Murakami và Bolaño: Hai cách nhìn đối lập về tiểu thuyết toàn cầu

2666 phản ánh rõ nét quan điểm của Bolaño rằng thế giới chia thành những vùng miễn nhiễm và những vùng dễ tổn thương. Nếu tất cả chúng ta đều đang trên đường đi đến cơn đại hồng thủy của năm 2666, như một cách diễn giải nhan đề tác phẩm, thì những nơi khác nhau trên thế giới sẽ tiến về thảm họa ấy với tốc độ khác nhau. Continue reading Murakami và Bolaño: Hai cách nhìn đối lập về tiểu thuyết toàn cầu

Haruki Murakami bàn luận về cách ký ức đóng vai trò châm ngòi câu chuyện

Thế nhưng sự thật ta phải đối mặt hằng ngày thì khác xa với biểu tượng. Và đôi khi không gì có thể lấp đầy khoảng cách giữa cả hai – giữa biểu tượng và thực tế. Đây đương nhiên là một câu chuyện hư cấu, nhưng tôi đoán rằng đa số mọi người đều có những trải nghiệm tương tự. Continue reading Haruki Murakami bàn luận về cách ký ức đóng vai trò châm ngòi câu chuyện

Haruki Murakami, “With the Beatles”

Tôi từng nghe nói rằng khoảng thời gian hạnh phúc nhất trong đời ta chính là thời kỳ mà các bản nhạc pop thực sự có ý nghĩa với chúng ta, chạm đến được chúng ta. Có thể là thật. Hoặc cũng có thể không. Rốt cuộc, các bản nhạc pop có thể chả là gì ngoài các bản nhạc pop. Và có khi cuộc sống của ta chỉ đơn thuần là những vật phẩm trang trí, dùng rồi vứt, một cú bùng nổ sắc màu trong chớp mắt và chẳng có gì hơn thế. Continue reading Haruki Murakami, “With the Beatles”

Những Bài học từ Nabokov: Tự do Tự tại trong một Ngôn ngữ Xa lạ

“Tôi biết gì đấy. Tôi biết cái gì đây. Nhưng thể hiện nó ra thật khó quá làm sao! Không, tôi không thể nào… Tôi rất muốn bỏ cuộc – nhưng tôi cũng có cảm giác thiêu đốt và dâng trào, một sự ngứa ngáy, và nó sẽ khiến anh phát điên nếu anh không tìm được cách diễn tả nó.” Continue reading Những Bài học từ Nabokov: Tự do Tự tại trong một Ngôn ngữ Xa lạ

Ðọc

Giữa hai hành vi, đọc và viết, có lẽ người Việt cho đến gần đây vẫn chú trọng đúc kết kinh nghiệm xung quanh việc viết hơn, tuy những lời chỉ giáo cho việc viết chỉ dừng ở bình diện một lý thuyết chung và lại vĩnh cửu nữa; nói cách khác, người ta có thể thuộc lòng chúng mà vẫn không viết nổi. Như thể viết ra một cái gì, dù tầm thường, vẫn đáng quan tâm hơn việc đọc ra một cái gì khác thường. Continue reading Ðọc

Ted Chiang, “Chuyện đời con”

Thực sự có khả năng biết trước tương lai không? Không phải chỉ đoán; mà có khả năng biết được chuyện gì sẽ xảy ra, một cách chính xác và chi tiết tuyệt đối? Gary có lần nói với mẹ rằng những định luật cơ bản của vật lý đều đối xứng trong thời gian, rằng không có khác biệt vật lý giữa quá khứ và tương lai. Nghe điều đó, vài người có thể thừa nhận, “được, về lý thuyết”. Nhưng nói cụ thể hơn, hầu hết sẽ trả lời là “không”, vì ý chí tự do. Continue reading Ted Chiang, “Chuyện đời con”

Ray Bradbury, “Tiếng Sương Mù”

Âm thanh của Tiếng Sương Mù gọi rồi ngưng, gọi rồi ngưng, và anh trở mình khỏi đáy vực bùn lầy của Thẳm Sâu, và đôi mắt anh mở lớn như cặp ống kính của chiếc máy quay phim vĩ đại, rồi anh bơi đi, chậm thôi, chậm thôi, vì anh phải đội trên đôi vai mình cả một đại dương trĩu nặng. Continue reading Ray Bradbury, “Tiếng Sương Mù”

