xin lười biếng làm một phép cắt dán từ goodreads cá nhân. Tôi nghĩ, cũng giống như đọc đi đọc lại, viết đi viết lại quá nhiều về những thứ mình đặc biệt thích sẽ khiến tôi đâm ra chán ghét chúng mất.

The Diving Pool gồm ba truyện ngắn: “The Diving Pool,” “Pregnancy Diary” và “Dormitory”. Cả ba đều xuất sắc. Không kinh dị mà vẫn đáng sợ. Đáng sợ nhưng lại cũng relatable hơn bao giờ hết.

Nhớ lần đầu đọc xong, trong tôi dấy lên một khao khát mãnh liệt vừa ước gì ba truyện này kéo dài mãi mãi vừa muốn chúng mãi mãi dừng lại ở đó.

Càng đọc lại tôi càng cảm nhận rõ rệt về tính nữ của cuốn sách này và của chính mình và tôi trân trọng nó vì điều đó.

Ấn tượng nhất với tôi ở ba truyện ngắn này là cách tác giả chạm tới casual cruelty và sexual desire (What Ogawa gives us is a sort of reversal of the idea of the male gaze, in which the female gaze toward the object of desire expresses not power but helplessness and separation.) ở ba nhân vật nữ chính của mỗi truyện. Tinh tế, sắc bén, lạnh lùng nhưng vẫn cảm thông vô bờ mà lại không sến.

Tôi thích nhất truyện đầu tiên, “The Diving Pool”. Vì kết quá đỉnh. Cái khoái cảm khi còn đang bận rón rén sợ sảy chân xuống cái hố tình cảm thiếu nữ sến súa thì đã được đẩy thẳng tay xuống vực sâu tối đen tuyệt vọng, thực sự lần nào đọc cũng sởn da gà.

“I was always watching you.” This could have been a breathless declaration of love or a final farewell.

Và vì câu này nữa.

1 – Barbaric Alice;
I’ll Go On (Hwang Jungeun) 

e45622ee97cad8aa71de727041abf746.jpg

Hai tiểu thuyết này không hẳn là những tuyệt tác không gì sánh bằng (hoặc cũng có thể chính là những tuyệt tác không gì sánh bằng thật, trong lòng tôi!), nhưng hãy để tôi thiên vị một chút cho nhà văn Hàn Quốc, à không, tính cả không Hàn Quốc nữa, mà tôi mê đắm nhất những năm gần đây.

Hwang Jungeun, cũng giống như nhiều nhà văn nữ (“trẻ”, tôi tính những nhà văn sau thế hệ Shin Kyung Sook, Gong Ji Young… đều là trẻ) Hàn Quốc, đặc biệt quan tâm viết nhiều và viết ngày càng hay về những vấn đề xã hội. Đó dường như là điều không thể tránh khỏi khi xã hội họ bị đặt vào là một xã hội gia trưởng khắc nghiệt – nguyên nhân dẫn tới những vụ bạo lực hẹn hò, những tội ác vì thù ghét giới tính, những cái chết trẻ cả trên mặt báo và ở những góc khuất ít người đoái hoài.

Tôi thích Hwang Jungeun hơn các nữ nhà văn khác cùng thời một (hoặc có lẽ là nhiều) chút bởi văn chị đạt được trạng thái cân bằng gần như hoàn hảo (tất nhiên cũng là theo thước đo của tôi nốt!) giữa tính văn học và xã hội. Có lẽ tương tự như việc tôi hiểu tại sao một cuốn sách như Kim Ji Young sinh năm 1982 tuy khiến mình rơi vào nhiều trầm tư nhưng lại chẳng thể thích thú đến say mê.

