Zzz CoV-2 – Những câu chuyện cách ly

by Zét Nguyễn in Nhật ký cách ly

Số tạp chí mini này ra đời từ một sự tình cờ, khi một số thành viên, cộng tác viên nhà Z đã được trải nghiệm thế nào là cách ly trong mùa hè vừa qua, chúng tôi bèn rủ nhau ghi lại những kỷ niệm của mình. Cũng trong tháng 8 đó Viện Goethe và nhà hát Tuổi trẻ cho ra mắt HAPPY@HOME?, một dự án kịch ngắn của các tác giả nữ nằm trong khuôn khổ Xưởng Văn Hóa nói về những thay đổi của khái niệm Nhà và Hạnh Phúc thời COVID. Hai nội dung đó trở thành hai phần các bạn sẽ đọc dưới đây.

Điểm chung của mười một câu chuyện này, dù giãn cách hay cách ly, là tính đời thường rất mực. Đây là những góc nhìn nhỏ, rất cá nhân, của từng người, về những trải nghiệm của cá nhân trong một sự biến lớn của lịch sử nhân loại.

Bên phía: Zzz Blog

Bóng nào đè bồ đoàn đỏ: Đạo hay không đạo?

“Bồ đoàn đỏ” của An Thư có câu chuyện riêng, có sáng tạo riêng, có hơi thở riêng, có tư tưởng riêng.

Murakami Haruki, Tôi muốn nói về các giải thưởng văn học

Một trong những lý do khiến tôi sống xa rời giới văn chương là ngay từ đầu tôi đã không có ý định “làm nhà văn.”

Tim Parks, Giải Nobel Văn chương bị sao thế?

Hãy tiếp tục hình dung rằng chúng ta bị kết án chung thân, từ năm này qua năm khác, cái án phải đưa ra một quyết định nặng nề và gần như là bất khả mà thế giới, bằng một cách khó lý giải, ngày càng gán cho nó mang một tầm quan trọng đến điên rồ.

Ngũgĩ wa Thiong’o, Những cánh hoa màu máu (trích)

Hiện trạng đất nước sau độc lập cùng những giấc mơ tan vỡ đã làm nên nội dung chủ yếu trong Những cánh hoa màu máu (1977), có thể nói là đỉnh cao về nghệ thuật tiểu thuyết theo-lối-phương-Tây của ông.

Samuel Beckett, “Trong khi đợi Godot” (trích)

VLADIMIR. – Mình làm gì bây giờ?
ESTRAGON. – Mình chờ đợi.
VLADIMIR. – Ừ, nhưng trong khi chờ đợi?
ESTRAGON. – Hay là mình treo cổ?
VLADIMIR. – Đó cũng là một cách để cương cứng.