Khảo cứu sci-fi ở Pháp, một truyền thống phê bình nội sinh

Khảo cứu sci-fi ra đời từ một khuynh hướng phân tích phê bình, diễn ra rất mạnh mẽ trong giới do các mối liên hệ động giữa các vũ trụ thực và các vũ trụ sci-fi. Ở Pháp, thoạt tiên, khảo cứu gắn với phê bình trên báo chí, rồi dần trở thành một nỗ lực mang tính hệ thống ngay khi các fan đam mê viết ra các cuốn sử, các bộ sách tổng quan và các bách khoa thư, rồi dùng những bộ sưu tập của chính mình thiết lập nền tảng của một kiến thức trọn vẹn về thể loại văn học mà họ yêu thích. Continue reading Khảo cứu sci-fi ở Pháp, một truyền thống phê bình nội sinh

“Khoa huyễn, thần thoại thời hiện đại”: Phỏng vấn Lưu Từ Hân, tác giả bộ ba Tam Thể

Từ trước đến nay tôi chỉ viết có truyện khoa huyễn, chưa từng viết, cũng không biết viết các loại truyện khác. Tôi nghĩ mình từ một fan khoa huyễn trở thành một tác giả khoa huyễn. Có lẽ tôi thuộc vào thế hệ đầu tiên trở thành fan khoa huyễn một cách có ý thức tự giác ở Trung Quốc, muốn trở thành tác giả khoa huyễn chứ không gì khác. Continue reading “Khoa huyễn, thần thoại thời hiện đại”: Phỏng vấn Lưu Từ Hân, tác giả bộ ba Tam Thể

“Sci-fi đưa ra các khả thể tương lai”: Trò chuyện với Trần Tiễn Cao Đăng

Sci-fi mở ra tương lai. Loài người hiện nay chưa đạt tới trình độ công nghệ để có thể đến hành tinh khác để gặp những sinh vật có trí tuệ khác. Chúng ta chỉ có thể tưởng tượng thôi. Trong thế giới đó, một người từ nền văn minh khác (“alien”) đến với chúng ta, và họ chính là hình ảnh tương lai. Họ đại diện cho một trình độ phát triển, một thế giới mà loài người chưa với tới được và mong ước với tới được. Nó mở ra các khả thể tương lai. Continue reading “Sci-fi đưa ra các khả thể tương lai”: Trò chuyện với Trần Tiễn Cao Đăng

Lịch sử Sci Fi qua các thời kỳ

Mặc dù Sci Fi thường được công nhận là chính thức ra đời với tác phẩm Frankenstein của Mary Shelley (1818), rất nhiều học giả và tác giả Sci Fi nổi tiếng nói rằng nguồn gốc Sci Fi bắt đầu từ các truyền thuyết, huyền thoại cổ đại. Tất cả những truyện này đều là Fantasy, nhưng có một vài chi tiết làm nền tảng cho một số mô típ mà về sau khoa học viễn tưởng sử dụng nhiều. Continue reading Lịch sử Sci Fi qua các thời kỳ

“Sci Fi chỉ chờ người đọc nữa thôi”: Phỏng vấn ngắn Long Nguyễn (Bookism)

Cái ưu lớn nhất của thế hệ hiện tại là thông tin và khả năng tiếp cận thông tin. Tất cả mọi thứ đều nằm sẵn trên mạng, và gần như không tốn tí phí nào để truy cập (không kể tiền net + tiền điện <(") ). Điều này giúp cho một khi đã muốn tìm hiểu thì lập tức có thể nhảy bộp vào luôn, thậm chí còn không cần dịch mông ra khỏi giường. Việc chia sẻ, bàn luận, tìm cạ cũng dễ dàng hơn hẳn, khi chúng ta đã có các bro như Zuckerberg dựng sẵn cơ sở hạ tầng rồi, chỉ cần vác biển đến cắm, thông báo ở đây có Sci Fi là đủ. Tất nhiên việc người ta có hứng muốn tìm hiểu hay dừng lại bên lán của mình hay không thì lại là chuyện khác <(") *depressed geek noises* Continue reading “Sci Fi chỉ chờ người đọc nữa thôi”: Phỏng vấn ngắn Long Nguyễn (Bookism)

Làm thế nào sống trong thế giới giả lập

Chúng ta cũng ngày càng giỏi hơn việc nhập vai (role-playing), nghĩa là, tạo ra các môi trường trong đó một vài người có thể nhìn thấy điều gì xảy ra khi tất cả giả bộ là những người khác trong một thời gian và địa điểm khác. Cuối cùng các tình huống giả lập (simulation) nhập vai như vậy có thể trở nên tốt đến nỗi người ta thường quên rằng đó thực ra chỉ là giả lập. Continue reading Làm thế nào sống trong thế giới giả lập