Thật may vì Một trăm cái bóng – tiểu thuyết đầu tay của Hwang Jungeun cũng chính là cuốn sách đầu tiên của chị được dịch (một cách chính thống) và xuất bản ra tiếng Việt. Một cuốn sách tôi không nghĩ là dịu dàng hay nhẹ nhàng, nhưng vẫn đủ năng lượng đại chúng để dắt một lượng kha khá độc giả dò dẫm bước vào một thế giới văn chương mới mẻ và nhiều tiềm năng, nếu có thể khiến họ tò mò và mong chờ những tác phẩm khác thì càng tốt. Vì như vậy có thể giúp tôi ít nhiều kỳ vọng vào sự ra mắt bản tiếng Việt của hai tiểu thuyết tiếp theo, trưởng thành cả về lượng và chất của Hwang Jungeun – Barbaric AliceI’ll Go On.

Cuối cùng, để đổi không khí, tôi xin mạo muội thi triển thuật chèn link thay vì cắt dắn, và (lược) dịch (vội) bài cảm nghĩ cùng bài phát biểu của Hwang Jungeun khi nhận giải Văn học Man Hae[1] năm vừa rồi với tác phẩm liên truyện Ô đi mưa của Dd.

 

Bài cảm nghĩ về việc nhận giải thưởng Văn học Man Hae đăng trên tạp chí Sáng tác và phê bình (số Mùa đông 2019, Changbi)

 Nhiệm vụ trong tương lai

1

Con người ta khi bị tát thì thấy đau. Tôi từng mở đầu một tác phẩm bằng câu văn này. Tác phẩm ấy được tôi hoàn thành vào tháng Mười một năm 2009, tính đến giờ là đã tròn mười năm. Trong quá trình viết tác phẩm đó, tôi đã phỏng vấn gia quyến của những người thiệt mạng trong vụ hỏa hoạn tại Yongsan[2], đều đặn đến tòa án dự khán mỗi khi tòa mở phiên xét xử vụ án này. Cuộc sống những ngày đó của tôi được lưu lại trong chín cuốn sổ ghi chép. Đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ rõ nỗi hoang mang khi ấy, khi vừa nghe vừa vội vàng chép lại những câu thẩm vấn và lời khai qua lại trong các phiên tòa. Trong số những ghi chép đó, có một đoạn đối thoại đã ảnh hưởng không nhỏ đến việc viết của tôi sau này. Đó là đoạn chất vấn giữa luật sư đại diện cho người dân bị giải tỏa và cảnh sát tác chiến.

Anh đã nghe nói có những ai trong đó?

Tôi được biết là có Liên dân giải tỏa[3] ở trong đó.

Anh đã nghe nói là có những người như thế nào ở trong đó?

Tôi được biết là có Liên dân giải tỏa ở trong đó.

Nghe đoạn chất vấn này, tôi không khỏi bàng hoàng trước kỹ thuật sử dụng ngôn từ điêu luyện hòng xóa bỏ triệt để sự tồn tại những sinh mệnh con người hoàn toàn có thể dễ dàng bị thương hoặc mất mạng, chỉ vì để phục vụ cho lợi ích của một chế độ. Dạo này, thỉnh thoảng tôi thường chợt nhớ lại đoạn chất vấn đó, một cách vô duyên vô cớ.

