Trích đoạn tiểu thuyết

Fic&Poe

Nhã Thuyên, “đừng giấu cơn điên”

30/06/2020

mộng cũng đến lẫn vào với mị,
làm gì được cho nhau nữa, ở hay đi,
đằng nào chẳng cùng đường tuyệt lộ,
làm gì được nữa ở hay đi,
quả rụng mong chọn gì đất nảy, tiếng rụng mọc rồi rụi, ai hay, hay gì thế, thế kia kia, nọ nọ kìa kìa,
có gã lạc mấy trăm năm về lại,
đã một kiếp tiểu nhi khác hoang đường,
không bằng cáo ba năm tìm núi,
ai còn biết gì đâu phố đã lẫn phường,

Tiểu luận số này bài nào cũng đỉnh

Tiểu luận

Sản xuất sự yên tâm: Về một phê bình thù tạc

30/06/2020

Khi ở gần những người trông có vẻ thiên kinh vạn quyển, ta dễ có cảm giác rằng mình biết rất nhiều về sách. Cảm giác ấy không tệ một tí nào, thậm chí rất gần với hạnh phúc.

Đọc Ngọc Tư qua Facebook

30/06/2020

Đánh vào cảm xúc người dùng là một trong phương thức làm nội dung mạng xã hội được từ lâu. Trong khi cũng từ lâu, nhắc đến Nguyễn Ngọc Tư, chúng ta nhắc đến buồn.

Phỏng vấn độc quyền

Thuận: “Chỉ có viết và viết thật nhiều, mới hy vọng làm được cái gì đó” – Một cuộc trò chuyện

by Thuận và Zét Nguyễn in Phỏng vấn

Nhiều người Pháp chọn văn chương Việt Nam hay châu Á vì muốn tìm thấy ở đó một tinh thần hoài cổ êm ái, những ý tưởng đã được đúc sẵn về tình yêu, tình mẫu tử, đạo lý làm người, truyền thống dân tộc… Đương nhiên là họ thất vọng khi phải đọc tôi.

 
DOWNLOAD SỐ 8

epub (1,19MB)
kindle (2,82MB)
  

Trong số này

Điểm sách
“Chết trong ngày của Chúa”
Tiểu thuyết về tiểu thuyết Nguyễn Việt Hà
Trí Khùng tự truyện

Tiểu luận – Nhận định
Về một phê bình thù tạc
Huyễn tưởng về người Hà Nội từ trường hợp Nguyễn Việt Hà
Tiểu thuyết Nguyễn Xuân Khánh
Đọc Ngọc Tư qua Facebook
Văn học Trinh thám Việt Nam 20 năm đầu thế kỷ XXI
Nguyễn Bình Phương, một thuở ban đầu
Đọc Chết trong ngày Chúa nhật của Nguyễn Nguyên Phước
Đọc lại văn học phản địa đàng
Văn chương và truyền thông của người Mỹ gốc Việt

Fic&Poe
Thuận
ChuKim
Nhã Thuyên
Nguyễn Nguyên Phước
Vũ Lập Nhật
Trần Tiễn Cao Đăng
Nguyễn Hải Nhật Huy

Phỏng vấn
Thuận

Lời bạt
Trà đá wifi về văn chương đương đại

Điểm sách

Fic&Poe

Vũ Lập Nhật, thơ

30/06/2020

trong đêm
những tiếng động nhỏ đến mức
khiến tôi đau dạ dày
tựa như có một đôi tai
đang ăn ngấu nghiến âm thanh
từ bên trong
và đôi mắt
chỉ là cơ quan phóng chiếu ra bên ngoài
những gì nó nghe thấy
xung quanh ngập tràn những cái loa bức tường

Truyện ngắn

Số nào cũng có một bài lạc theme

Người góp chữ

Bạch Dương
Bê Tê Vê
ChuKim
Đức Anh Kostroma
Hoài Nam
Lê Thị Quỳnh Anh
Lý Thị Thuỷ
Nguyễn Nguyên Phước
Nguyễn Hải Nhật Huy
Nguyễn An Lý
Nhã Thuyên
Phan An
Sơn Ca
Thuận
Trạch Nam
Trần Tiễn Cao Đăng
Trần Thiện Huy
Việt Trần
Vũ Lập Nhật
Zét Nguyễn

Thay lời bạt

Tiểu luận

Trà đá wifi về văn chương đương đại

30/06/2020

Một thời đại mới đã ra đời, thưa liền anh liền chị. Không phải để cho ta thấy rằng cái cũ đã chết: không phải thế, nào đâu phải thế, các hiện thực vẫn cùng nhau tồn tại, và quan trọng hơn, anh chị cảm thấy cái hiện thực nào mạnh hơn mới là vấn đề cốt yếu.

Bên phía: Zzz Blog

Đi xa hơn Balzac – Chỗ đứng ít được ghi nhận của Vũ Trọng Phụng trong văn chương hậu thuộc địa

Đánh giá tầm mức của ông bằng cách so sánh ông như một Balzac Việt Nam, ý tưởng của một nhà phê bình Mỹ, là một phát biểu không có ý nghĩa nhiều: trong khi Balzac là một nhà tả chân, Vũ Trọng Phụng gần như đã sáng tạo ra nhiều thế giới bên trong các thấu kính.

Virginia Woolf, Nhìn văn chương đương đại như thế nào?

Nhưng liệu chúng ta có thể chạm tới hậu thế bằng những trang giấy rời rạc, hoặc yêu cầu độc giả tương lai sàng lọc toàn bộ đời sống văn chương đương đại của chúng ta – một đống rác khổng lồ – để tìm ra những hòn ngọc nhỏ nhoi?

Chức năng của phê bình văn học hôm nay

Thế nhưng không một nhà phê bình nào, vốn viết vì chính niềm khoái lạc và hứng khởi đến từ công việc anh ta làm, lại viết để đưa đường chỉ lối cho tác gia mà anh đang phê bình hay chỉ vì nhóm công chúng đọc những gì anh ta viết. Lợi ích của phê bình nằm trong chính nó, trong việc thực hành suy nghĩ.

Mở mắt nhìn Iowa: giải ám hiệu các truyền thuyết từ thiên đường văn chương đầu tiên của Nước Mỹ

Văn chương, nói tóm lại, vẫn không phải thứ làm tiền và làm ra tiền, nhưng ở Iowa, người ta vẫn viết, vẫn làm việc, vẫn sống cho nghệ thuật, vì đó là thứ duy nhất làm người ta thanh thản trong sự cô đơn hoàn vũ, làm người ta sục sôi trong những điều chưa được giải bày, hay làm người ta bất lực trong việc đối mặt với cuộc đời nhem nhuốc, lấm lem, nhưng cũng muôn màu muôn vẻ của hiện tại.

Olga Tokarczuk, Diễn từ Nobel Văn chương 2018

Chúng ta nên dẹp bỏ các phạm trù đơn giản đến ngô nghê: văn chương cao cấp và bình dân, phổ biến và chuyên biệt, và coi việc phân chia thể loại không lấy gì làm quan trọng.