2

Tôi đã từng tưởng rằng càng viết văn lâu, càng có nhiều kinh nghiệm, tôi sẽ càng viết tốt hơn. Thuần thục hơn, nhanh hơn, chắc chắn hơn, tự tin hơn, trong trẻo hơn. Không ai nói cho tôi biết đó là chuyện hão. Phải dấn bút viết rồi tôi mới tự mình vỡ lẽ. Càng viết càng khó. Những lời mình định viết, càng ngẫm tôi càng nhận thấy chúng là những lời hoặc quá thiếu sót hoặc không thể viết ra. Đối với cá nhân tôi, quá trình nghiền ngẫm những câu văn cũng chính là quá trình suy ngẫm về con người, nên càng ngẫm tôi càng khó mà thích hay ghét con người cho được. Mỗi khi viết văn tôi đều bị giằng xé tứ bề. Cũng nhờ vậy mà để đặt một dấu chấm câu tôi thường mất rất nhiều thời gian. Một ngày, thời gian viết và số câu văn tôi có thể viết trong thời gian đó luôn được định sẵn, nên tôi cũng luôn phải tiết kiệm lượng chữ mình dùng để viết bài điểm sách, bài cảm nhận hay thậm chí cả trả lời mail. Ví dụ như, nếu phải dùng đến gấp hai lần rưỡi lượng chữ cần cho bản thảo để viết trả lời mail thì tức là hôm đó bản thảo của tôi bị thiếu từng đó chữ, và sau khi viết những câu không phải dành cho bản thảo tôi thường sẽ cực kỳ giận người đã đẩy tôi rơi vào cảnh đó… Có lẽ vì việc viết khó như vậy nên lúc nào tôi cũng cảm thấy tiểu thuyết cuối cùng của đời mình, nếu tôi có viết, sẽ là một cuốn tiểu thuyết dang dở… Bị giam cầm trong những cảm xúc và lo lắng ấy nên một ngày, nếu sau tám giờ đồng hồ ngồi trước bàn viết mà chấm được chừng tám hay mười dấu chấm câu, với tôi đó là một ngày thành công lắm. Và tôi của ngày hôm đó cũng là một tôi rất thành công. Như tôi vẫn luôn nhắc đi nhắc lại, viết văn là một nghề khó mà khỏe mạnh cho được nên lúc nào tôi cũng phải cố để khỏe mạnh. Muốn viết tiểu thuyết để sống, ngày nào tôi cũng ít nhất phải đi bộ 30 phút, tập 3 bài squat mỗi bài 20 lần, và tập 6 bài deadlift.

Tôi thấy mình sống như thế này khá ổn, và khi viết được như thế này tôi cũng thấy vui.

3

Viết văn, với tôi, luôn là việc tưởng tượng ra những gương mặt. Khi tôi nhìn những gương mặt ấy thì họ cũng nhìn lại tôi, tôi không có ý mượn lời Nietzsche ở đây. Trong quá trình viết tiểu thuyết tôi đã nghĩ tới và gặp gỡ nhiều gương mặt. Tôi biết rõ, cũng chính những gương mặt ấy đã tạo nên gương mặt của tôi bây giờ. Quá chăm chú quan sát họ yêu và ghét, gương mặt của họ giờ đã biến thành gương mặt của chính tôi. Tôi cảm nhận được trách nhiệm của bản thân với gương mặt mình đang mang này.

Gần đây, tôi được hỏi rằng có phải tôi đang quá nhạy cảm hay không. Nghe người ta hỏi vậy, tôi thấy mệt lả đi. Và tôi đã trả lời là, đúng thế. Dạo này tôi thường hay nhạy cảm quá mức, và trong tương lai tôi cũng muốn nhạy cảm quá mức như vậy thường xuyên hơn. Tôi thực sự mong việc nhạy cảm quá mức đó là nhiệm vụ của mình trong tương lai. Bởi có lẽ, đó cũng chính là cách để tôi chịu trách nhiệm với gương mặt của mình bây giờ.

4

Tôi vẫn còn nhiều điều mình yêu thích và yêu thương.

Dù thế nào, tôi vẫn luôn ủng hộ tình yêu. Tôi sẽ không lo lắng tình yêu trong mình sẽ cạn kiệt.

Xin cảm ơn.

 

Bài phát biểu của Hwang Jungeun tại lễ nhận giải thưởng Văn học Man Hae (26/11/2019)

Ngoài bài cảm nghĩ nhận giải đã viết, tôi không chuẩn bị thêm nội dung gì khác để phát biểu ở đây, ngày hôm nay. Nhưng tôi cũng đã thử nghĩ, nếu đứng lên đây thì mình có thể nói được những chuyện gì. Chắc tôi cũng có thể nói về những chuyện tầm cỡ như tại sao mình lại thích viết văn. Có lẽ tôi thích viết văn vì qua văn chương tôi có thể nói những chuyện đại loại, tôi không thích bố mẹ mình lắm, tôi cũng không ưa những người lớn mình từng gặp, người lớn xấu xa, làm người lớn thật đáng xấu hổ… Thêm nữa, bằng cách viết văn tôi còn có thể tự viết ra những câu văn mình muốn đọc, nên công việc này quả thực rất mê hoặc. Có lẽ tôi cũng có thể nói những chuyện như vậy chăng? Tôi cũng đã suy nghĩ khá nhiều suốt hai ba ngày qua về việc làm thế nào để nói được thật hay những chuyện đó khi đứng trên đây. Thực lòng, cho đến tận trước khi lên đây phát biểu, tôi vẫn băn khoăn không biết nên phát biểu điều gì.

Nhưng nghĩ kỹ lại, trong suốt ba ngày qua, điều quẩn quanh mãi trong tâm trí tôi không phải gì khác mà chính là cái chết của ca sĩ Goo Ha Ra. Goo Ha Ra là một nữ ca sĩ tôi dành nhiều tình cảm mến mộ và ủng hộ. Cái chết của cô ấy, tôi nghĩ, không chỉ là cái chết đặc thù của giới nghệ sĩ mà rất điển hình cho xã hội Hàn Quốc. Suốt mấy ngày nay, khi nghĩ tới một bộ phận bầy đàn đang tồn tại trong xã hội Hàn Quốc không hiểu muốn hướng tới điều gì, giá trị gì mà vẫn không ngừng rúc rích cười cợt với nhau, tôi lại thấy nôn nao trong lòng. Vì nghĩ mãi như thế nên hôm nay, ở một sự kiện đáng lẽ phải vui vẻ, tôi lại không thể không nhắc tới chuyện đau lòng này.

Trong bài cảm nghĩ tôi có viết rằng, “Dù thế nào, tôi vẫn luôn ủng hộ tình yêu. Tôi sẽ không lo lắng tình yêu trong mình sẽ cạn kiệt.” Tình yêu mà tôi nhắc đến không phải tình yêu đầy tràn sóng sánh như chỉ muốn trào ra khỏi bát đựng mà là thứ tình yêu đang đóng cặn dưới đáy bát, lúc nào cũng chực bay hơi sạch. Nhưng thật kỳ diệu, và cũng thật may mắn, trong suốt mười năm qua, thứ tình yêu đó của tôi vẫn chưa một lần cạn kiệt. Lần này cũng vậy. Nguồn động lực mạnh mẽ nhất thúc đẩy tôi tiếp tục viết chính là thứ tình yêu luôn chẳng còn bao nhiêu ấy. Trong tương lai, tôi hy vọng mình có thể vừa giữ gìn và quản lý thật tốt tình yêu ấy của mình vừa tiếp tục viết tiểu thuyết từ những chuyện con người.

[1] Giải thưởng văn học được sáng lập vào năm 1973, đặt tên theo hiệu Man Hae (Vạn Hải) của nhà thơ đồng thời là nhà đấu tranh cho phong trào độc lập Han Yong Yoon (1879 – 1944) hòng tưởng nhớ sự nghiệp sáng tác cũng như kế thừa tư tưởng của ông.

[2] Vụ hỏa hoạn ở Yongsan tháng Một năm 2009: Người dân biểu tình phản đối một dự án quy hoạch một khu trung tâm thương mại cũ của thành phố, hỏa hoạn xảy ra, trong lúc đội cảnh sát đặc nhiệm SWAT can thiệp, 6 người đã chết (1 cảnh sát, 5 dân thường). Tiểu thuyết Một trăm cái bóng của Hwang Jungeun được dựa trên tấn thảm kịch này.

[3] Liên hiệp những người dân bị giải tỏa toàn quốc.

Leave a Reply

Fill in your details below or click an icon to log in:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out /  Change )

Google photo

You are commenting using your Google account. Log Out /  Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out /  Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out /  Change )

Connecting to %s